Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 147

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau bữa tối, Sở Tiểu Điềm đeo dây xích cho Karl và Tuyết Cầu, mỗi tay dắt một con đi xuống dưới lầu tản bộ.

Vừa hay đi tới công viên, cô không khỏi lại nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt đám người Đoàn Tiêu.

Có lẽ Tuyết Cầu nhớ ra gì đó, đi đến gần công viên thì nó vô cùng hưng phấn, còn đi xung quanh Karl, chắc là nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt giao lưu của bọn chúng.

Karl rất bình tĩnh, mặc cho Tuyết Cầu nhảy tới nhảy lui lên người mình, nhưng nó cũng không hề bực bội.

Sở Tiểu Điềm cười, xoa đầu Tuyết Cầu: “Tuyết Cầu, tính ra chị và Đoàn Tiêu quen nhau là vì em đó.”

Tuyết Cầu vẫy đuôi.

“Hơn nữa, chị với em ấy à, cũng gặp nhau lần đầu ở đây. Em nói xem, chúng ta có duyên hay không?”

Đây là chuyện xảy ra gần hai năm rồi.

Cô còn nhớ hôm đó thành C có một trận tuyết rơi ba năm chưa có, đối với người của thành phố C thì trận tuyết này được mong chờ rất lâu, cho nên cả ngày đều có rất nhiều người ở bên ngoài, đặc biệt là công viên bên đường rộng rãi.

Bởi vì xe buýt của đường nào đó ngừng vận hành, Sở Tiểu Điềm xuống khỏi tàu điện ngầm thì đi bộ về nhà. Trong công viên trên đường về, cô nhìn thấy có rất nhiều đứa trẻ chơi ném tuyết.

Cô nhìn một lúc thì phát hiện có ba cậu bé đang ngồi ở một chỗ, dùng quả gì đó ném một vật.

Vừa hay cô đi lại gần, bỗng nhiên phát hiện đó là một con chó.

Lần nào cô nhìn thấy những động vật nhỏ ốm trơ xương lang thang trên đường cũng thấy đau lòng, nên có đôi khi cô sẽ lấy ít thức ăn và nước xuống cho bọn chúng ăn. Mà con ch.ó kia, cô nhớ mang máng trước kia cũng từng gặp. Nó đi lang thang ở gần đây, rất phòng bị con người, nhưng đôi khi lại đi theo người ta.

Cô nhớ từng có người nói, nếu nhìn thấy chó lang thang đi theo phía sau bạn thì đừng nổi giận với nó, rất có khả năng là nó quá đói hoặc quá khó chịu, muốn nhờ bạn giúp đỡ.

Cho dù bạn không muốn giúp đỡ nó, cũng xin đừng làm tổn thương nó.

Cô nhìn thấy cơ thể gầy yếu của con ch.ó kia đang giãy giụa trong đất tuyết, mà mấy đứa trẻ cười hi hi ha ha ném tuyết chôn nó trong đất.

Có lẽ mấy đứa trẻ không nhận thức được con ch.ó lang thang không có nhà để về, chỉ mặc cho bọn chúng bắt nạt này rất có khả năng sẽ mất đi tính mạng dưới sự đùa nghịch của bọn chúng.

Sở Tiểu Điềm không nhịn được đi tới: “Các bạn nhỏ, đừng nghịch như vậy được không? Nếu tiếp tục nó sẽ c.h.ế.t đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dù gì đám nhóc vẫn còn nhỏ, bị nói thì đã dừng tay. Có một cậu bé mặc đồ rách, cả người toàn bông tuyết, khi nhìn cô thì ánh mắt rất hung dữ: “Liên quan gì đến chị, là tôi nhìn thấy nó trước.”

Hai đứa trẻ khác thì phủi tay, đeo cặp sách rời đi.

“Đây không phải vấn đề ai nhìn thấy nó trước...” Sở Tiểu Điềm muốn nói đạo lý với cậu bé, nhưng đứa trẻ này không hề nghe, cậu bé đứng dậy đá con ch.ó kia một cái, vừa vặn đá con ch.ó kia ra khỏi hố tuyết.

Sở Tiểu Điềm vội vàng chạy tới lật con ch.ó lại.

Con chó này chắc có màu trắng xám, vô cùng gầy gò ốm yếu, chân sau còn bị thương.

Sở Tiểu Điềm muốn ẵm nó lên, nhưng có lẽ con ch.ó kia chịu tổn thương quá nhiều trong tay con người nên đã giãy giụa, trông nó rất hoảng sợ.

“Ngoan, đừng sợ.”

Bỗng dưng có một quả cầu tuyết ném tới, vừa hay đập vào người Sở Tiểu Điềm, cô quay đầu nhìn, chắc là anh trai của cậu bé kia đi tới, đang cùng cậu bé ném tuyết về bên này.

“Anh, là người phụ nữ kia cướp chó của em.”

Thiếu niên kia nghe thấy thì nổi giận, ném tuyết về phía cô: “Này, sao chị dám cướp chó của em tôi?”

Sở Tiểu Điềm đưa tay đỡ, cô cho rằng đó là chỉ là cầu tuyết thôi, nhưng không ngờ gói bên trong nó là một cục đá, dù cô giơ tay chặn lại nhưng vẫn đập vào trán.

“Nó không phải chó của em cậu, nó là...”

“Bịch” một tiếng, cậu bé kia ôm một quả bóng tuyết lớn ném vào người cô. Sở Tiểu Điềm nhất thời không đứng dậy được, chỉ đành khom người bảo vệ con ch.ó kia.

“Chị tránh ra, tôi thấy con ch.ó này trước, nó là của tôi.” Cậu bé kia tức giận muốn cướp con chó.

Sở Tiểu Điềm không đề phòng bị cậu bé đẩy ngã xuống đất, con ch.ó kia lê chân bị thương liều mạng bỏ chạy.

Cậu bé lập tức đuổi theo nhưng bị anh trai ngăn lại: “Bỏ đi, chỉ là con ch.ó c.h.ế.t tiệt mà thôi. Đi thôi, về lại bị đánh rồi.”

“Nó còn chưa c.h.ế.t mà.”

“Lát nữa sẽ chết, đi thôi, đi thôi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chương 147

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 147
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...