Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 145
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cô hắng giọng, nghiêm túc nói: “Thực ra, chị, Sở Tiểu Điềm, chính là tác giả của ‘Cuốn sách kinh dị’, ‘Hung đồ’, ‘Linh oán’ và chị là Phạn Âm.”
Một phút sau, Tuyết Cầu nằm trên thảm nhìn cô.
Karl vẫn ngồi thẳng như tư thế quân đội, nghiêm túc và ngoan ngoãn nhìn Sở Tiểu Điềm.
Sở Tiểu Điềm lạnh lùng cầm hai móng vuốt của Tuyết Cầu lên vỗ: “Vỗ tay cho lời thú nhận của chị đi.”
Tuyết Cầu: “Gâu!”
Bỗng nhiên Karl cũng nhấc nửa người trên lên, hai móng trước đung đưa phía trước.
Tư thế này rất giống như đang cổ vũ cô.
Sở Tiểu Điềm lập tức bị cảm động, nước mắt rưng rưng ôm lấy Karl: “Karl, em thật là ấm áp.”
Giống hệt như chủ nhân của em vậy.
Lần này, người đi công tác chung với Đoàn Tiêu là Trình Nhượng.
Đoàn Tiêu vừa lên xe, Trình Nhượng đã hỏi anh: “Sếp, anh để Karl ở lại với chị dâu luôn à?”
“Ừ, ở lại bảo vệ cô ấy.”
“Như vậy cũng tốt.”
Trình Nhượng gật đầu và nói: “Cô gái giống như chị dâu đúng là cần một vệ sĩ, nếu không ở ngoài sẽ bị bắt nạt...”
Anh ta còn chưa nói xong đã cảm thấy ánh mắt của Đoàn Tiêu tối sầm xuống.
Trình Nhượng khựng lại một lát rồi nói: “Không thể nào, nếu ai dám bắt nạt chị dâu, Karl giải quyết không được, em và đám thằng Huy sẽ lên, chắc chắn không để chị dâu chịu thiệt thòi.”
Khi xe đến gần công viên, Đoàn Tiêu bỗng nhiên lên tiếng: “Dừng một chút.”
Trình Nhượng đậu xe bên cạnh công viên.
Anh ta nhìn gương chiếu hậu, Đoàn Tiêu đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bỗng nhiên Trình Nhượng nhớ đến lần đầu tiên bọn họ gặp Sở Tiểu Điềm, lòng thầm nghĩ chắc anh cũng nhớ đến chuyện này.
“Lần trước, chính là gặp được chị dâu lần đầu tiên ở chỗ này nhỉ.”
Nghĩ đến cũng thật thú vị, nếu hôm đó Tuyết Cầu không đột nhiên vùng vẫy khỏi dây xích, chạy tới đi tè, bọn họ cũng sẽ không quen biết chị dâu đáng yêu này.
Đoàn Tiêu không lên tiếng.
Trình Nhượng thấy anh chìm vào suy tư, cho rằng anh sẽ không trả lời thì bỗng nhiên anh lên tiếng.
“Không phải lần đầu tiên.”
“Cái gì?”
“Đối với các cậu thì lần đầu tiên gặp cô ấy là ở chỗ này, nhưng tôi thì không.”
Anh dựa vào lưng ghế, một tay gác lên cửa xe, mặt hiện lên nét cười lười nhác: “Tôi đã quen biết cô ấy rất lâu rồi.”
Trình Nhượng sửng sốt: “Hóa ra là thế.”
Anh ta luôn cảm thấy rất kỳ lạ, tại sao lúc ở trong bệnh viện, Đoàn Tiêu lại vô duyên vô cớ đưa tấm danh thiếp cho Sở Tiểu Điềm mới gặp mặt lần đầu.
Mặc dù đó chỉ là tấm danh thiếp mà thôi, nhưng đối với rất nhiều người thì đó là món đồ có trọng lượng rất nặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Cho dù là bọn họ, nếu như nhìn thấy tấm danh thiếp kia, cũng là ngay cả chạm cũng không dám chạm vào.
Dù rất nhiều nhân vật có thân phận cao quý có được tấm danh thiếp kia cũng sẽ trân trọng cất giữ, nếu ngày nào đó gặp nguy hiểm, bọn họ sẽ dùng nó để giữ mạng sống.
Tấm danh thiếp kia đại diện cho lời hứa của chính Đoàn Tiêu, lời hứa này rất có khả năng gắn chặt với tính mạng, là món đồ rất quý giá.
Khi đó anh ta chỉ cảm thấy, tuy rằng Đoàn Tiêu là người rất lý trí, nhưng có đôi khi cũng sẽ làm việc theo tâm trạng. Nói không chừng khi đó anh cảm thấy Sở Tiểu Điềm là một cô gái rất tốt, cũng giống như bọn họ có h*m m*n bảo vệ cô, cho nên anh mới làm như vậy.
Bây giờ dường như không chỉ như vậy mà thôi.
Đoàn Tiêu chậm rãi nói: “Bố của cô ấy là Sở Hàn Giang.”
Trình Nhượng nhíu mày, cảm thấy cái tên Sở Hàn Giang này hơi quen tai, sau khi suy nghĩ vài giây, anh ta bừng tỉnh, ngạc nhiên nói: “Ông Sở, là ông Sở hiện giờ đang ở nước K kia sao?”
Ông làm rất nhiều chuyện không ai biết đến, là một người khiến người ta kính nể. Trình Nhượng chưa từng gặp ông, nhưng đã nghe nói rất nhiều chuyện về ông.
Có điều, dù nghĩ thế nào, Trình Nhượng cũng không ngờ được Sở Tiểu Điềm lại là con gái của ông.
Trình Nhượng nói: “Nói vậy là Sếp là quen biết cô Sở từ miệng của ông Sở sao?”
Nhưng Đoàn Tiêu không trực tiếp trả lời câu hỏi này của anh ta, mà anh nói: “Có nhớ tôi từng nói, từ trước tới nay có một chuyện mà tôi rất hối hận hay không?”
Trình Nhượng im lặng giây lát rồi nói: “Đúng vậy, anh từng nói.”
Trong Long Phong Đặc Vệ, Trình Nhượng, Lâm Phi Phàm, Triệu Huy và Nghiêm Nặc là tốp đi theo Đoàn Tiêu sớm nhất, cho nên so với những người khác thì họ biết được nhiều chuyện của anh hơn.
Có điều, trước giờ khó lòng suy đoán tâm tư của Đoàn Tiêu, đám anh em như họ có đôi khi cũng không biết được anh nghĩ gì.
Cũng giống như, dù họ nhìn ra được Đoàn Tiêu từ lúc đầu đã đối xử khác biệt với Sở Tiểu Điềm, nhưng không hề hay biết anh yêu Sở Tiểu Điềm khi nào.
Nhưng lúc họ quen biết Sở Tiểu Điềm chưa bao lâu, có một lần trong buổi tiệc ăn mừng nhiệm vụ hoàn thành, họ đều uống không ít rượu, lúc trở về bỗng nhiên Đoàn Tiêu nói một câu.
“Các cậu có chuyện gì khiến mình phải hối hận không?”
Khi đó mọi người uống say rồi, nhưng vẫn nói liến thoắng. Triệu Huy nói anh ta hối hận lúc đầu không học hành đàng hoàng, nếu không hiện giờ rất có khả năng anh ta đã là tiến sĩ Triệu rồi, kết quả bị mọi người đánh nằm lên sofa.
Tửu lượng của Trình Nhượng rất tốt, khi đó anh ta là người tỉnh táo nhất, sau khi bọn họ giỡn xong, Trình Nhượng nghe thấy Đoàn Tiêu nói một câu.
“Tôi có hai chuyện rất hối hận.”
Khi đó anh ta còn nghĩ là chuyện gì khiến anh vẫn còn nhớ mãi không quên cho đến hiện giờ?
Nhưng Trình Nhượng không hỏi.
Anh ta nhìn ra được, Đoàn Tiêu thật sự hối hận về chuyện này.
Bởi vì lúc đó anh đã im lặng rất lâu.
Trình Nhượng rất khó tưởng tượng, ngoại trừ chuyện bố mẹ anh qua đời, còn chuyện gì khiến anh canh cánh trong lòng như vậy.
“Chuyện đó... liên quan đến chị dâu à?”
“Phải.” Đoàn Tiêu không phủ nhận.
Chuyện đó thực sự liên quan đến Sở Tiểu Điềm.
Anh sống đến từng tuổi này rồi nhưng có hai chuyện làm anh hối hận nhất. Thứ nhất là liên quan đến người thân của anh.
Thứ hai, là liên quan đến Sở Tiểu Điềm.
--------------------------------------------------













