Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 34

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm mười tuổi, một đêm nọ, hắn lén ra khỏi nhà, thừa lúc lão tú tài ngủ say, châm lửa thiêu rụi cả căn nhà, thiêu c.h.ế.t luôn người ấy.

Đó là bí mật của riêng hắn.

Một tội lỗi khó lòng mở miệng, lẽ ra phải vĩnh viễn chôn vùi sâu trong lòng.

Dơ bẩn, nhơ nhuốc, đẫm máu.

Bóng ma ấy chưa từng rời khỏi tâm trí hắn.

Hắn luôn né tránh việc tiếp xúc với người khác.

Nhất là tiếp xúc thân thể.

Năm mười ba tuổi, hắn gặp Tiểu Liễu.

Nhóc nha đầu ấy, dung mạo chẳng mấy xinh đẹp, đầu óc lại lanh lợi, lúc cười lên thì ngốc nghếch vô cùng.

Nàng cứ ríu rít gọi hắn: “Tứ Cửu ca, Tứ Cửu ca.”

Dù hắn chẳng đáp lời, nhưng lần sau nàng lại đến, vẫn tươi cười mà gọi như cũ.

"Tứ Cửu ca, Tứ Cửu ca!"

Hắn tận mắt nhìn Tiểu Liễu từ cô bé mười tuổi, dần dần trưởng thành thành thiếu nữ mười sáu.

Nhìn nàng gồng gánh mưu sinh, chịu thương chịu khó, lúc nào cũng đối đãi tử tế với người khác, vẻ mặt ngốc nghếch mà chân thành.

Hắn biết, Tiểu Liễu là người đơn thuần, mà cũng rất thuần khiết.

Nàng thiện lương, thật lòng, gặp chuyện chưa từng oán than, luôn giữ một thái độ tích cực và lạc quan.

Kiên cường như cỏ lau, dẫu nghiêng ngả cũng chẳng gãy.

Chính nàng đã khiến Tứ Cửu lần đầu nhìn thấy vẻ đẹp trong bản tính con người.

Cho nên về sau, mỗi khi nghe người khác nói Tiểu Liễu không xinh, phản ứng đầu tiên của hắn luôn là — Chỗ nào không xinh?

Khi nhìn một người mà cảm thấy thuận mắt, thì dung mạo đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.

Tiểu Liễu là một cô nương gầy gò, vậy mà sức vóc không nhỏ, một tay có thể xách hai vò tương lớn.

Làn da nàng hơi sạm, tóc thì đen tuyền, dày và rậm, gương mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay, ngũ quan không hẳn nổi bật, nhưng ánh mắt có thần, lấp lánh lanh lợi.

Sống mũi thấp, miệng cười rộng đến tận mang tai.

Thật sự có chỗ nào không đẹp sao?

Rõ ràng là rất đáng yêu mà.

Có người lầm ngọc quý thành ngói vỡ, có người nhìn đá thô lại thấy châu ngọc — trăm người trăm mắt, mỗi người một cách nhìn.

Tứ Cửu chưa từng tranh luận với ai, vì hắn trầm lặng, chưa từng có ý định chủ động đến gần Tiểu Liễu.

Hắn không xứng.

Hắn là một kẻ què, thân thể tật nguyền, lòng dạ đầy thương tổn.

Vì vậy, một ngày nọ nghe tin Tiểu Liễu sắp gả vào Tô phủ, cưới vị đại công tử tuấn tú nho nhã nhà họ Tô, hắn chỉ thấy đúng là như thế, vốn nên như thế, không có gì đáng ngạc nhiên.

Đó là phúc phận nàng xứng đáng có được.

Thế nhưng khi hay tin Tiểu Liễu mất tích, cáo thị dán khắp thành, lòng Tứ Cửu cau mày, lần đầu tiên hắn cảm thấy nhói đau trong tim.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Mà đau là đúng.

Ai thấy một cô nương như Tiểu Liễu gặp nạn mà không đau lòng?

Ngay cả tổ phụ hắn – lão bá bán rau – cũng buồn đến hai ngày không ăn nổi cơm.

Nhưng ngày tháng vẫn cứ phải trôi.

Cuộc sống của hắn vốn dĩ không có Tiểu Liễu, đau xót rồi cũng chỉ còn lại một tiếng thở dài tiếc nuối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nếu không có điều gì ngoài dự liệu, thì kiếp này hắn sẽ không lấy vợ.

Hắn chẳng có cô nương nào để yêu, lại chán ghét việc thân cận thể xác với người khác.

Nỗi cô độc tích tụ theo năm tháng, cũng khiến tổ phụ hắn dần chấp nhận số mệnh ấy.

Cho đến ba năm sau, Tiểu Liễu lại một lần nữa xuất hiện trước quầy rau của hắn.

Nàng gầy hơn xưa rất nhiều, gương mặt nhỏ nhắn, ánh mắt trống rỗng vô định.

Dẫu nàng giờ đã là người câm, Tứ Cửu vẫn không nảy sinh chút vọng tưởng nào.

Trái tim hắn sau một khắc rung động, lại nhanh chóng trở về bình lặng, hắn chỉ lặng lẽ lựa chọn giúp đỡ nàng.

Bởi hắn tin, Tiểu Liễu luôn kiên cường như thế, bất kể gặp chuyện gì cũng sẽ vượt qua.

Dẫu cho đại công tử nhà họ Tô đã cưới tỷ tỷ nàng, thì nhà ấy giàu có hiển hách như vậy, Tiểu Liễu rồi sẽ sớm tìm được một người xứng đáng.

Một người như Tô Miễn.

Cho đến khi Tứ Cửu dần nhận ra có điều gì đó không đúng.

Tiểu Liễu chưa từng sống ở Tô gia, cuộc sống của nàng vẫn khốn khó như xưa.

Nàng nói muốn ra ngoài bôn ba, làm ăn buôn bán.

Tứ Cửu muốn giữ nàng lại, nhưng hắn chẳng có thân phận gì, càng không có tư cách.

Trời cao mặc chim bay, biển rộng thả cá vùng vẫy.

Hắn chỉ có thể đem toàn bộ tiền bạc mình có, đưa hết cho nàng.

Không là người nàng yêu thì cũng nguyện dốc lòng giúp nàng khi nàng cần.

Tứ Cửu thích Tiểu Liễu nhưng cũng là người tự t//i.

Có lẽ vì nàng từng suýt gả cho Tô đại công tử, trong mắt Tứ Cửu, chỉ có người như thế mới xứng với nàng.

Dù nàng rơi vào cảnh sa sút đến mức phải đi làm việc vặt ở quầy hoành thánh của hắn, thậm chí còn chủ động đề nghị gả cho hắn, Tứ Cửu vẫn không nỡ thừa nước đục thả câu.

Hắn biết, Tiểu Liễu là vì cảm thấy mắc nợ tiền bạc, nên mới muốn báo ân.

Nhưng trong lòng nàng, người nàng thật sự thích, vẫn luôn là người khác.

Sự khốn khó của nàng chỉ là tạm thời.

Còn hắn lại là kẻ cả thân lẫn tâm đều dơ bẩn, xấu xí.

Tứ Cửu chưa từng dám nghĩ tới chuyện giữ nàng lại cho riêng mình.

Hắn nguyện coi nàng như muội muội, lặng lẽ dìu nàng vượt qua quãng ngày khó khăn ấy.

Hàng mi cụp xuống của Tứ Cửu dần dần thấm ướt, ánh nước lấp lánh.

Bỗng một giọt lệ nóng hổi rơi xuống, nặng nề chạm vào mu bàn tay Tiểu Liễu, bỏng rát như lửa.

Tiểu Liễu vẫn ngồi xổm trước mặt hắn, nghiêng đầu nhìn.

Giết người là tội lỗi hắn mang trên lưng.

Cũng là cái bóng đè nặng hắn bao năm, vừa là tra tấn, vừa là trừng phạt.

Người ta thường nói, Bồ Tát vốn là vô tướng, nhưng khoảnh khắc này, Tứ Cửu lại cảm thấy Tiểu Liễu chính là vị Bồ Tát cứu rỗi cuộc đời hắn.

Hàng mi hắn cụp xuống, ánh mắt nàng dịu dàng thương xót, dưới ánh đèn dầu lay lắt trong phòng, hai người như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng ấm áp.

Tiểu Liễu khẽ đứng lên, nhẹ nhàng đưa tay ra, ôm lấy thắt lưng hắn.

Nàng ghé sát lại, đặt lên môi hắn một nụ hôn.

Mắt Tứ Cửu đỏ hoe, ôm chầm lấy nàng, bật khóc.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...