Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 31

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

11.

Tiểu Liễu định rời khỏi trấn Lộc Khê.

Nàng sẽ mang theo mười lượng bạc để bắt đầu cuộc đời mới.

Đi đâu đây?

Suy nghĩ hồi lâu, nàng quyết định đến Đại Đô.

Nghe nói nơi đó còn phồn hoa hơn cả Nghi Châu, đâu đâu cũng là cơ hội để mưu sinh, làm ăn.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Ban đầu, nàng định lặng lẽ ra đi, chẳng nói với ai một lời.

Nhưng đến phút cuối, nàng vẫn muốn gặp Tứ Cửu một lần.

Ăn một bát hoành thánh ở quán của anh, Tiểu Liễu đưa tờ giấy vay nợ đã viết sẵn cho anh.

Hai mươi lượng bạc, nàng nhất định sẽ trả cả vốn lẫn lãi.

Tứ Cửu nhìn nàng thật lâu, rồi bất ngờ mở miệng:

“Nhất định phải đi sao?”

Tiểu Liễu gật đầu.

Anh vốn là người ít nói, nghe vậy lại im lặng hồi lâu, cuối cùng mở hòm tiền trên quầy, đổ toàn bộ bạc vụn bên trong ra, gom lại cho vào túi tiền, dúi vào tay nàng.

Tiểu Liễu không chịu nhận.

Tứ Cửu cứng rắn nhét vào tay nàng:

“Cầm lấy đi, nhà thì nghèo, nhưng ra đường phải giàu.”

Hốc mắt Tiểu Liễu nóng lên, nàng không từ chối nữa.

Nàng định sáng mai sẽ rời trấn.

Chiều hôm đó, vừa trở về nhà thì thấy bên ngoài lại có một chiếc xe ngựa đỗ sẵn.

Là La thị đến.

Giờ bà ta thật biết chú trọng, đến thăm Tiểu Liễu còn mang theo bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh.

Có lẽ vì cảm thấy từng thiếu nợ nàng, nên muốn bù đắp bằng mọi cách.

Quần áo mới, trang sức đẹp, cả điểm tâm ngon mua từ tiệm bánh nổi tiếng trong thành.

La thị thay mặt Ngọc Nhụy xin lỗi:

“Tỷ con không cố ý, đừng giận nó nữa.

Chẳng qua nó không hiểu con thực sự muốn gì thôi.”

Tiểu Liễu nhìn bà ta, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Muốn gì ư?

Rõ ràng là La thị nghĩ mình đã hiểu quá rõ về nàng.

Bà ta ngập ngừng một chút rồi nói tiếp:

“Trước kia con chẳng phải thích thằng bán cá Hoàng Nhị Cẩu đó sao?

Nó đến giờ vẫn chưa lấy vợ.

Nếu con muốn, mẹ sẽ đi nói một tiếng.

Với thể diện nhà họ Tô, nó chắc chắn sẽ đồng ý cưới con.

Khi đó mẹ sẽ chuẩn bị cho con một món hồi môn thật hậu hĩnh.”

Tiểu Liễu im lặng.

La thị tưởng nàng đã đồng ý, mừng rỡ đứng dậy:

“Vậy mẹ đi ngay bây giờ! Con ở nhà chờ tin lành nhé.”

Sau khi bà ta rời đi, căn nhà lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có.

Tiểu Liễu lấy giấy bút ra.

Đó là những món đồ Ngọc Nhụy để lại từ trước, nghiên mực phủ bụi vẫn còn dùng được.

Nàng viết từng nét xiêu vẹo, chậm rãi nhưng nghiêm túc, từng chữ từng chữ hiện lên rõ ràng:

“Chim bay hết, chuột nằm chết.

Nghĩa tình đoạn, ơn mẹ trả.”

Coi như nàng đã c.h.ế.t đi rồi.

Tờ giấy đó nàng để lại trên bàn, sớm muộn gì cũng sẽ có người nhìn thấy.

Chim sâu làm tổ trong rừng, c.h.ế.t nơi hoang dã;

Chuột uống nước sông, lại c.h.ế.t đuối trong dòng nước.

Món nợ nên trả, nàng đã trả đủ.

Không còn vướng bận gì nữa, Tiểu Liễu rốt cuộc cũng rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nàng lang bạt bên ngoài được đúng ba tháng.

Vận xui đeo bám, vào quán trọ thì gặp sào huyệt lừa đảo, buôn trà thì bị gạt tiền, đi nhờ thuyền còn gặp nạn bị lật.

Ba tháng thoát c.h.ế.t trong gang tấc, thời gian vừa ngắn lại vừa dài đằng đẵng, nỗi sợ và hoảng loạn đan xen khiến nàng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Cho đến khi không còn một đồng trong người, lang thang ngoài đường phải ăn xin, nàng lại quay về.

Tờ giấy nàng để lại đã không còn.

Chắc là bị La thị cầm đi rồi.

Tiểu Liễu đói lả, bụng sôi ùng ục, cuối cùng ngất xỉu trên mặt đất.

Lúc tỉnh lại, trời đã khuya.

Trong phòng tối om, lờ mờ trông thấy Tần Cơ đang ngồi xếp bằng trước mặt, đôi mắt dê lập lòe ánh sáng xanh u ám.

Quả nhiên, bà ta lại xuất hiện, cười khanh khách, giọng cao vút, chói tai kinh người:

“Tội nghiệp đứa nhỏ, lại suýt c.h.ế.t thêm lần nữa rồi.”

Tiểu Liễu mở mắt nhìn lên mái nhà, định phớt lờ bà ta.

Nhưng bà ta lại cúi người áp sát, giống như khi còn ở trong chum, trườn đến bên người nàng, giọng dụ dỗ:

“Ngươi thấy đấy, chẳng ai bận tâm sống c.h.ế.t của ngươi cả. Chỉ có ta, sẵn sàng cho ngươi tất cả.

Ngươi sẽ một bước lên mây, giẫm nát tất cả bọn họ dưới chân, nghiền nát trong bùn đất, nhìn họ khóc, nhìn họ chết.

Tất cả những kẻ từng ức h.i.ế.p ngươi, đều sẽ phải trả giá.

Ta sẽ khiến họ quỳ rạp dưới chân ngươi mà run rẩy, những kẻ hèn mọn như kiến cỏ, đến một ngón chân của ngươi cũng chẳng chạm tới nổi.”

Ngươi muốn thứ gì cũng được.

Ngươi sẽ được người đời tôn sùngnhư thần linh.

Để lấy lòng ngươi, đàn ông sẽ chen nhau quỳ gối.

Một kẻ như Tô Miễn, có là gì đâu.”

Tiểu Liễu nghe đến đây, bỗng bật cười.

Chỉ khi đối diện với Tần Cơ, nàng mới có thể thoải mái dùng giọng nói đã bị hủy hoại của mình để cất lời:

“Cút.”

“Ngươi sắp c.h.ế.t rồi, sống một đời uổng phí thế này, cam lòng sao?”

“Cút.”

“Đừng ngốc nữa.

Lương thiện và chân thành không phải là bản năng của con người.

Dưới cành hoa vẫn có gai nhọn, lòng người sao dám chắc không có độc?

Tự buông thả không phải lỗi của ngươi, cần gì phải khổ sở đến thế.”

“Cút.”

“Ngươi yếu đuối, tất nhiên sẽ bị người đời nhục mạ, d.a.o nhọn cứa tim, ngươi có phải Bồ Tát đâu, hà tất phải gồng mình chịu đựng?”

“Cút.”

“Loại ngu ngốc như ngươi, chẳng khác gì bùn nhão không chống nổi tường, sống để làm gì?”

“Cút.”

Tần Cơ tức đến bốc khói, vươn tay bóp chặt cổ nàng, rít lên:

“Ngươi đã đến đường cùng, sao cứ phải nghịch thiên đi ngược?! Tại sao?!”

Kẻ không có dục vọng, không bằng c.h.ế.t cho xong!”

Tiểu Liễu bị bóp đến nghẹt thở, nhưng vẫn nắm chặt bàn tay khô khốc của bà ta, lặng lẽ mấp máy môi:

“Biết mình là ai, mới là sáng suốt.”

Ta không phải không có dục vọng nhưng những thứ ta khao khát, nếu không phải do chính mình tạo nên, ta sẽ chẳng cần.

Cái gì không thuộc về ta, ta không ham.

Nếu như trở thành “thần linh” được người người tung hô như lời ngươi nói, thì đó đã không còn là ta nữa.

Ta rất rõ mình là ai.

Cho nên ta sẽ không bao giờ trở thành loài chó sói đi cùng bầy lang, càng không phải là ma quỷ theo chân cọp dữ.

Mái ngói đã vỡ, chum đã nát, tay trắng không có gì, chỉ còn cái mạng hèn.

Chính vì thế, ta càng phải yêu thương bản thân mình nhiều hơn.

Đã là một mạng hèn, thì nếu ngươi muốn lấy, cũng phải dựa vào bản lĩnh.

Tiểu Liễu cố chấp, không tham, và yêu lấy chính mình, một lần nữa, đã thành công khiến Tần Cơ tức giận bỏ đi.

Nàng gắng gượng đến sáng, bụng đói cồn cào, không màng gì khác, lê từng bước yếu ớt đến trấn.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 31

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...