Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 2

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

2.

La thị là mẹ ruột của Tiểu Liễu.

Cha ruột nàng là Tào Tự Bạch hay còn gọi là Tào Ma Tử (Tào mặt rỗ) — người quản lý xưởng tương nhà họ Tào, cách nhà cũ ở hẻm Đá chỉ một con phố.

Tào Ma Tử vốn khởi nghiệp từ nghề bán tương.

Ông còn có một biệt hiệu khác là “Chưởng Quầy Cóc"

Bởi ông trời sinh xấu xí, người thấp, mặt lại đầy sẹo rỗ do đậu mùa để lại, trông chẳng khác nào lớp da cóc.

Năm xưa, La thị gả cho ông, hoàn toàn là do bất đắc dĩ.

Số bà khổ, cha mẹ mất sớm, phải nương nhờ nhà cậu, sau đó bị bán vào một kỹ viện.

Đúng lúc đó, Tào Ma Tử vào thành giao hàng cho một tửu lâu.

Chủ tiệm Tụ Hương Lâu có quan hệ thân thiết với ông, cưỡng ép kéo ông đi uống rượt hoa trong kỹ viện kia.

Đó là lần đầu tiên Tào Ma Tử bước chân vào chốn này.

La thị cũng là lần đầu ra tiếp khách.

Trông bà đáng thương vô cùng, cánh tay đầy vết kim châm.

Vì muốn chuộc thân cho bà, Tào Ma Tử gần như vét sạch gia sản.

Sau đó, La thị thuận theo lẽ thường, trở thành Tào nương tử.

Ân là ân, tình là tình.

Bà biết ơn Tào Ma Tử, nhưng một thiếu nữ như hoa như ngọc lại gả cho một “con cóc ghẻ”, rồi vì ông mà sinh con đẻ cái, trong lòng rốt cuộc vẫn không cam tâm.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Từ không cam lòng dần thành chán ghét.

Từ chán ghét lại hóa thành oán hận.

Sau khi Tiểu Liễu chào đời, sự chán ghét ấy càng lên đến cực điểm.

Tiểu Liễu trông rất giống cha.

Dù không có sẹo rỗ, nhưng gương mặt nhỏ của nàng cũng bẹt bẹt, mũi hếch, mắt nhỏ.

Miệng nàng khá to, y hệt cái miệng của Tào Ma Tử.

Từ khi còn ngây thơ chưa hiểu chuyện, Tiểu Liễu đã cảm nhận được — mẹ không thương mình.

Mẹ chỉ thương mỗi tỷ tỷ Ngọc Nhụy.

Ngọc Nhụy hơn nàng hai tuổi, thừa hưởng nét đẹp từ mẹ, đường nét gương mặt như họa, không chút khuyết điểm.

Từ khi Tiểu Liễu bắt đầu hiểu chuyện, cha nàng đã dọn sang xưởng tương ở.

Ngôi nhà ở hẻm Đá, chỉ cách xưởng tương một con phố, nhưng mẹ nàng tuyệt đối không cho cha quay về ở.

Cả trấn đều biết, ông chưởng quầy “cóc ghẻ” của xưởng tương nhà họ Tào, nghe lời vợ răm rắp.

Ông có tay nghề làm tương xuất sắc, giỏi tính toán sổ sách, khiến việc buôn bán của nhà phát đạt như diều gặp gió.

Nhưng chỉ cần đứng trước mặt La thị, ông lập tức trở nên nhút nhát, rụt rè, để mặc bà sai khiến hành hạ.

3.

Xưởng tương nhà họ Tào là một nơi rất lớn và lúc nào cũng tấp nập.

Ngoài tương dầu để nấu ăn và nước tương từ bã rượu để ướp, mặt hàng chính ở đây là tương đậu lên men.

Tương vốn được xem là đứng đầu trong tám món quý.

Thánh nhân Khổng Tử từng dạy: “Cắt không đúng thì không ăn, không có tương ngon cũng không ăn.”

Người dân đã có thói quen dùng tương trong bữa ăn từ rất lâu đời.

Tào Ma Tử tuy không ngẩng đầu nổi trước La thị, nhưng một khi đã làm chưởng quầy thì tuyệt đối không qua loa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Ngoài việc quán xuyến cả tiền viện lẫn hậu viện, ông còn đích thân cùng bọn tiểu nhị chế biến tương đậu lên men — từ khâu pha trộn, cho vào chum, trải qua nắng mưa dãi dầu, lên men rồi mới cho vào hũ.

Công việc này rất vất vả, mỗi ngày đều phải dùng cào trộn tương với sức lực lớn, không được lười biếng.

Tương của xưởng nhà họ Tào nổi danh khắp vùng.

Chủng loại cũng rất phong phú, chia thành hai loại chính là tương thịt và tương muối.

Tương thịt có bảy loại thịt – chủ yếu làm từ các loại thịt như cá, thỏ, nhạn, ốc, trai, trứng kiến và thịt heo.

Tương muối thì ngoài tương làm từ bột mì và đậu, còn có các loại dưa tương làm từ rau rút, cải bẹ, măng tre…

Chính vì thế mà trong xưởng tương lúc nào cũng thoang thoảng một mùi lên men nồng nặc, chua chua và ngai ngái.

Mùi này bám khắp mọi ngóc ngách trong xưởng, len vào người từng người, kể cả quản sự Hồ đại thúc, lẫn Trương bà lão tuổi đã cao.

Răng của bà Trương gần như đã rụng hết, đi đứng thì run rẩy lẩy bẩy.

Bà là người được Tào Ma Tử nhặt về dọc đường, khi ông còn lang thang bán tương đậu khắp các ngõ ngách.

Từ nhỏ, Tiểu Liễu đã cảm thấy: tuy cha nàng dung mạo xấu xí, nhưng mọi mặt khác đều rất tốt.

Khi cha ngồi tính sổ ở tiền viện, nếu gặp ăn mày vào tiệm xin ăn, ông chưa bao giờ đuổi họ đi.

Trong xưởng tương có một chiếc nồi lớn luôn nấu cháo quanh năm.

Những người nghèo khổ trong trấn, ai không đủ cơm ăn cũng đều biết đến đây có thể xin được một bát cháo lót dạ.

Cha nàng cũng là người chịu nhiều khổ.

Thuở bé bị bắt cóc, suýt bị làm “thái giám”, chỉ vì mắc bệnh đậu mùa mới trốn thoát được.

Không thân thích họ hàng, từ sau khi nhặt được bà Trương, ông xem bà như mẹ ruột mà phụng dưỡng.

Tiểu Liễu rất quý bà Trương, nhưng La thị thì lại không thích.

Cha từng ngỏ ý muốn đưa bà Trương về sống ở nhà trong hẻm Đá, bảo rằng bà đã già, ở lại xưởng thì không tiện chăm sóc.

La thị trợn tròn đôi mắt phượng, giận dữ ngay tại chỗ.

Bà nói:

“Ông thích làm rùa thì cứ việc, nhưng đừng hòng mang thứ bẩn thỉu hôi hám ấy về chỗ tôi!

Lần sau còn dám nói mấy lời kiểu này, tôi không để yên đâu!”

Thấy bà nổi giận, cha nàng lập tức không dám nhắc lại nữa.

Bà Trương cũng chẳng ưa gì La thị.

Tiểu Liễu thường nghe bà bực dọc lẩm bẩm với cha:

“Đúng là nghiệp chướng!

Con cưới ai không cưới, lại cứ phải lấy loại như nó.

Đẹp thì làm được gì, ngay cả cửa nhà còn không cho con bước vào…”

Bà rất thương cha nàng.

Coi ông như con ruột, dù tuổi đã cao, vẫn cứ lom khom đi tìm quần áo bẩn trong phòng ông để giặt.

Tiểu Liễu sống ở xưởng tương đều ngủ chung một phòng với bà.

Người già hay lẩm cẩm, nàng thường nghe bà vừa dọn dẹp vừa lầm rầm một mình, lời lẽ lúc nào cũng là trách móc La thị, hoặc mắng cha nàng bị sắc đẹp làm mờ mắt.

Có lần bà nói đến xúc động, bất giác ôm lấy Tiểu Liễu mà khóc:

“Hồi đó nó bị ma ám rồi, không nghe ai can ngăn, miệng thì nói nào là vỡ ngói sứt chum, tay trắng cũng mặc, thân phận hèn mọn cũng chẳng sao cả…

Nhưng nó có nghĩ sâu xa được đâu, nếu không phải người ta có tính toán, thì ai lại chịu làm cái cuộc mua bán lỗ vốn ấy chứ…

Mạng của nó thì đáng giá được bao nhiêu…"

“Liễu nhi à, đây đều là số mệnh cả.

Bà chẳng quản được, mà cũng chẳng biết mình còn sống được đến ngày nào nữa…”

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...