Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 14

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng.

Bên ngoài hang có một giàn sưởi luôn đỏ lửa, ánh sáng leo lét, khi tỏ khi mờ.

Lúc Tiểu Liễu mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy Tô Miễn ở cách đó không xa.

Hắn vẫn lặng im như mọi khi, ngồi dựa vào vách đá, ngửa đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Ánh lửa hắt lên mặt hắn, chiếu lên mái tóc rối nhẹ bên tai, lông mày hơi chau lại, bên má trái có một vết thương đỏ thẫm, lại càng làm nổi bật làn da trắng mịn như ngọc.

Môi hắn nhợt nhạt, hàng mi dài rủ xuống đổ bóng lên má, đen tuyền như lông quạ.

Dù đang ở bên bờ sinh tử, dáng vẻ tuấn tú ấy vẫn khiến người nhìn sững sờ.

Một công tử tài mạo như vậy lại sắp c.h.ế.t dưới mưu kế của chính người nhà mình.

Tiểu Liễu thầm cảm thương hắn, lặng lẽ ngắm nhìn hồi lâu.

Không biết có phải nhận ra ánh mắt nàng hay không, công tử vẫn nhắm nghiền kia bỗng chậm rãi mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau trong khoảnh khắc bất ngờ.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Đôi mắt Tô Miễn dài và sâu, tĩnh lặng như mặt hồ đêm.

Tiểu Liễu giật thót, vội nhắm mắt lại, tiếp tục giả ngủ.

Ngay sau đó, nàng nghe thấy một tiếng cười khe khẽ.

Không nhịn được, nàng lại hé mắt.

Trong lòng thầm nghĩ: người này cũng gan thật, chẳng lẽ không biết mình sắp c.h.ế.t rồi mà còn cười được?

Lại nhìn vào mắt Tô Miễn, nàng bèn bình thản quay đầu sang hướng khác.

Hang đá yên ắng trở lại, không một tiếng động.

Không biết đã qua bao lâu, bụng nàng bắt đầu sôi réo, liền lôi chiếc đùi gà giấu trong tay áo ra.

Cắn một miếng, hương thơm lan tỏa khắp miệng, khoảnh khắc ấy nàng quên cả sống chết, chỉ thấy vô cùng mãn nguyện.

Nhưng ngay sau đó, nàng lại chợt nhớ đến một chuyện nhỏ chẳng liên quan gì.

Công tử họ Tô đối diện hình như đã hai ngày chưa ăn gì.

Tên thổ phỉ béo chịu trách nhiệm đưa cơm cho hắn, chính là kẻ canh giữ Tiểu Liễu.

Hai ngày nay bận rộn đám cưới trong trại, nàng chưa thấy hắn mang cơm qua lần nào.

Cũng phải thôi, người định giết, đói vài ngày thì sao chứ? Dù gì cũng là kẻ chết.

Tiểu Liễu lại động lòng trắc ẩn.

Nếu là nàng, thà c.h.ế.t dưới đao còn hơn đói đến chết.

Nghĩ vậy, nàng ngồi dậy, chìa chiếc đùi gà ra đưa cho hắn.

Tô Miễn không đón lấy, chỉ ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt kinh ngạc.

Nàng không nói gì, nhét thẳng vào tay hắn, rồi quay người chui lại vào góc cũ, nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Dưỡng sức là quan trọng nhất, vì trời vừa sáng, nàng lại bị lôi dậy làm việc rồi.

3.

Sang ngày tiệc rượu thứ hai, lúc dọn bàn, Tiểu Liễu nhân lúc không ai chú ý, lại lén giấu một cái đùi gà vào tay áo.

Khi trở về hang đá trong đêm, nàng còn mang theo một bát nước lớn.

Tên thổ phỉ béo có vẻ đã đoán ra nàng định làm gì, nhưng không ngăn cản, ngược lại còn thấy thú vị, cười nhạo:

“Tên nhóc câm này đúng là mềm lòng, buồn cười thật.

Lo cho thân mình còn chưa xong, còn có tâm tư đi lo người khác sống chết.”

Đợi đến khi trong hang chỉ còn lại nàng và Tô Miễn, Tiểu Liễu bước đến trước mặt hắn, lại đưa cái đùi gà cho.

Tô Miễn không nói một lời, lặng lẽ vươn tay nhận lấy.

Nửa đêm về sáng, trong lúc Tiểu Liễu đang lơ mơ ngủ, chợt nghe hắn khẽ gọi:

“Này, nhóc câm… dậy đi…”

Giọng hắn khàn đặc, không thể gọi là dễ nghe.

Tiểu Liễu dụi mắt, nhìn hắn đầy nghi hoặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Vẻ mặt hắn điềm nhiên, hơi hất cằm, ra hiệu về một góc bên trong hang đá:

“Ở chỗ đó, ta có chôn thứ này, giúp ta đào lên.”

Tiểu Liễu ngẩn người một lúc, rồi bước tới, bắt đầu dùng tay đào.

Thứ đó không chôn sâu, rất nhanh nàng đã moi được.

Là một chiếc ngọc hoàn cực kỳ tinh xảo, sáng trong, bóng mịn, trên mặt còn khắc hoa văn hình Như Ý, nhìn đã biết là vật quý giá.

Tiểu Liễu cầm lấy, đưa trả cho Tô Miễn.

Hắn không đón lấy, chỉ nhìn nàng, nói:

“Cho ngươi đấy.”

Tiểu Liễu sững người, ngạc nhiên nhìn hắn.

Ánh mắt hắn sâu thẳm, thở dài một hơi:

“Đây là di vật của mẫu thân ta.

Ta vốn định giữ lại, sau này tặng cho người con gái mình yêu.

Nào ngờ gặp tai ương thế này, e là không sống nổi…”

Quả nhiên, hắn đã biết rõ mình sẽ chết.

“Bọn thổ phỉ lúc mới bắt ta lên núi còn khách sáo lắm.

Diêu Viễn Xương còn cho người trị thương cho ta, miệng thì nói ta là khách quý.

Nhưng chưa được mấy ngày, thái độ đã thay đổi, hắn cẩn thận đa nghi, chẳng chịu tin ta.”

Tiểu Liễu vô thức nhíu mày, sắc mặt cũng nặng nề theo.

Tuy Tô Miễn biết mình sắp chết, nhưng không hề hoảng loạn. Có lẽ hắn đã sớm chấp nhận số phận.

Nét mặt bình thản, thậm chí còn bật cười:

“Tin ta c.h.ế.t chắc cũng đã truyền đến nhà rồi.

Phụ thân bệnh nặng, nghe tin dữ e rằng cũng chẳng sống được bao lâu.

Trên đường xuống Hoàng Tuyền, cũng coi như có người bầu bạn, ta làm con đến thế là trọn đạo hiếu rồi.”

“Nhóc câm à, ta thấy ngươi có lòng tốt, lại từng giúp ta, món ngọc bội này xem như ta tặng ngươi.

Nếu ngươi thoát được khỏi nơi này, hãy tìm chỗ mà bán nó đi, lấy ít tiền phòng thân…

Coi như không uổng một lần quen biết.”

Nghe hắn nói vậy, lòng Tiểu Liễu nghẹn lại, mắt cay xè, suýt chút nữa bật khóc.

Tô Miễn nói xong, khép mắt lại, mệt mỏi tựa vào vách.

Vết thương ở chân hắn mỗi ngày một nặng, kéo dài thêm e rằng sẽ để lại tật.

Tiểu Liễu ngồi bên cạnh, lòng rối như tơ vò.

Đang ngây người, bỗng thấy Tô Miễn mở mắt, lại gọi nàng một tiếng:

“Nhóc câm, giúp ta một tay.”

Tiểu Liễu không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn đỡ tay hắn khoác lên vai mình, giúp hắn đứng dậy.

Hắn nhịn đau ở chân, mặt nhăn nhó, bước được hai bước.

Tiểu Liễu ban đầu còn không rõ hắn muốn làm gì, đến khi thấy hắn bước về phía thùng xí, mới chợt hiểu ra.

Hắn muốn đi tiểu.

Nàng ngượng chín mặt nhưng vẫn cắn răng dìu hắn đến gần.

Tính quay lưng đi, nào ngờ hắn vẫn không buông tay, cánh tay cứ khoác trên vai nàng.

Giờ hắn bị thương nặng ở chân, nếu không có nàng đỡ thì thật sự không thể đứng nổi.

Tiểu Liễu đành nhận số, cắn răng nhắm mắt lại.

Ai dè vị công tử nhà giàu này một tay vẫn loay hoay không xong, đầu cúi thấp, nhỏ giọng bảo nàng:

“Giúp ta vén áo lên.”

Mặt Tiểu Liễu đỏ tới mang tai.

Nàng cắn môi, đưa tay ra, khẽ vén áo hắn lên, rồi lập tức ngoảnh đầu, nhắm chặt mắt lại.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...