Kinh Doanh Siêu Không Gian – Chương 474
Kinh Doanh Siêu Không Gian
Làm thế nào để giao nhân có một công việc phù hợp đây? Tô Hà suy nghĩ, nhìn dáng vẻ yếu đuối của Thương, cộng thêm việc anh ấy vẫn chưa học cách đi lại, nên cô cần cân nhắc kỹ khi chọn công việc. Tô Hà xem xét từng vị trí trong Khách sạn Hà Diệp để chọn lựa cho phù hợp.
Tuy nhiên, Thương dường như hiểu lầm điều này. Anh nghĩ rằng sự im lặng của Tô Hà là dấu hiệu cho thấy anh cần chứng minh giá trị của mình.
Anh muốn sống tiếp. Có được cơ hội sống một lần nữa, Thương rất trân trọng, anh không muốn, không muốn lại phải biến thành ngọn đèn khóc than sáng rực.
Nhớ lại quá khứ, Thương rùng mình, cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương từ sâu thẳm trong lòng lan ra, xuyên qua xương tủy khiến anh không khỏi run rẩy.
Không cần phải dồn nén, những giọt nước mắt của Thương bắt đầu tự nhiên tuôn trào. Chúng lăn dài trên gương mặt anh, những giọt lệ trong suốt lấp lánh.
Những vệt nước mắt in dấu rõ ràng trên khuôn mặt Thương. Đôi mày anh nhíu chặt, khóe miệng khẽ run, như thể đang chịu đựng nỗi đau lớn. Đôi mắt anh ngập tràn nước mắt, nhưng ẩn chứa sâu hơn là nỗi buồn và bất lực. Trong ánh mắt anh, không còn chút ánh sáng nào, chỉ còn lại một sự trống rỗng và mơ hồ.
Những giọt nước mắt ướt đẫm chảy dọc theo gò má của Thương, cuối cùng rơi xuống đôi tay đang run rẩy. Khi chúng tiếp xúc với làn da của anh, nước mắt dường như được thổi một sức sống mới, bắt đầu thay đổi, dần dần ngưng tụ lại và cuối cùng biến thành những viên ngọc trai tròn trịa.
Những viên ngọc này tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, mỗi viên đều hoàn hảo không tì vết. Những viên ngọc biển không tì vết này luôn có thể được bán với giá rất cao.
Thương cúi đầu, che đi giọt lệ trong mắt, rồi cẩn thận nhặt những viên ngọc và nói với Tô Hà: "Nước mắt của tôi có thể hóa thành ngọc trai."
Tô Hà đang đăm chiêu suy nghĩ thì giật mình vì câu nói của Thương. Cô nhìn anh với đôi mắt vẫn long lanh nước mắt, vội vàng lao tới, tay nắm một xấp khăn giấy, lo lắng đưa cho anh: "Anh lau đi nhanh lên!" Giọng cô lộ rõ sự lo lắng, cô chỉ muốn giúp Thương cảm thấy thoải mái hơn.
Trời ạ, anh ấy khóc nhìn thật đáng thương.
Tô Hà luống cuống rút thêm vài tờ giấy nữa, tay cô hơi run, trông có vẻ lúng túng. Là một người bình thường và khỏe mạnh, khi nhìn thấy ai đó khóc, trong lòng cô chỉ còn lại sự thương hại. Cô không biết phải làm gì, chỉ biết cố gắng hết sức để mang lại chút ấm áp và an ủi cho Thương.
Cô nhẹ nhàng đưa khăn giấy cho Thương, ánh mắt đầy quan tâm: "Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa."
Lúc này, Tô Hà mới nhìn thấy những viên ngọc trai trên tay Thương. Đây chính là kỹ năng nổi bật của anh,"nước mắt hóa ngọc trai" sao?
Tuy nhiên, Tô Hà không thấy vui mừng gì khi thấy những viên ngọc trai, ngược lại, cô cảm thấy bối rối. Để Thương sử dụng kỹ năng "nước mắt hóa ngọc" để làm việc cho khách sạn chẳng khác gì bóc lột sức lao động, giống như một bà chủ độc ác vậy.
Tô Hà đã được giáo dục đầy đủ và trưởng thành dưới lá cờ đỏ, cô không bao giờ làm được chuyện như vậy.
Cô từ chối nhận ngọc của Thương: "Anh cứ giữ ngọc lại, để tôi tìm cho anh một chiếc hộp, anh có thể tự mình cất giữ chúng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Thương đứng trước mặt Tô Hà, tay anh cầm những viên ngọc do nước mắt biến thành, mỗi viên đều tỏa sáng rực rỡ. Ánh mắt anh thoáng hiện lên sự bối rối, động tác của anh có chút lúng túng nhưng vẫn đầy sự kiên nhẫn. Anh lại đưa tay lên lần nữa, như thể muốn dùng cách này để chứng minh sự chân thành của mình.
Tuy nhiên, Tô Hà không bị vẻ đẹp của những viên ngọc trai mê hoặc. Trong ánh mắt cô lấp lánh ánh sáng kiên định, cô từ chối dứt khoát một lần nữa: "Thương, tôi không thể nhận những viên ngọc trai này." Lời nói của Tô Hà rõ ràng và quyết đoán, thái độ của cô thể hiện sự kiên định không thể nghi ngờ.
Tô Hà hiểu rằng, dù những viên ngọc trai rất quý giá, nhưng ý nghĩa ẩn sau chúng còn quan trọng hơn nhiều. Cô không muốn để Thương dùng cách này để làm việc cho khách sạn, càng không muốn nước mắt của anh trở thành công cụ kiếm tiền.
Mỗi người đều có giá trị và phẩm giá riêng, những thứ này quan trọng hơn nhiều so với tiền bạc hay hệ thống. Nếu cô chấp nhận những điều này chỉ để hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống, sớm muộn gì cô cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của hệ thống và dần mất đi chính mình.
"Thương, công việc của anh không nên đổi lấy bằng cách này." Giọng Tô Hà dịu dàng nhưng kiên quyết.
Thương thoáng ngạc nhiên, anh không ngờ rằng Tô Hà lại từ chối mình như vậy. Anh từ từ hạ tay xuống, những viên ngọc trượt khỏi tay anh, rơi nhẹ xuống đất và phát ra âm thanh rất nhỏ, ánh mắt anh thoáng hiện sự thất vọng.
Anh hé miệng, rồi kéo nhẹ cổ áo mình, để lộ ra vết sẹo: "Tôi... mỡ của tôi có thể làm đèn trường minh." Dù sợ hãi, nhưng anh vẫn cắn răng nói tiếp, chỉ cần mỗi lần lấy một ít, anh vẫn có thể sống sót, giao nhân vốn rất dẻo dai.
Tô Hà cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Cô nghĩ mình trông giống yêu quái ăn thịt người hay bà chủ tham lam bóc lột đến vậy sao?
DTV
Tô Hà bước đến một góc phòng, tay cô nhẹ nhàng chạm vào công tắc trên tường. Với một tiếng "tách" nhỏ, ánh đèn trong phòng bật sáng, xua tan bóng tối và mang lại sự ấm áp, sáng sủa cho căn phòng.
Cô quay lại, chỉ vào chiếc đèn đang lặng lẽ treo giữa phòng: "Đây chính là đèn trường minh."
"Bây giờ đèn đều dùng điện." Tô Hà nói, rồi kéo tay Thương, để anh cảm nhận công tắc, cảm nhận sức mạnh của văn minh hiện đại.
Thương thử nhấn công tắc, đèn tắt. Anh nhấn thêm lần nữa, đèn lại bật sáng. Ánh sáng từ đèn điện tỏa ra nhẹ nhàng và đồng đều, không quá chói, cũng không quá tối, vừa đủ chiếu sáng cả căn phòng.
Tô Hà tiếp tục giải thích: "Chỉ cần có điện, đèn sẽ sáng mãi." Cô nhanh chóng giải thích về vai trò của điện. Trong thời đại điện khí hóa này, mọi người đã quen với sự tiện lợi và ổn định mà điện mang lại, không còn cần dựa vào những ngọn đèn cầy dễ tắt, cần thay thường xuyên nữa.
Thương càng thêm mơ hồ. Ngay cả việc làm đèn trường minh, anh cũng không có cơ hội. Vậy anh có thể làm gì đây?
Tô Hà không cho Thương cơ hội suy nghĩ nữa. Cô đã nhận ra rằng Thương thiếu kiến thức cơ bản, nhất định phải được giáo dục cẩn thận!
Tô Hà cảm thấy có một trách nhiệm lớn lao. Cô phải hành động, giúp Thương bù đắp những thiếu sót này, và cho anh một khóa học về chính trị cũng như pháp luật thật nghiêm túc!
--------------------------------------------------













