Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 75

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nàng đứng thật lâu trong gió sớm mãi đến khi Lục Y

lo lắng bước đến nói: “Phu nhân, người mới vừa khỏi bệnh không nên ra

gió, vào nhà đi thôi.” A Kiều chậm rãi gật đầu, quay vào, bảo, “Mời

giúp ta chưởng quỹ đến đây.”

Tiền Lai quan sát cách xử sự của bọn họ suốt một

ngày một đêm thì biết chắc chắn thuộc giới quyền quý. Hiện giờ

đương kim Hoàng thượng đi tuần thú phương đông, lão suy đoán bọn họ là

con cháu của một thế gia chư hầu nào đó nhưng không ngờ được rằng,

người đàn ông mặc đồ đen khiến cho lão không dám nhìn thẳng hôm qua

lại chính là đương kim Hoàng thượng.

“Phu nhân có gì dặn bảo sao?” Lão cung kính hỏi.

“Cũng không có gì”, A Kiều đáp: “Đêm qua ta mệt mỏi quá nên đã làm

phiền chưởng quỹ.”

“Chuyện này không có gì.” Tiền Lai không dám nghĩ

thêm, khiêm nhường trả lời.

“Người cũng biết rằng ta không được khỏe nên phải ở

lại thành Lâm Phần tĩnh dưỡng”, A Kiều uống một hớp trà nóng rồi

nói tiếp: “Ở trọ mãi không phải là biện pháp tốt nên muốn mua một

căn nhà. Chưởng quỹ thông thạo thành Lâm Phần nên ta mời người tới

tính giùm.”

“Không có gì”, Tiền Lai phấn khởi: “Nói đến phòng

ốc tốt nhất trong thành Lâm Phần thì phải là ở trung tâm thành…”

A Kiều xua tay: “Tính ta không thích xa hoa.” Nàng thấy

bộ dạng ngờ vực của Tiền Lai thì khẽ mỉm cười: “Hôm qua là bởi vì

phu quân ta…” Nàng không nói hết câu đã chuyển ý, “Ta không thích ở lâu

trong thành, chỉ muốn tìm căn nhà nào đó lớn một chút ở ngoại ô

không quá gần cũng không quá xa thành.”

“Dĩ nhiên”, nàng khẽ mỉm cười, “giá cả không là vấn

đề.”

“Phu nhân”, Mạc Thất nhìn nàng vẻ không hài lòng,

“Nếu chủ nhân biết người làm loạn lên như vậy thì sẽ phật ý đấy.”

Nàng thản nhiên đáp, “Đừng để người biết là được.”

“À”, Tiền Lai trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Phía

đông thành có một biệt viện của nhà họ Vương. Họ là một nhà giàu

bị sa sút, chắc sẽ sẵn lòng bán.”

A Kiều không kiên nhẫn nghe thêm, xoay người bảo,

“Thành Tục, ngươi đi xem xem, nếu vừa ý thì mua lại.”

“Nhưng phải nhớ kỹ”, nàng hơi mím môi, “Ta đã nói

không thích xa hoa là không thích xa hoa.”

Thành Tục cẩn trọng, nói: “Nô tài biết rồi.”

Xế chiều, tiểu nhị đến bẩm báo rằng có hai cô nương

họ Thượng Quan xin gặp, đang chờ bên dưới. A Kiều liền nói, “Mời bọn

họ vào đi.”

Hai thiếu nữ chừng mười ba mười bốn tuổi đẩy cửa

bước vào. Thiếu nữ đứng trước mặc y phục màu đỏ tươi, vóc người cao

dong dỏng trông rất xinh đẹp, thiếu nữ đứng sau mặc y phục màu xanh

nhạt, dung nhan hơi kém hơn nhưng khi mỉm cười trông rất duyên dáng. Cả

hai đợi tiểu nhị đẩy cửa ra ngoài rồi mới chỉnh đốn trang phục quỳ

lạy, khép nép chào: “Tiểu nữ Thượng Quan Vân, Thượng Quan Linh tham

kiến nương nương!”

“Được rồi.” Hai thiếu nữ còn trẻ như vậy nên Trần A

Kiều tự thấy không cần phải lên mặt làm gì, hòa nhã nói, “Ở bên

ngoài thì gọi ta là phu nhân.” Nàng trông thấy hai người có vẻ mệt

mỏi thì bỗng bật cười, “Hai người từ xa tới nên chắc mệt rồi, đi

nghỉ ngơi trước đi.”

Thượng Quan Vân ngạc nhiên, còn Thượng Quan Linh ở

phía sau thì lại đỏ bừng mặt, kéo tỷ tỷ dập đầu nói: “Đa tạ phu

nhân.”

Lục Y đợi hai cô lui ra xong rồi mới nói, “Hành vi

của hai vị cô nương họ Thượng Quan có phân biệt cao thấp.”

“Từ trước đến nay, thế gia đại tộc vẫn luôn coi

trọng ngôi thứ.” A Kiều không quan tâm lắm, chỉ nói, “Được cưng chiều

hay không thì cứ nhìn cách đối nhân xử thế là biết ngay.”

Mạc Thất vén rèm đi vào, mau mắn nói tiếp, “Phu nhân

đoán đúng. Nô tài đã sai người hỏi tên phu xe đưa hai tỷ muội đến đây.

Thượng Quan Vân và Thượng Quan Kiệt đại nhân đều là con vợ cả, Thượng

Quan Linh là con vợ lẽ. Phủ Thượng Quan bây giờ do Thượng Quan Kiệt

quản lý nên tất nhiên thân sơ có khác.”

“Chắc là vậy rồi”, A Kiều thở dài, “Thượng Quan Vân

có khí độ đại gia, còn muội muội của cô ấy thì biết ý hơn.”

Hai hôm sau, Thành Tục báo rằng đã mua được tòa nhà

ở phía đông thành. A Kiều sai người tới cửa hàng tính tiền, đang

định xuống lầu thì thấy phu nhân của chưởng quỹ đứng ở trước cửa,

vẻ mặt kính cẩn nhưng lại lúng túng. Nàng mỉm cười hỏi: “Có việc

gì thế?”

“Được phu nhân chiếu cố truyền cho cách nấu cua”,

Tiền phu nhân cười ngượng ngùng, “Nhưng nhà bếp nấu thử thế nào cũng

không có được mùi vị mà phu nhân đã làm hôm trước. Ta biết phu nhân

tôn quý nhưng bất đắc dĩ lắm mới phải xin thỉnh giáo.”

“Phu nhân nhà ta có thân phận thế nào”, Thượng Quan

Vân từ trong phòng đi ra, mặc bộ y phục màu vàng nhạt càng tôn thêm

vẻ kiêu ngạo, liếc xéo: “mà để cho các ngươi hỏi mấy chuyện vặt

vãnh này?”

“A Vân”, Trần A Kiều nhẹ nhàng nhắc nhở rồi mỉm

cười nói với Tiền phu nhân đang tái mặt: “Nấu cua cũng phải có cách,

chắc hôm trước bọn họ xem chưa kỹ.” Nàng nói rõ lại một lần nữa

cách thức và những điểm cần tránh khi nấu cua. Tiền phu nhân liên tục

cảm ơn, thật lòng nói, “Phu nhân, người vô cùng cao quý mà lại tốt

bụng hiếm có, nhất định sẽ gặp lành.” Bà nói xong liền tiễn bọn

họ đến tận ngoài cửa. Lúc lên xe, A Kiều liếc thấy Thượng Quan Vân

vẫn còn có vẻ hơi ấm ức thì buồn cười thở dài, rốt cuộc cô vẫn

là một bông hoa trồng trong nhà, không hiểu chuyện đời.

Tỷ muội Thượng Quan Vân là gia quyến nhà quan nên có

xe riêng đi sau Trần nương nương. Vừa lên xe, Thượng Quan Vân đã oán

trách, “Ta nói sai sao, đáng ra không nên nói nửa câu với đám dân

thường kia.” May mắn là cô còn nhớ hạ thấp giọng để chỉ một mình

muội muội nghe được.

“Tỷ tỷ”, Thượng Quan Linh cười khẽ, tiếng cười trong

trẻo như dòng suối róc rách, dịu dàng nói: “Người là Trần nương

nương, dĩ nhiên chúng ta phải theo tính của người.”

Đến biệt viện ở phía đông thành, Thượng Quan Vân

khoác tay muội muội xuống xe, hơi chau mày thầm nghĩ nhà họ Vương này

đúng là đã suy tàn. Phòng ốc tuy lớn nhưng không xa hoa tinh xảo, bố

trí trong viện cũng không phải là giả sơn lầu các mà chỉ trồng cây

cối, thua xa phủ đệ của các cô ở Trường An. Trần nương nương lại ra

vẻ yêu thích, lên giọng khen, “Không tệ.” Thành Tục ở bên an phận,

bước lên phía trước, nói, “Nô tài biết phu nhân thích nhất là hoa

cúc, dưới cửa sổ phòng chính vừa lúc có một bụi hoa cúc đang nở.

Nô tài trông thấy liền nghĩ phu nhân nhất định sẽ vừa lòng nên không

do dự mua ngay.”

Bên ngoài biệt viện là nhà dân bình thường, giờ đã

gần trưa nên khói bếp không ngừng bốc lên, thỉnh thoảng có tiếng gà

gáy chó sủa, thê tử gọi trượng phu, tỷ tỷ hò đệ đệ. A Kiều lắng

nghe một hồi như quên mất thân phận cung phi mà xem mình như Đào Uyên

Minh quy ẩn điền viên, hào hứng hỏi: “Chung quanh đây có chỗ nào bán

thường phục không?”

“À”, Thành Tục suy nghĩ một chút rồi nói: “Cuối

hẻm có một nhà nhưng chỉ bán cho làng giếng nên không được sang trọng

lắm. Nếu phu nhân muốn thêm quần áo thì chờ ngày mai vào thành.”

“Với số y phục của ta, hiện có còn mua thêm gì

nữa”, A Kiều lắc đầu, “Đến đó xem thế nào.”

Bà chủ Cố tam nương của hiệu may thấy phong thái của

cô gái tiến vào liền mỉm cười đi ra ngoài đón và chào hàng: “Phu

nhân, y phục của ta tốt nhất khu vực này, toàn là hàng tơ lụa, may

từ gấm Tứ Xuyên đấy.”

A Kiều lắc đầu, mở to mắt, nói: “Ta chỉ muốn mua y

phục bình thường, không cần loại quá đắt.”

Cố tam nương giật mình, cặp mắt người đối diện quả

thật xinh đẹp, trầm tĩnh thanh tú như làn sóng trên mặt hồ xanh biếc.

Thượng Quan Vân không nhịn được, lên tiếng, “Phu nhân, cần gì mua loại y

phục này, người có phải là nhà nông đâu.” Câu cuối cùng cô chỉ nói

khẽ, nhưng Trần A Kiều vẫn nghe thấy, bật cười: “Vẫn nói là nhập gia

tùy tục, để ta thử làm nhà nông một lần xem thế nào?”

Nàng tiện tay chọn lấy một bộ y phục màu xanh biếc,

lại nhờ Cố tam nương búi tóc theo kiểu thường thấy của phụ nữ nhà

nông. Lúc quay người lại, ngay cả Cố tam nương cũng tấm tắc, rõ ràng

nàng chỉ mặc y phục bình thường, trên tay không đeo trang sức nhưng từ

chân mày khóe mắt vẫn toát lên khí chất thanh tao, cao quý hơn những

người chung quanh. A Kiều rất hài lòng, chỉ mấy bộ y phục nữa mà

bảo, “Các ngươi hãy chọn lấy vài bộ đi. Chúng ta đang ở Lâm Phần thì

sống theo nếp ở Lâm Phần, không được đem tập quán của kinh thành tới

đây.”

Ngoài tỷ muội Thượng Quan thì mọi người còn lại

đều xuất thân từ nhà bình thường, biết tính chủ nhân, nghĩ tới bệ

hạ thuận mắt với dáng vẻ của Trần nương nương hiện giờ, vẫn luôn

sủng ái nương nương nên chắc sẽ không nói gì. Vì vậy ai nấy đều tự

chọn đồ cho mình, có cảm giác thích thú như khi còn bé giấu cha mẹ

làm chuyện xấu, nên len lén che miệng cười. Trong một ngày buôn may

bán đắt như vậy, Cố tam nương cực kỳ vui vẻ, nhìn A Kiều mặc y phục

bình thường đã không còn cảm giác xa cách không thể với tới, mà

ngược lại, cảm thấy có chút gần gũi, thân thiện hỏi, “Phu nhân họ

gì?”

A Kiều nhíu mày: “Phu quân ta họ Long.”

“Long phu nhân”, Cố tam nương cũng không thấy gì khác

thường, mỉm cười,hỏi tiếp: “Người định ở lại Lâm Phần lâu hay sao?”

“Cũng không phải.” A Kiều lắc đầu, “Ta theo phu quân ra

ngoài, thân thể suy nhược nên phải lưu lại đây tĩnh dưỡng, đợi phu quân

trở lại thì cùng nhau về kinh.”

“Vậy thì thật đáng tiếc.” Cố tam nương ra vẻ đồng

tình, “Long phu nhân đẹp như vậy, phu quân lại không vì người bị bệnh…”

Nàng hiểu ý nhưng chỉ cười nhạt. Lúc này không biết

nhà ai ở quanh đó tấu lên một khúc nghe uyển chuyển thanh thoát. Cố

tam nương thở dài, “Người thổi địch là một sĩ tử nghèo họ Ninh, mẫu

thân mới qua đời vài ngày trước nên vừa quay về giữ đạo hiếu, nghe

nói cũng có chút học vấn nhưng không gặp thời.”

Thượng Quan Vân không dám làm trái ý A Kiều nên miễn

cưỡng chọn lấy vài bộ nhưng trong lòng bực bội. Thượng Quan Linh vốn

tính hiền lành, chú ý chọn lấy mấy thứ làm nổi bật nước da của

mình rồi nhìn qua Trần nương nương vẻ suy tư. “Trần nương nương có thân

thể cao quý lại được bệ hạ ân sủng nhất nhưng cớ sao lại là một

người con gái như thế này?” Hai tỷ muội đồng thời thầm nghĩ.

Ngày tháng ở Lâm Phần trôi qua nhanh như nước chảy. A

Kiều lúc rảnh rỗi chăm sóc rau dưa ở trong vườn, thỉnh thoảng đẹp

trời dẫn đám người dưới đi dạo quanh thành Lâm Phần. Thành Tục khuyên

can đến gần đứt lưỡi, “Phu nhân, thân phận của người là sao chứ? Nếu

nương nương ở bên ngoài xảy ra chuyện, chúng nô tài lấy gì mà trả

lời bệ hạ đây?”

A Kiều nghiêng đầu nhìn hắn một lát rồi cười hỏi lại,

“Ngươi cho là ta không biết sao?” Nàng chỉ vào đám thị vệ mặc y phục

giả như người bình thường ở khắp hang cùng ngõ hẻm nhưng thỉnh

thoảng lộ ra vẻ khí phách oai hùng, không hợp lắm với cảnh phố xá:

“Bọn họ còn ở trong thành Lâm Phần thì có thể xảy ra chuyện gì

chứ?” Càng chưa nói, nàng không tin rằng Lưu Triệt đi mà không thông

báo quan viên địa phương theo dõi bọn họ cẩn thận.

Nàng trả lời vậy khiến Thành Tục cũng bật cười:

“Cho dù thế nhưng phu nhân muốn ra bên ngoài vẫn nên theo trình tự,

không thể bỏ qua.”

“Tổ tiên thường bảo”, Thượng Quan Vân vẫn không phục,

cố nói vớt thêm một câu, “Cành vàng lá ngọc không thể lơi là, huống

chi là giữa phố xá?”

A Kiều thản nhiên nói, “Ai bảo rằng tổ tiên luôn luôn

nói đúng. Tỷ như hàng ngày ăn cơm vẫn có thể bị nghẹn, chẳng lẽ

lại không được ăn nữa hay sao?” Thượng Quan Vân cứng họng, không nói

được gì.

Theo lệnh của A Kiều, nếu muốn ra ngoài thì phải ăn

mặc y phục bình thường, không để cho người ngoài nhận ra sự khác

biệt của bọn họ. Thượng Quan Vân mặc y phục bình dân thì cảm thấy

khó chịu nên chỉ theo A Kiều ra ngoài một lần rồi liền cáo bệnh, tình

nguyện nằm lì trong phòng không chịu đi đâu.

“Nơi đây chính là chợ Đông nổi danh nhất thành Lâm

Phần, tất nhiên là không phồn hoa bằng thành Trường An nhưng cũng náo

nhiệt lắm rồi.” Thượng Quan Linh ngược lại đón nhận gian khổ một

cách bình thản, bộ y phục bó sát người càng thể hiện rõ vẻ mềm

mại, dịu dàng. Cô mỉm cười giới thiệu phong thổ thành Lâm Phần cho A

Kiều.

“Thế này cũng không tồi”, A Kiều hào hứng, nhìn kỹ

những món trang sức trong chợ, nếu thấy vừa ý liền bảo những người

đi theo xuất tiền ra mua để làm quà tặng cho Lưu Mạch và Lưu Sơ, thậm

chí còn chọn mua cho cả những người hầu đi theo, nhưng nghĩ tới Lưu

Triệt lại cau mày thở dài. Hàng bán ở chợ thì trấn này chắc sẽ

không thuận mắt bậc đế vương kia. Nàng cũng tìm không ra vật gì phù

hợp với y.

“Trả tiền đi”, nàng mỉm cười bảo, đang nhìn Thành

Tục lấy tiền ra thì chợt nghe thấy đằng sau có tiếng trêu chọc, “Vị

tiểu nương tử này trông đúng là cực kỳ xinh đẹp. Hãy theo ta về nhà,

bảo đảm cho nàng được ăn ngon, mặc đẹp.” Thượng Quan Linh luống cuống

chân tay, lùi lại đến bên cạnh nàng.

Quả thật là triều đại nào cũng có những kẻ như

vậy. Nàng cười lạnh, quay đầu lại thì thấy một gã dáng vẻ con nhà

quyền quý mặc y phục lượt là may từ gấm. Gã nhìn thấy nàng thì

sáng mắt, nói “Vị nương tử này quá là đẹp đi”, còn chưa nói dứt

lời thì đã cảm thấy mắt hoa lên, một trận mưa tiền quất thẳng vào

mặt. Thì ra A Kiều nổi giận trước thái độ nham nhở của gã nên giằng

lấy xâu tiền Ngũ Thù trong tay Thành Tục, chẳng thèm xem là bao nhiêu

mà ném thẳng luôn vào mặt gã, gia tăng kình lực khiến xâu tiền đứt

tung, đập trúng vào mặt gã làm máu me tung tóe.

Gã kia hét lên: “To gan thật.” Nhưng khi gã nhìn thấy

sắc mặt lạnh tanh của A Kiều thì lại len lén cúi gầm mặt xuống.

“Tiếp tục đi”, A Kiều điềm nhiên nói, “Thật không

biết nhà ai thừa ăn thừa mặc mà nuôi dưỡng ra cái hạng người…”

Đám người theo hầu giật tay áo gã kia, lo lắng nhắc:

“Chủ nhân.” Trên các góc phố đã lảng vảng mấy người không nhìn ra

thân phận, khuôn mặt ẩn hiện sát khí đang tiến đến gần. Nhìn lại,

số tiền Ngũ Thù văng vãi trên mặt đất dù không phải quá nhiều nhưng

người phụ nữ này có thể dùng để đánh người mà đám người theo hầu

không hề tỏ vẻ tiếc của, thì đủ thấy bọn họ không phải là nhân vật

bình thường. Gã kia quen ỷ vào quyền thế gia đình hoành hành tác

quái nhưng cũng không phải ngu ngốc, lui dần về phía sau, hung hăng hăm

dọa: “Cứ chờ đấy”, rồi loạng choạng bỏ đi.

A Kiều chỉ cười nhạt, biết đám thị vệ sẽ không dễ

dàng bỏ qua cho đám người dám hạ nhục nàng, quay sang dặn Thành Tục:

“Bảo bọn họ một câu, không được gây chết người.” Thanh Tục không bằng

lòng, nhưng vẫn tuân lệnh rời đi.

A Kiều mất hứng, liền nói: “Trở về thôi.” Sau lưng

nàng chợt vang lên tiếng cười khẽ, rồi một giọng ấm áp truyền tới:

“Hàn thiếu gia ỷ thế hiếp người thì thấy nhiều rồi, nhưng lại là

lần đầu tiên thấy cách ứng đối tuyệt diệu như Long phu nhân vậy. Ninh

Triệt bái phục.”

Một văn sĩ áo trắng bước ra từ trong Tức Lam các ở

bên đường, tay ôm một ống đựng giấy mực, khuôn mặt sáng láng, thanh

cao chính trực, có mấy phần giống Tiêu Phương, sư phụ của A Kiều. A

Kiều ngạc nhiên, “Tiên sinh biết ta sao?”

“Phu nhân chưa từng gặp tại hạ”, Ninh Triệt hơi khom

người, nói: “Tại hạ thì đã được trông thấy phu nhân vài lần. Mang ơn

tặng cua ở nhà trọ Tường Phúc, phu nhân có còn nhớ chăng?”

“Ồ”, A Kiều liền nhớ ra, nói: “Ngươi chính là sĩ tử

ở căn phòng thượng hạng đó.”

“Đúng vậy”, Ninh Triệt mỉm cười, “Mấy ngày nay dân

chúng thành Đông đối xử thật tốt với phu nhân.”

A Kiều khẽ mỉm cười, không tiếp lời hắn mà chỉ

khen, “Tiên sinh thổi địch rất hay.”

“Quá khen”, Ninh Triệt mỉm cười đáp, “Phu quân của phu

nhân cũng thổi rất hay nhưng hãy thứ cho ta nói thẳng, Long tiên sinh

thổi địch rất có khí phách, xem ra không phải là nhân vật bình

thường, chỉ là thành tựu lại không đạt đến đỉnh cao.”

Thượng Quan Linh tái mặt, lo lắng nhìn A Kiều. A Kiều

gắng nhịn nhưng cuối cùng vẫn bật cười một tiếng, cố giữ vẻ nghiêm trang,

“Tiên sinh không nên nói ra những lời này ở trước mặt người.”

Trở về biệt viện thì trời đã muộn, nàng rửa mặt,

vào phòng nằm một mình, Phiêu Bích tiến vào bẩm, “Ninh Triệt cầu

kiến.”

Nàng sững người, nhưng không quay đầu lại, nói: “Không

gặp.”

Lục Y thở phào, thăm dò sắc mặt của nàng rồi buông

một câu “Không biết hôm nay bệ hạ đã đến Hà Đông chưa?”

A Kiều ngậm một quả ô mai đặc sản của Lâm Phần,

liếc mắt nhìn sang, uể oải: “Muốn nói gì thì cứ nói ra đi, đừng

vòng vo.”

Lục Y liền đỏ mặt, nói: “Nếu bệ hạ biết phu nhân

hôm nay trò chuyện với vị Ninh Triệt tiên sinh kia thì khó bảo đảm sẽ

không tức giận.”

A Kiều hừ lạnh một tiếng: “Ta chỉ có thể không chủ

động gặp người khác. Nhưng nếu tình cờ gặp cũng phải kiêng kỵ thì

làm người còn có ý nghĩa gì chứ.”

Từ xa truyền đến tiếng địch, khúc nhạc trong đêm rất

rõ ràng, tuy Lục Y ít học thơ nhưng cũng nghe hiểu bài đang thổi

chính là Kiêm gia vô cùng nổi tiếng trong Kinh Thi miêu tả việc người

nam nhớ người nữ, bất giác biến sắc.

“Ngươi ngạc nhiên làm gì chứ”, A Kiều trông thấy liền

bật cười, “Người ta muốn mỗi ngày thổi một khúc. Ai mà quản được

người ta thổi khúc kia chứ?”

Song tiếng địch đúng là rung động lòng người. A Kiều

nhớ tới Lưu Triệt đã đi được nửa tháng rồi, khe khẽ thở dài.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ