Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 62

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quán Đào công chúa trưởng Lưu Phiếu vừa đến Thượng Lâm Uyển

thì lập tức tới ngay điện Tín Hợp, thấy A Kiều nằm trên giường sắc mặt tái nhợt

yếu ớt thì xém chút rơi lệ.

“Cho tới hôm nay đã là ngày thứ ba mà A Kiều vẫn chưa tỉnh lại”,

Lưu Triệt nói giọng khản đặc. Đế vương càng dễ nổi nóng, sắc mặt các ngự y cũng

càng ngày càng tái nhợt.

A Kiều đang mê man trên giường đột nhiên ứa ra một giọt nước

mắt trên mặt nàng, lẩm nhẩm gọi, “Mẫu thân.”

“Trẫm nghĩ”, Lưu Triệt đưa tay áo nhẹ nhàng lau đi giọt nước

mắt trên mặt nàng, nói, “Có khả năng Kiều Kiều hy vọng được gặp cô cô một lần

nên dù biết cô cô tuổi tác đã cao nhưng vẫn mời tới đây một chuyến.”

Lưu Phiếu thầm kinh ngạc, sau khi cháu của bà lên nắm quyền

thì bà đã không còn thấy y như vậy. Những năm gần đây, bà dần hiểu tính cách

thích mềm không thích cứng của Lưu Triệt nên lúc này rơi lệ, nói, “Đứa bé đáng

thương còn chưa thấy mặt mẫu thân đã ra đi rồi. A Kiều nhất định rất đau đớn.”

Khóe môi Lưu Triệt khẽ cong lên, ánh mắt dần lạnh băng, “Cô

cô yên tâm, chuyện này, trẫm sẽ xử lý.”

Y hứa hẹn với Trần gia như vậy lại khiến Lưu Phiếu giật

mình, lúc này mới nghĩ đến đứa cháu đang ở ngôi chí tôn này cũng là cha đứa bé

trong bụng A Kiều, bất giác cảm thấy áy náy, nói, “Hoàng thượng, người trở về

nghỉ đi. A Kiều tỉnh lại mà thấy người như vậy cũng sẽ không an lòng.”

Lưu Triệt đã mấy ngày không ngủ ngon giấc nên biết dáng vẻ của

mình tiều tụy, hơn nữa Công chúa trưởng Quán Đào chăm sóc A Kiều thì cũng yên

tâm nên y không gắng thêm, bèn nói, “Trẫm nằm nghỉ ở điện Thiên, nếu Kiều Kiều

tỉnh thì phiền cô cô gọi một tiếng.”

Lưu Phiếu đưa mắt nhìn Lưu Triệt đi khỏi rồi mới ngồi bên cạnh

A Kiều, ra lệnh, “Đổi lại khăn ấm cho nương nương.” Lục Y đứng hầu một bên đáp

lời rồi khẽ khàng đi xuống.

“A Kiều!” Lưu Phiếu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của nàng,

“Con cũng nên tỉnh lại rồi.”

Nếu không tỉnh lại thì không chỉ có Vệ gia mà ngay cả lòng

người của Trần gia cũng sẽ rối loạn. Điều kiện tiên quyết của sự tranh đấu giữa

hai nhà Trần, Vệ chính là Trần A Kiều cùng Vệ Tử Phu còn tồn tại, nếu người mất

thì thắng cũng như thua. Lưu Phiếu không phải không thương tâm vì đứa cháu chưa

từng gặp mặt, nhưng ánh mắt bà dần trầm xuống. Chuyện đã xảy ra rồi, nếu có thể

dùng một hoàng tử đổi lấy việc tiêu diệt Vệ gia cũng có thể coi là một giao dịch

đáng giá. Chỉ nghĩ đến A Kiều, vốn là người chí tình chí nghĩa nên chắc chắn sẽ

vô cùng đau đớn. Còn Lưu Triệt, nếu Lưu Phiếu không phải là người hiểu rõ về đứa

cháu này thì cũng cho rằng y thật sự rất yêu A Kiều. Vô tình nhất chính là đế

vương, Lưu Phiếu thở dài. Lục Y đã mang khăn sạch từ ngoài điện đi vào, Lưu Phiếu

nhận lấy, cẩn thận lau người cho A Kiều. Đụng phải vết thương trên cơ thể năm

xưa, không chỉ A Kiều dè chừng mà ngay cả Lưu Phiếu cũng cảnh giác.

Cũng không biết bao lâu, chẳng biết có phải do mẹ con có tâm

ý liên thông nhưng Lưu Phiếu bỗng nhiên quay đầu lại, thấy một ngón tay của A

Kiều khẽ động đậy.

“A Kiều!” Bà cố nén nỗi vui mừng, khẽ gọi.

A Kiều từ từ mở mắt, sau một lúc lâu mới nhìn rõ người trước

mặt.

“Lục Y!” Lưu Phiếu cất giọng bảo, “Còn không đi gọi bệ hạ.”

“Dạ!” Lục Y vội vàng đáp rồi rời đi.

“Mẫu thân!” Trần A Kiều gọi một tiếng, cảm giác giọng nói của

mình mỏng manh đến mức ngay cả bản thân cũng không nghe thấy, song Lưu Phiếu đã

rơi lệ, liên tục nói, “Con tỉnh là tốt rồi.”

Lúc Lưu Triệt chạy tới thì thấy A Kiều đã rúc vào ngực cô

cô, khóc nức nở đến khàn giọng. Mấy ngày liên tiếp mất sức hôn mê khiến nàng

không còn cả sức lực để khóc, cuối cùng chỉ ứa nước mắt. Những giọt nước mắt

như rơi vào lòng y, để lại chút dấu vết rồi bốc hơi bay lên. Y cảm nhận được nỗi

đau khổ trong tiếng khóc của nàng, dù là khóc không thành tiếng. Một lúc lâu

sau Lưu Phiếu mới nói, “A Kiều, con ngủ suốt mấy ngày qua rồi, gắng ăn chút

cháo đi.”

Cháo đã chuẩn bị sẵn ngoài điện, luôn được hâm nóng. Lục Y

mang vào, đặt ở trước giường. A Kiều định cầm lấy thìa nhưng cánh tay không còn

sức để cầm, đánh rơi xuống nền điện tạo thành một tiếng vang trong trẻo. Lập tức

có cung nhân tới nhặt rồi đổi thìa mới. Lần này Lưu Triệt tự mình cầm lấy, múc

cháo đưa đến tận miệng A Kiều .

Lưu Phiếu khẽ mỉm cười, từ từ thối lui. Ánh mặt trời chiếu

sáng rực bên ngoài điện Tín Hợp, mây đen bao phủ Trần gian cũng dần tản đi.

A Kiều liếc nhìn Lưu Triệt. Dù đã được nghỉ ngơi nửa ngày

nhưng khuôn mặt y vẫn còn vẻ hốc hác. Có thể dễ dàng nhận thấy mấy ngày qua y

lo lắng đến thế nào. Nàng ngoan ngoãn dựa vào y, húp được non nửa chén cháo thì

lắc đầu bảo thôi. Cảm giác ấm áp lan dần vào dưới bụng. Nơi đó đã từng ẩn chứa

một sinh mạng, chỉ vì nàng qua sơ suất mà để mất đi. Nghĩ đến đây, nàng lại muốn

rơi nước mắt nhưng cố gắng ngăn lại, trước mặt vẫn mờ đi.

“Kiều Kiều!” Lưu Triệt thở dài, đưa chén cháo cho cung nhân

rồi ôm lấy nàng không nói nổi những lời an ủi. Lúc đầu A Kiều còn tự làm thuốc

ngừa thai rất công hiệu nhưng về sau có mấy lần không ngăn được Lưu Triệt mà vẫn

chẳng xảy ra chuyện gì nên dần dần lơ là, nào ngờ…

“Kiều Kiều!” Lưu Triệt lại gọi khẽ, “Sao nàng ngủ lâu vậy?”

Nàng không biết điều đó, chỉ biết y vẫn luôn túc trực bên cạnh nhưng muốn tỉnh

dậy lại không được.

“Vừa rồi trẫm mặc nguyên y phục ngủ ở điện Thiên thì đã gặp

một giấc mộng.”

“Vậy à?” Nàng lơ đãng hỏi, “Mộng thấy cái gì?”

Lưu Triệt không đáp, nhìn nàng một lúc lâu, ánh mắt kỳ lạ,

cuối cùng hôn lên trán nàng, âu yếm, “Trẫm sẽ như nàng mong muốn.”

Trường An có chính sự báo đến nên Lưu Triệt không thể ở thêm

tại điện Tín Hợp, chỉ giao việc đâu vào đấy rồi quay về. Trần A Kiều nhìn ánh mặt

trời bên ngoài điện khẽ hỏi, “Công chúa Duyệt Trữ đâu?” Lục Y hầu hạ ở bên nghe

vậy liền đáp, “Công chúa mấy ngày nay cứ ở một mình ở trong tẩm điện không chịu

ra ngoài, Mạch điện hạ vẫn theo sát an ủi.”

A Kiều thở dài, cảnh tượng hôm đó rốt cuộc đã làm Tảo Tảo sợ

hãi. Mấy ngày nay, mọi chú ý ở Thượng Lâm Uyển đều dồn về mình mê man bất tỉnh,

ngoài Mạch Nhi thì e rằng chẳng ai nghĩ đến việc Công chúa Duyệt Trữ đang tự

dày vò bản thân.

“Gọi Công chúa và Hoàng tử trưởng đến đây.” Nàng ra lệnh, Lục

Y lĩnh mệnh lui ra.

Sau một lúc lâu thì nghe có tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài

hành lang. Lưu Sơ rón rén đến trước giường của nàng, cúi đầu chào, “Mẫu thân!”,

giọng cô bé đầy vẻ sợ sệt.

“Tảo Tảo ngốc quá”, A Kiều vừa tức giận vừa chua xót, “Vết

thương hôm đó của con sao rồi?”

“Mẫu thân”, Lưu Sơ ngẩng đầu lên nhìn nàng, vẻ mặt kinh ngạc,

“Người không trách con sao? Nếu không phải con làm loạn đòi cưỡi ngựa”, mắt cô

bé dần dần đỏ lên, “đệ đệ sẽ không mất, mẫu thân cũng sẽ không mê man suốt ba

ngày.”

“Chỉ có muội là cứ tự trách mình thôi.” Phía sau, Lưu Mạch gạt

đi, “Ca ca đã nói suốt ba ngày nay với muội rồi, muốn trách thì phải trách kẻ

có ý đồ hại người. Mẫu thân và phụ hoàng thương muội như vậy, sao có thể nói gì

chứ.”

“Tảo Tảo”, A Kiều dịu dàng gọi con gái lại, nắm tay bảo, “Con

phải nhớ rằng mẫu thân biết đây không phải là lỗi của con nên đừng tự trách. Thật

ra thì…”, nàng cười buồn bã, “cho dù con có không cẩn thận làm sai chuyện gì

thì mẫu thân cũng không nỡ trách con bởi vì mẫu thân đã mất đi em bé, nếu lại

trách con, giận con thì sẽ mất luôn cả con nữa.”

“Mẫu thân”, Lưu Sơ ôm lấy A Kiều, khóc òa lên, “Mẫu thân,

sau này nhất định con sẽ thật là hiếu thuận với người, thêm luôn cả phần cho đệ

đệ nữa.”

Đang xúc động nhưng A Kiều nghe nói như vậy thì vẫn không nhịn

được cười, “Tại sao con lại biết đó nhất định là đệ đệ. Có thể là muội muội đấy.”

“Mẫu thân”, Lưu Sơ cũng không để ý, nũng nịu hỏi, “Con ở lại

đây với mẫu thân có được không?”

Trần A Kiều khẽ lau nước mắt trên mặt cô bé, “Được rồi.”

Lưu Sơ dọn chỗ rồi nằm xuống bên cạnh nàng. Có lẽ bởi vì mấy

ngày nay áy náy không ngủ được, lúc này lòng nhẹ nhõm nên cô bé vừa ôm lấy A Kiều

thì lập tức ngủ say.

“Mạch Nhi”, nàng nhìn con trai, nhẹ giọng nói, “Mấy ngày qua

cực khổ cho con quá.”

Lưu Mạch biết tự kiềm chế nên chỉ nói, “Mẫu thân tỉnh là tốt

rồi.” Tuy vậy tuổi cậu vẫn còn nhỏ nên trong đôi mắt đen nhánh giống hệt như

Lưu Triệt vẫn lộ ra vẻ hân hoan.

Đến gần chiều tối, Lưu Triệt từ tiền điện trở về, tay cầm một

tập tấu chương, nét mặt vẫn còn tức giận, hậm hực nói, “Hay cho một trung thần.”

Y trông thấy A Kiều nằm trên giường bình tĩnh xoay nghiêng gương mặt mỹ lệ thì

chững lại, cơn tức giận cũng dần nhạt đi.

“Phụ hoàng”, Lưu Mạch lẳng lặng hành lễ, tư thế cung kính.

“Có chuyện gì vậy?” Nàng khẽ hỏi.

“Cũng không có gì”, Lưu Triệt bình thản đáp, đưa tấu chương

trong tay cho Lưu Mạch, “Mạch Nhi, con cũng đã lớn rồi, phải học làm một số việc

thực sự đi. Bản tấu chương này, con xem thấy thế nào?”

Lưu Mạch mở tấu chương, nhanh chóng đọc lướt qua rồi khẽ cau

mày, lưỡng lự nói, “Phụ hoàng.” Lưu Triệt mỉm cười, xua xua tay, “Mẹ con mới tỉnh,

con không được quấy rầy người nghỉ ngơi. Lui xuống trước đi.”

Lưu Mạch trầm tư giây lát rồi vâng lời, “Dạ.” Cậu xoay người

bước ra khỏi điện Tín Hợp, chắp tay suy nghĩ một chút rồi đi thẳng về hướng khu

nhà dành cho các quan lại tùy tùng ở phía bắc Thượng Lâm Uyển.

Mặc dù chức quan của Gián đại phu Trần Hi trên triều đình

không tính là cao nhưng lại là con cháu dòng chính của Trần gia nên người ở Thượng

Lâm Uyển không dám lơ là, thu xếp cho ở tại Linh Lung các. Bên trong Linh Lung

các, Trần Hi đang đùa với Trần Mạn quấn trong tã lót. Trần Mạn khua khua bàn

tay bé nhỏ, cười khanh khách, nét mặt sinh động, trong lòng Trần Hi tràn ngập

vui sướng. Chợt hắn nghe thấy bên ngoài cửa có tiếng nữ tỳ quỳ xuống chào nho

nhỏ, “Mạch điện hạ thiên tuế!”, bèn kinh ngạc quay đầu lại, quả nhiên thấy Lưu

Mạch đang đứng ngoài cửa.

“Hi biểu ca, biểu tẩu!”, Lưu Mạch gật đầu chào hỏi.

Lý Nghiên hơi đỏ mặt lên, quỳ gối chào, “Mạch điện hạ!”

Trần Mạn đang được Trần Hi bế trong lòng bỗng nhiên thò tay

ra với với về hướng Lưu Mạch, miệng bập bẹ nói gì đó nhưng vì còn quá nhỏ nên

ngay cả cha mẹ cũng không nghe rõ. Lưu Mạch mỉm cười hiền hậu, cởi đôi khuyên

tai ngọc đang đeo bên hông ra tặng, “Khi cháu họ ra đời thì Lưu Mạch ở trong

thâm cung không đến thăm được. Hôm nay tiện đây có một đôi khuyên tai ngọc làm

lễ gặp mặt.”

Trần Hi khẽ gật đầu đáp, “Trần Hi xin nhận thay cho Mạn Nhi,

xin đa tạ Mạch điện hạ!” Hắn biết Lưu Mạch đến đây thì tất có chuyện quan trọng

muốn bàn nên liền giao con gái trong tay cho Lý Nghiên, bảo, “Nàng bế Mạn Nhi

vào trong trước đi.” Lý Nghiên gật đầu, đón lấy Mạn Nhi rồi quay người đi vào

trong.

“Điện hạ!” Trần Hi quay lại, mỉm cười hỏi, “Nghe nói cô cô

đã tỉnh lại rồi à?”

“Ừ.”

“Vậy thì tốt rồi. Điện hạ đến đây là có chuyện gì sao?”

“Hôm nay Tả giám đình úy Mạc Long dâng biểu lên Hoàng thượng

nói rằng Công Tôn Kính Thanh trong lao ngục vừa thay đổi khẩu cung, không chịu

nhận Nhị hoàng tử Lưu Cứ là chủ mưu trong vụ trường bắn ngày hôm đó, song Mạc

Long hỏi chủ mưu đích thực là ai thì hắn lại không trả lời được. Phụ hoàng vô

cùng giận dữ.” Lưu Mạch không nhìn Trần Hi, giữ giọng bình thản thuật lại.

“Ồ?” Trần Hi cười đắc ý, “Thật sao?”

“Hi biểu ca”, Lưu Mạch ngẩng đầu lên, cặp mắt đen láy sắc

bén nhìn Trần Hi chằm chằm khiến hắn tựa như có một loại ảo giác là bản thân

mình đang đối mặt với bậc đế vương uy nghiêm trên điện Tuyên Thất. “Xin hãy nói

thật cho ta biết, huynh có nhúng tay vào chuyện này hay không?”

“Dĩ nhiên là có!” Ngoài dự tính, Trần Hi mỉm cười thừa nhận

dứt khoát, “Ta làm nhiều việc cho Trần gia chẳng qua chỉ để hỗ trợ điện hạ ngày

sau lên ngôi hoàng đế, vì vậy nên cũng không cần phải dối gạt điện hạ.”

“Như vậy”, Lưu Mạch hơi trầm giọng xuống, “Hôm đó làm ngựa

kinh hoảng ở trường bắn, huynh có…?” Cậu chần chừ một chút, không biết phải hỏi

tiếp như thế nào. Song Trần Hi lại nói giọng lạnh tanh, “Điện hạ, sau khi xảy

ra chuyện này thì đúng là Trần gia mới suy nghĩ để làm sao từ đó mưu cầu được lợi

ích lớn nhất, thậm chí là đánh đổ Vệ gia. Nhưng Trần gia tuyệt đối không bịa đặt,

gây chuyện có hại cho cô cô. Phải biết rằng cô cô không chỉ là mẫu thân của đệ

mà còn là cô cô của ta.”

Lưu Mạch nhìn thẳng vào mắt hắn một lúc lâu rồi cuối cùng chớp

mắt, “Ta tin tưởng huynh.”

“Cũng xin biểu ca nhớ kỹ rằng ta tuyệt đối không cho phép một

ai làm tổn thương mẫu thân và muội muội của ta.”

Lưu Mạch đến nay mới mười hai tuổi mụ! Trần Hi âm thầm kinh

hãi trước khí độ làm người khác phải bái phục kia, cất tiếng cười phụ họa, “Điều

này thì dĩ nhiên rồi.”

“Làm như vậy”, Lưu Mạch dùng ngón tay phải gõ nhè nhẹ lên án

thư, nói tiếp, “Biểu ca cũng không nên quá xem thường phụ hoàng của ta.” Tuy cậu

nói giọng nhẹ nhàng nhưng giây phút đó lại khiến Trần Hi kinh sợ toát mồ hôi lạnh

khắp người, hỏi lại, “Điện hạ có ý gì thế?”

“Ta sống cùng Lưu Cứ ở Bác Vọng hiên đã bao nhiêu năm nên biết

Lưu Cứ tính tình ôn hòa lương thiện giống mình, không phải là kẻ biết làm những

chuyện như vậy. Ngay cả có tính cách khác-thì Lưu Cứ cũng không ngu xuẩn, chẳng

lẽ nó không biết rằng cho dù hại được Tảo Tảo thì cũng không có ích lợi gì đối

với nó mà ngược lại còn mất đi đạo lý. Biểu ca mặc dù thông minh nhưng rốt cuộc

vẫn không hiểu được phụ hoàng của ta bằng ta. Phụ hoàng là cha của Lưu Cứ, há lại

không hiểu rõ điểm này hay sao?” Lưu Mạch điềm nhiên nói, “Hôm đó ta lo lắng

cho mẫu thân nên không suy nghĩ được kỹ, bây giờ thì rõ ràng rồi.”

“Cho nên ở điện Tín Hợp phụ hoàng mới thử dò xét ta”, cậu thầm

than một tiếng.

Trần Hi trước giờ vẫn cảm thấy mãn nguyện cho rằng những bố

trí linh hoạt của mình sẽ làm cho Vệ gia thất điên bát đảo, lúc này mới thấy

như bị một gáo nước lạnh xối vào đầu, chẳng những không đánh đổ được Lưu Cứ mà

ngay cả nhà mình cũng sẽ bị liên lụy. Nhưng hắn cũng có tâm trí kiên định,

không để lộ ra mặt, nên đứng dậy chắp tay, “Điện hạ cao minh, không biết điện hạ

cảm thấy nên tiếp tục chuyện này như thế nào?”

Lưu Mạch khẽ mỉm cười, ngạo nghễ nói, “Nếu mọi người muốn

phù trợ cho ta thì chính bản thân mình cũng cần có chút bản lĩnh mới có thể khiến

người khác phục. Biểu ca cho rằng căn cơ của Vệ gia nằm ở Nhị hoàng tử Lưu Cứ,

Mạch Nhi lại cho rằng căn cơ của Vệ gia là ở Hoàng hậu Vệ Tử Phu.”

Cậu nhớ lại chuyện mẫu thân bị tủi nhục ở Vị Ương cung năm

xưa thì ánh mắt bất giác trầm xuống, lạnh lùng nói, “Gia nghiệp huy hoàng của Vệ

gia chẳng qua lập thành từ sau khi Vệ Tử Phu lên ngôi hoàng hậu. Một khi Vệ Tử

Phu không còn là hoàng hậu nữa thì thân phận của Vệ gia sẽ không còn mà Lưu Cứ

cũng mất đi chỗ dựa để lập thân, cho dù vẫn là hoàng tử nhưng chẳng qua cũng giống

như Lưu Hoành, Lưu Đán không đáng lo ngại.”

Nói thêm, Vệ Tử Phu lại không phải là mẫu thân Trần A Kiều của

mình, thời thế cũng không còn là năm Nguyên Quang nữa, điều đó cho thấy một khi

Vệ Tử Phu mất ngôi vị thì sẽ không có cơ hội quật khởi.

“Điện hạ”, ánh mắt Trần Hi thoáng lộ vẻ bội phục nhưng rồi lại

thở dài, “Đệ nhân đạo và lương thiện quá!”

“Tìm chỗ có thể khoan dung để mà độ lượng”, Lưu Mạch khẽ

chép miệng, “Đối với phụ hoàng đôi khi không chém tận giết tuyệt thì mới có thể

tìm được đường sống tốt hơn.”

“Như vậy thì điện hạ tính phải làm sao?”

“Biểu ca”, Lưu Mạch khẽ thốt lên, “Ta không tin rằng Công

Tôn Kính Thanh không cố ý làm thương tổn Tảo Tảo, như vậy thì chủ mưu thật sự sẽ

là ai đây?”

Trong điện Tín Hợp, Công chúa Duyệt Trữ dần dần tỉnh dậy,

trông thấy phụ hoàng liền cười hồn nhiên, chợt nhớ lại chuyện lúc trước thì ánh

mắt lập tức chuyển thành sợ hãi, Lưu Triệt bật cười bảo, “Con về trước đi.”

Cô bé gật đầu, nhảy xuống giường, chân giẫm xuống nền điện lạnh

như băng nhưng cũng không để ý, nhìn quanh một vòng, “Ca ca đâu rồi?”

Lưu Triệt đáp cho qua chuyện, “Mạch Nhi chắc đang xử lý một

vài công chuyện.”

“Bệ hạ”, A Kiều xoay người nhìn sang với ánh mắt đầy nghi hoặc,

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Kiều Kiều”, Lưu Triệt vòng tay từ sau lên bịt mắt nàng,

“Nàng không cần nhìn, không cần nghe, không cần lo nghĩ gì cả, đến khi mọi việc

kết thúc thì trẫm sẽ dẫn nàng trở về Vị Ương, được chứ?”

Nàng nhìn xuyên qua kẽ tay của y, thấy ánh sáng âm u trong

điện. Tiết trời ngày xuân biến đổi nhanh chóng, vừa mới xanh trong rực rỡ mà

lúc này đã thành u ám, tựa hồ bão táp lại sắp xảy ra. Trong lòng nàng chợt

thoáng qua cảm giác bất an.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ