Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui – Chương 157

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Thố Lạt

Trời thăm thẳm, đất mênh m//ô//n//g, tôi muốn đi, ép Hải Đường.

Cái gọi là người Hải Đường, chính là Mã Lạp Dư.

Vì thế, lúc nửa đêm, khi tính người mất đi, khi thú tính lan tràn, tôi nhón chân, nhanh như mèo, dưới mũi thắt một mảnh vải thành nơ con b//ư//ớ//m, im ắng đi đến trước cửa phòng Mã Lạp Dư.

Không gõ cửa - tiếng gõ cửa sẽ làm gia tăng hệ số nguy hiểm, tôi liền dùng cặp tóc mở cửa phòng anh ta.

Lại quen tay hay việc một lần nữa - luyện mở khóa phòng Lý Bồi Cổ từ nhỏ mà nên.

Cửa phát ra âm thanh rất nhỏ, nhanh chóng bị không khí hấp thu, ánh sáng trong phòng u ám - mặc dù tính sói của tôi đại phát, nhưng hôm nay không có trăng tròn.

Tuy nhiên với tôi, mơ hồ thế này vừa hay có thể làm việc.

Tôi thèm nhỏ dãi nuốt nước miếng, thẳng tiến đến thân thể tươi non trên giường.

Mã Lạp Dư, chị Hà nhà anh đến đây.

Hà Bất Hoan tôi cũng có nguyên tắc, sắc phải sắc cao cấp: phải khinh sắc, không thể háo sắc, phải sắc một nửa, không thể sắc toàn bộ, phải sắc kín đáo, không thể lộ liễu.

Nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường, tôi điều chỉnh hô hấp, chuẩn bịmột đôi tay mềm mại không xương, sau đó dịu dàng xoa lên cơ thể Mã Lạp Dư trên giường.

Cách lớp chăn mỏng, tay tôi di chuyển qua lại trên những đường cong của anh ta, tốc độ đủ chậm, động tác đủ nhẹ, thái độ đủ mập mờ, tư thế đủ quyến rũ.

Tôi không tin Mã Lạp Dư anh không có cảm giác.

Cố gắng của tôi không uổng phí, Mã Lạp Dư nhanh chóng có cảm giác - anh ta cầm tay tôi, sau đó kéo thẳng tôi vào trong ổ chăn.

Bắt đầu đổi khách thành chủ.

Nhưng tôi không thích anh ta quá chủ động - Hà Truân ở Tam Giác Vàng đã để lại bóng ma này.

Rời khỏi vị trí tấn công quá lâu rồi, tôi vô cùng nhớ nhung, cho nên tối nay, tôi muốn ôn lại một lần.

“Để tôi chủ động.” Giọng nói khàn khàn của tôi phát ra từ ổ chăn ấm áp.

Mã Lạp Dư không nói gì.

Im lặng tức là đồng ý, tôi hiểu.

Bản chất nữ vương bị chèn ép sâu trong tim lâu ngày bùng nổ, tôi kích, tôi động, tôi kháng cự, tôi phấn khích, cổ họng tôi khô rát, làn da tôi nóng lên.

Cho nên, cảnh tượng dưới đây đã xảy ra: Trong căn phòng u ám, ánh mắt người phụ nữ bốc lên ánh sáng lục, đầu lưỡi thè ra ngoài, lỗ mũi phồng lên, hai móng vuốt sắc nhọn tàn phá bừa bãi trên cơ thể người đàn ông, trong không khí, quần áo lót của đàn ông bay lượn...

Quen tay hay việc ôi chao quen tay hay việc, Mã Lạp Dư nhanh chóng bị tôi lột sạch không còn một mảnh.

Móng vuốt của tôi hung hăng bấu vài cái lên bộ thịt tươi này, sau đó, không kịp tinh tế thưởng thức, lập tức muốn cưỡng ép đi vào việc chính.

Tối nay, chủ đề của tôi chính là khống chế, tôi muốn khống chế Mã Lạp Dư, tôi muốn tìm lại cảm giác tấn công của nữ vương.

Tôi ngồi trên eo của anh ta, cúi người xuống, bắt đầu dùng lưỡi tiếp xúc thân mật với cơ bụng anh ta. L//i//ế//m láp từng vòng, quyến rũ, trêu chọc.

Cơ bụng anh ta bắt đầu cứng ngắc, kể ra, cơ bắp Mã Lạp Dư còn nhiều hơn trong tưởng tượng của tôi một chút, nhưng cân nhắc đến cảnh tối lửa tắt đèn, xúc cảm cũng có khả năng sinh ra ảo giác, hơn nữa trở lại tâm lí vội vàng của nữ vương, tôi cũng không nghĩ nhiều nữa.

Vẫn là câu nói cũ, vào lúc mấu chốt này, nghĩ với nói đều vô dụng, làm mới là thuật cai trị!!!

Tôi khích thích phía trên bụng dưới làm ảnh hưởng đến toàn thân, Tiểu Mã giống như măng mọc sau mưa, bắt đầu tiến lên từng bước.

Tay của tôi tuy không thể đỡ hoa, nhưng có thể đỡ chim.

Ngay sau đó, hai tay tôi vờn quanh chú chim nhỏ của anh ta, bắt đầu quá trình dạy dỗ của nữ vương.

Tôi muốn kích tình lúc đầu và đỉnh điểm kết thúc của anh ta đều nằm trong lòng bàn tay của mình.

Phụ nữ, nắm giữ vận mệnh đàn ông nghĩa là phải nắm được con đường sống của anh ta.

Tôi nhanh nhẹn cầm lấy con đường sống của Mã Lạp Dư, dùng bàn tay mềm mại xoa nắn vật cứng rắn của anh ta, vật cứng rắn nóng rực kia dù chưa thay đổi hình dáng, nhưng có thể cảm thấy rằng, bên trong đã căng đầy thủy triều nóng.

Tôi thành thạo vỗ về chơi đùa trên dưới, làm cho thủy triều nóng rực kia chuyển động theo động tác của mình.

Không khí lạnh lẽo bắt đầu nóng rực, bởi vì cơ thể nam nữ rất nóng, trong bóng đêm, cảm xúc kích tình lan tràn, leo lên từng ngóc ngách, ngọ nguậy không yên, thở hổn hển, yên lặng chờ.

Nhờ bài tập Aerobic kỹ thuật cao, tay tôi bắt đầu ê ẩm như nhũn ra, tê dại, mà thân dưới Mã Lạp Dư cũng bắt đầu cứng rắn, chứa đầy kích tình, anh ta cố gắng nín thở, đè nén.

Mặc dù tay khó chịu, nhưng đang ở vị trí nữ vương, cảm giác xưng vương thiên hạ không ngừng chạy khắp người tôi, tôi cắn chặt răng, tăng nhanh động tác trên tay.

Trong lúc tôi đang nỗ lực đánh cược mạng sống, một khắc kia cuối cùng cũng tới, con đường sống rung động kịch kiệt trên cơ thể, sau đó, thủy triều nóng phun ra, ham muốn hóa thành vật có hình dạng mạnh mẽ tuôn ra.

Trong một khắc đó, kích tình ẩn náu trong phòng trong góc toàn bộ lên đường, quấn chặt quanh chúng tôi, mang lại cảm giác sung sướng đến nghẹt thở.

Hơi sức đã dùng hết, cơ thể bắt đầu xụi lơ, tôi giống như thác nước tiện thể nằm trên lồng ngực vì thở dốc mà nhanh chóng phập phồng của Mã Lạp Dư.

Chúng tôi giữ nguyên tư thế như vậy, cho đến khi hồn ma kích tình thỏa mãn tiêu tán, mới từ từ tách nhau ra.

Hơi sức của tôi dần khôi phục, hô hấp của anh ta dần bình thường, đêm tĩnh lặng dần sâu hơn.

“Anh có thấy vừa lòng không? Tôi nằm trên ngực anh ta, khóe miệng nở một nụ cười tà mị.

Thật không may, giữa những chữ cái ac kia, chưa bao giờ có kết quả tốt.

Giây tiếp theo, tôi nghe thấy câu trả lời của anh ta: “Rất vừa lòng, còn tốt hơn tôi tưởng tượng, khó khách Hà Truân lại trúng kế.”

“Đông” một tiếng, tôi ngã thẳng từ trên giường xuống sàn nhà.

Nguyên nhân rất đơn giản, người phát ra giọng nói này không phải Mã Lạp Dư, mà là kẻ chỗ nào cũng thấy, con vịt vô cùng mạnh mẽ.

Nói cách khác, Hà Bất Hoan tôi... lên nhầm người.

“Pằng” một tiếng, đèn trên tủ đầu giường mở lên, gương mặt dụ người của con vịt dưới ánh đèn vàng hiện lên một tầng ánh sáng ham muốn xinh đẹp.

Sửng sốt hồi lâu, tôi mới kịp phản ứng, ngón tay run run chỉ vào anh ta, hỏi: “Tại sao lại là anh? Đây rõ ràng là phòng của mã Lạp Dư!”

“Tôi nói tôi thích ngủ phòng trong góc, anh ta rất rộng rãi, nhường cho tôi.” Con vịt một tay chống đầu, cả người trần trụi dưới ánh đèn.

Tôi phát hiện, tôi tự trúng kế.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...