KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ – Chương 4
KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ
Hừ!
Ta lạnh lùng nhìn Lâm Khoát Chi.
“Không hổ là ngươi,
đến loại chủ ý đê tiện thế này cũng nghĩ ra được.”
Lâm Khoát Chi tự biết đuối lý, nhưng vẫn bày ra vẻ uất ức nhìn ta, cứ như ta phụ bạc hắn.
“Hôm trước — lúc nàng sắp rơi xuống vực, ta lao tới kéo nàng,
Nàng lại đạp ta trở lại vách đá.
Nếu nàng không yêu ta sâu đậm, không muốn liên lụy ta,
sao lại
như vậy?”
Ta xoa trán thở dài.
“Có khi nào…
là ta thà c.h.ế.t, cũng không muốn dính dáng gì tới ngươi không?”
Lâm Khoát Chi không thể tin nổi nhìn ta.
“Chúng ta từ nhỏ là thanh mai trúc mã, chỉ thiếu mỗi lời thề trăm năm,
sao nàng đột nhiên lại chán ghét ta đến vậy?
Không phải nàng bị tà ma nhập rồi chứ?”
“A Di Đà Phật!”
Pháp Từ sư thái rốt cuộc không nhịn được, bước tới trước mặt Lâm Khoát Chi, lặng lẽ nhìn hắn.
“Thí chủ, khi Vân tiểu thí chủ rơi xuống vực, đầu óc cô ấy vô cùng tỉnh táo,
xung quanh có một con bạch hổ và một con hắc hùng.
“Cô ấy có thể cùng hổ gấu vật lộn, tự nhiên không phải nữ t.ử tầm thường,
sao có thể coi trọng loại nam nhân lớn lên trong hũ mật như thí chủ kia chứ?
Đừng dây dưa nữa, các người vô duyên rồi.”
Pháp Từ sư thái chỉ thiếu điều nói thẳng hắn là phế vật.
“Ngươi…”
Lâm Khoát Chi nhìn chúng ta, biết hôm nay không chiếm được tiện nghi, nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Hắn lạnh lùng nhìn Pháp Từ sư thái.
“Người xuất gia không nói dối,
ý của sư thái là — sau đó nàng luôn ở cùng ngài?”
Pháp Từ sư thái gật đầu.
“Đúng vậy.”
“Thật sao?
Ngài dám đối Phật Tổ phát thệ không?”
Lâm Khoát Chi nheo mắt, đáy mắt lóe lên ác ý tột độ.
Ta tức đến bật cười.
“Hừ! Lâm Khoát Chi!
Xem ra hôm nay ngươi nhất quyết muốn nói ta không trong sạch,
để ta xứng với đống bùn thối nhiễm bệnh dơ bẩn nơi kỹ viện như ngươi, đúng không?”
Hắn cứng cổ cãi:
“Nàng nói bậy gì đó! Ta không hề mắc bệnh dơ bẩn!
Ta muốn cưới nàng là vì ta yêu nàng, nên mới không ghét bỏ nàng!”
Nếu g.i.ế.c người không phạm pháp, ta thật muốn một đao c.h.é.m c.h.ế.t hắn.
Nghĩ lại chỉ thấy nghiệt duyên.
Kiếp trước, vì một ân cứu mạng, ta không muốn phụ mẫu mang tiếng vong ân, nên nuốt ghê tởm mà gả cho hắn.
Hắn c.h.ế.t rồi, ta còn nuôi cả một Hầu phủ to lớn, chỉ mong tiền kiếp không nợ, kiếp này không gặp.
Không ngờ ta lại trùng sinh, lại còn gặp tên khốn này.
Ta giật cây gậy từ tay ca ca, ác liệt trừng hắn.
Cảnh tượng hắn đầy bệnh dơ vẫn ép ta hầu hạ ở kiếp trước,
như một con rắn trơn nhớt ghê tởm, quấn chặt tim ta.
“Cút!
Không thì ta phế ngươi!”
Có lẽ ánh mắt ta quá hung ác, hắn buông một câu độc địa, rồi xám xịt bỏ đi.
“Phì! Đồ đàn bà chanh chua!
Ngoài ta ra, ngươi nghĩ còn ai chịu cưới ngươi!”
09
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *
Khi Lâm Khoát Chi quay người rời đi, ánh mắt ta vẫn hung hăng dán chặt vào bóng lưng hắn, toàn thân căng cứng như dây đàn.
So với lúc đối mặt mãnh hổ và hắc hùng, còn căng thẳng hơn gấp trăm lần.
Không phải ta sợ hắn, mà là hận hắn cứ bám riết lấy ta, vì đủ loại mục đích mà tiếp cận, thậm chí ta còn nghi ngờ cú trượt chân trên vách núi hôm ấy cũng là do hắn giở trò.
Hắn không biết võ công.
Nhưng hắn là thế t.ử Vĩnh Xương Hầu, bên cạnh không thiếu ám vệ võ nghệ cao cường.
Chỉ là… ta không có chứng cứ.
Dù kiếp trước ta ở trong phủ hắn cả một đời, cũng chưa từng chạm được tới đám ám vệ ấy.
Bởi vì bọn họ đều theo Lâm Khoát Chi c.h.ế.t ở Bắc Cương.
“Âm Âm?”
Ca ca khẽ vỗ lên vai ta.
“Thả lỏng đi, đã có ca ca và phụ thân ở đây.”
Ta lắc đầu.
“Hắn sẽ không chịu bỏ qua đâu. Đợi Vĩnh Xương Hầu từ Bắc Cương trở về, nhất định sẽ cầu bệ hạ ban hôn.”
Kiếp trước ta vô tình nghe được —
nếu như ta không vì ân cứu mạng mà chủ động gả cho Lâm Khoát Chi,
thì Vĩnh Xương Hầu sẽ dựa vào quân công, xin bệ hạ ban hôn cho ta và hắn.
Bởi vì muội ruột của Vĩnh Xương Hầu chính là Hoàng hậu đương triều,
thứ bọn họ nhắm tới không phải Vân Thanh Âm ta,
mà là Tướng phủ phía sau ta, là phụ thân ta — Vân tướng.
Kiếp trước, vì không muốn
phụ thân khó xử,
sau khi xuất giá, ta dần dần đoạn tuyệt qua lại với Vân phủ.
Nhưng phụ thân thương ta, vẫn thường xuyên âm thầm quan tâm.
Rõ ràng là một thuần thần,
lại vì ta mà khi Thái t.ử đăng cơ đã trái lương tâm giúp một tay.
Đó hẳn là vết nhơ lớn nhất cả đời ông.
Là ta bất hiếu.
Là Vân Thanh Âm của kiếp trước quá non nớt, suy nghĩ chưa chu toàn.
“Yên tâm.”
Ca ca nhìn ta dịu dàng, đưa tay nhẹ nhàng chỉnh lại lọn tóc bên tai ta.
“Muội muội của Vân Khuynh Hạc này, không muốn gả thì không gả.
Trừ khi chính muội muốn, bằng không, không ai ép được muội.”
“Ừm!”
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta hít hít mũi, nước mắt trào ra.
Tựa như uất ức cả một đời kiếp trước, đều vỡ òa vào khoảnh khắc này.
“Lớn thế rồi còn khóc nhè, có xấu hổ không?”
Ca ca lau nước mắt cho ta, rồi quay sang mời Pháp Từ sư thái vào phủ nghỉ ngơi.
Pháp Từ sư thái lắc đầu, nhìn ta mỉm cười.
“A Di Đà Phật, bần ni còn phải vào cung một chuyến, xin không nán lại.”
Sau khi sư thái đ.á.n.h xe rời đi, ta bị ca ca kéo thẳng vào đại môn Tướng phủ.
“Hai ngày muội gặp chuyện, mẫu thân lại phát bệnh, nên chưa dám nói cho bà biết.”
Tim Mẫu thân không tốt, không chịu nổi kích động, vẫn nên được chăm s cẩn thận.
Nhưng ta nóng lòng muốn gặp bà.
10
Trong chính viện Tướng phủ, mẫu thân sắc mặt tái nhợt, tựa trên tháp quý phi.
Ba vị di nương của phụ thân đang nhỏ giọng nói chuyện thu chi và lợi tức trong tháng.
Thấy ta đến, các nàng mừng rỡ, vội kéo ta xem xét từ trên xuống dưới.
Phát hiện không có thương tích, mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Hẳn là những chuyện ta gặp hai ngày nay các nàng đều biết, chỉ giấu mẫu thân mà thôi.
Mẫu thân liếc nhìn chúng ta, khẽ thở dài.
--------------------------------------------------













