Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ – Chương 3

KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một con cũng không bắt được, mệt đến mức đứng không vững.

“Hừm.”

Không biết từ lúc nào Quân Mặc đã đứng sau lưng ta, cúi đầu nhìn ta cười.

Xem ra d.ư.ợ.c hiệu đã tan, mí mắt hắn không còn rũ xuống, mà mắt sáng răng trắng, cười lên tựa như mặt trời trên cao.

Sau đó, hắn nhặt một cành cây, đ.â.m thẳng xuống nước, nhấc lên — một con cá đã bị xiên trên đầu cành.

Ta: “……”

Khoe khoang đủ rồi đó.

Ta mặt không cảm xúc, nhìn hắn lặp lại y như vậy, xiên mười mấy con cá, càng nhìn càng thấy hắn cố tình cười nhạo ta.

Xiên đủ cá, hắn đòi lại d.a.o găm, thành thạo m.ổ b.ụ.n.g

cá.

Thấy sắc mặt ta có chút cổ quái, hắn khẽ ho một tiếng.

“Nhìn cách ăn mặc của cô nương, hẳn là tiểu thư khuê các, không biết mấy thứ này cũng là chuyện bình thường.”

Ta chớp chớp mắt, kỳ quái hỏi:

“Điện hạ không nhận ra ta sao? Ta là Vân Thanh Âm, đích nữ Vân tướng, mỗi lần yến tiệc trong cung ta đều có dự.”

Hắn ngẩn ra, ngẩng mắt lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, rồi lắc đầu.

“Bổn điện… mù mặt.”

Ta: “……”

Không hiểu sao, bỗng dưng có chút hối hận vì đã cứu hắn.

Có điều, cá hắn

thật sự rất ngon, ngoài giòn trong mềm.

Ăn xong, hắn tìm rất nhiều cỏ dại ven sông, giã thành nước bôi lên vết thương, có mấy loại thì nuốt trực tiếp.

Chắc đó là thảo d.ư.ợ.c nhỉ?

Trong mắt ta thì toàn là cỏ dại…

Nếu để tổ mẫu nghe được lời này, bà có thể cầm roi quất nát m.ô.n.g ta mất.

Ta gần như thấy được cảnh bà cầm chiếc roi da nhỏ, tức đến giậm chân.

“Ta dạy ngươi hơn hai mươi lần rồi, sao một loại d.ư.ợ.c thảo ngươi cũng không nhớ nổi? Trong đầu ngươi rốt cuộc đang nghĩ gì hả? Có biết học thêm vài thứ y lý, đối với nữ nhân quan trọng đến mức nào không?”

Haiz!

Đã trùng sinh trở lại, nếu có cơ hội về quê, nhất định phải hiếu kính bà cho thật tốt.

Kiếp trước, ta bị ép cùng phòng với Lâm Khoát Chi, nhiễm bệnh dơ bẩn.

Không dám đi khám đại phu, chỉ có thể lén uống t.h.u.ố.c của Lâm Khoát Chi, thật sự không được thì nhai cả bã t.h.u.ố.c của hắn.

Khi đó, ta đã hối hận —

hối hận vì không chịu học y lý cho đàng hoàng cùng tổ mẫu.

07

Quân Mặc mỗi ngày một khá lên.

Hắn tuy mù mặt, nhưng không hề mù đường.

Dẫn ta rẽ trái quẹo phải, chưa đầy nửa ngày đã ra khỏi khu rừng, rồi tìm được thuộc hạ của hắn tại một trạm dịch ven quan đạo.

Tại dịch trạm tắm rửa, gột sạch bụi trần, ta cùng hắn ngồi xe ngựa hồi kinh.

Sắp tới kinh thành, ánh mắt hắn rực sáng nhìn ta.

“Cô đã cứu bản điện một mạng, bản điện tất phải báo đáp.

Bản điện cho cô hai lựa chọn.

Một là tâu rõ với phụ hoàng toàn bộ chuyện này, bản điện cưới cô

phi.”

Ta chớp chớp mắt.

“Còn lựa chọn thứ hai?”

Quân Mặc khẽ cười.

“Cô nhiều ngày không về, tất sẽ bị người đời dị nghị, coi là không trong sạch.

Vì vậy, lựa chọn thứ hai là —

cô được Pháp Từ sư thái của Tu Di Am cứu, vì dưỡng thương, nên lưu lại Tu Di Am hai ngày.”

Ta khẽ “chậc” một tiếng.

“Còn phải chọn sao? Dĩ nhiên là cái thứ hai.”

Quân Mặc khựng lại, ánh mắt nhìn ta có chút phức tạp, dường như còn thoáng qua một tia thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

À…

“Chẳng lẽ sau mấy ngày ở chung với ta, điện hạ đã đem tình ý đặt sâu nơi ta rồi ư?”

Không hổ là ta — sống hai đời, da mặt dày vô cùng.

Quân Mặc: “……”

Hắn cạn lời trong chốc lát, rồi che mặt bật cười.

“Cô — đích nữ tướng phủ, quả thực là…”

Ta nhướng mày.

“Thô ráp?”

“Không… không phải, bản điện không có ý đó.”

Hừ!

Ta tin ngươi cái quỷ.

Sau đó Quân Mặc rời xe, ta và hắn chia đường mà đi.

Còn xa phu của ta, chẳng biết từ lúc nào đã đổi thành Pháp Từ sư thái của Tu Di Am.

Bà thấy ta vén rèm, liền mỉm cười niệm một tiếng Phật hiệu:

“A Di Đà Phật! Cô nương, chúng ta sắp về tới nhà rồi.”

Ta cảm kích cảm tạ.

Rồi nhìn cổng thành ngày càng gần, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Tính ra, đã hai mươi năm rồi ta chưa gặp lại phụ mẫu.

Ta nhớ họ vô cùng.

Chỉ là không ngờ —

xe ngựa vừa vào thành, dừng trước phủ Tướng, người ta gặp đầu tiên không phải người nhà, mà là Lâm Khoát Chi.

Hắn bị ca ca ta đ.á.n.h văng ra ngoài, mặt mũi bầm dập.

Thấy ta xuống xe, mắt hắn sáng lên, lao tới định ôm ta.

“Thanh Âm, Thanh Âm! Nàng còn sống, thật tốt quá!

Bất kể trước đó đã xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không ghét bỏ nàng!”

08

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Ghét bỏ ta?”

Ta cười lạnh, một cước đá hắn ngã lăn ra đất.

“Người của Vĩnh Xương Hầu phủ các ngươi đúng là lợi hại,

miệng mở ra khép lại, đã muốn bịa đặt trinh tiết của một cô nương tốt như ta.”

Lâm Khoát Chi ngã đến choáng váng, ngơ ngác nhìn ta, tiếp đó mặt già đỏ bừng, xấu hổ hóa giận, bò dậy khỏi mặt đất.

“Nàng rơi xuống vực, mất tích hai ngày hai đêm, ai biết trong thời gian đó đã xảy ra chuyện gì, nói không chừng…”

“Bốp!”

Ta một bạt tai quật thẳng vào mặt hắn, đ.á.n.h lệch cả mặt, cũng cắt ngang lời hắn.

“Hừ! Miệng lưỡi khéo thật.

Cho dù ta chẳng hề xảy ra chuyện gì,

Hay dù ta thật sự mất trinh tiết,

ta thà đi

ni cô cũng không gả cho ngươi!”

“Đúng vậy! Muội muội của ta — Vân Khuynh Hạc,

cho dù thật sự mất trinh tiết, tướng phủ cũng nuôi được,

không cần Vĩnh Xương Hầu phủ các ngươi tới nhặt tiện nghi!”

Ca ca ta từ trong phủ bước ra.

Người vốn thanh cao, kiêu ngạo, cực kỳ giữ lễ, lúc này lại kéo theo một cây gậy gỗ dài, hiển nhiên đã bị tên khốn kia chọc giận đến mức mất lý trí.

“Ca ca!”

Kiếp trước ca ca ta mất sớm, cộng cả hai đời, ta đã ba mươi lăm năm chưa gặp huynh ấy.

Nhìn thân hình thẳng tắp của huynh, nước mắt ta không kìm được mà trào ra.

Ca ca vừa thấy ta, mắt liền đỏ, vội kéo ta ra sau lưng che chở, nghiến răng nghiến lợi trừng Lâm Khoát Chi.

“Tên hỗn đản này cứng miệng nói muội rơi vực c.h.ế.t rồi,

còn nói trước đó hai người đã thề non hẹn biển,

c.h.ế.t rồi muội cũng là thê t.ử của hắn,

hắn muốn cưới linh vị của muội!

Vĩnh Xương Hầu phủ vì muốn leo bám Vân gia, đúng là không từ thủ đoạn!”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...