Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khiết Phích Thiếu Gia – Chương 145

Khiết Phích Thiếu Gia

Tác giả: Biển Đam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

” Ha ha ha ha, tốt lắm tốt lắm, Gia Quân , con rốt cục đã tốt nghiệp, về sau con sẽ theo giúp ta.” giọng nói vang vang của nam nhân từ một chỗ sâu trong trang viên truyền đến.

” Không, phụ thân, con cho rằng theo người khác có thể học được càng nhiều hơn.” nam tử trẻ tuổi bình tĩnh đáp, trên mặt tuấn lãng tràn đầy tự tin, nhưng đôi mắt làm người ta say mê kia nhìn không ra sâu cạn.

Trung niên nam nhân bị gọi là phụ thân yên lặng xuống, sau một lúc lâu châm chước nói:” Gia Quân , ta duy trì lựa chọn của con, bởi vì con vĩnh viễn sẽ không làm ta thất vọng, bất quá ta đã già rồi, gia tộc cũng nên cho con tiếp nhận.”

” Đã biết phụ thân, con sẽ trở về trong vòng ba năm.” nam tử trịnh trọng cam đoan, con ngươi màu cà phê rạng rỡ sinh huy.

” Ừ, biết là tốt rồi, con cũng trưởng thành, khi nào thì ổn định đây ? Con trai lớn của Vân thị con chắc là biết chứ, người ta so với con nhỏ hơn hai mươi tuổi, nhưng đứa nhỏ đều đã có.” Trung niên nam nhân quở trách. Hắn đời này luôn cùng Vân thị cạnh tranh nhau nhưng luôn thấp hơn Vân Hàm Phong một bậc, hiện giờ ngay cả ôm cháu đều trễ hơn so với Vân Hàm Phong, trong lòng đương nhiên có điểm bất bình hành. Muốn cháu thì phải tìm ai, tự nhiên là đứa con duy nhất.

” A ha ha. A, mẫu thân hôm nay chuẩn bị một bàn đồ ăn ngon, chúng ta nhanh lên đi ăn đi.”

” Không cần lảng sang chuyện khác, ta còn chưa phải lão hồ đồ đâu……”

” Không ai nói ngài lão cả. Con xem cha chủ trì tiếp 50 năm cũng không thành vấn đề gì.”

” Hừ……”

…………….

“Một văn phòng riêng.” Vân Tả Ý đi thẳng vào, nói ngay.

Vân Hàm Phong không nghĩ tới hắn tả chờ hữu chờ, cư nhiên chờ đến một câu như thế, nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, thầm nghĩ tìm cách đánh mất ý niệm này trong đầu Vân Tả Ý.

” Sao ? Một văn phòng riêng có vấn đề sao ?” Từ sau sự kiện kia, Vân Tả Ý không thể nào đối mặt Vân Hàm Phong như trước, đành phải nghĩ biện pháp tận lực tránh đi hắn. Nhưng thời điểm làm việc dù sao cũng phải cùng một chỗ, mà hắn không bao giờ nữa muốn bước vào căn phòng có ký ức sỉ nhục kia.

Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý càng thấy gương mặt hắn hàn lạnh, biết thật sự nếu không thỏa hiệp, quan hệ giữa hắn cùng Ý nhi sẽ chuyển biến càng thêm xấu, đành phải thở sâu nói :” Không, không có vấn đề”

“Ta chỉ cần một gian phòng là được, không phải một tầng lầu.” Vân Tả Ý biết nếu hắn không nhắc trước, Vân Hàm Phong rất có có thể sẽ làm như vậy.

” Đã biết.”

” Ngày mai sẽ có chứ.”

” Có thể.”

Vân Tả Ý thấy bản thân muốn nói đã nói xong, lập tức quay người không chút lưu luyến bước đi.

Vân Hàm Phong lẳng lặng nhìn bóng dáng Vân Tả Ý cho đến khi biến mất mới cúi đầu liên hệ thư ký:” Giúp thiếu chủ chuẩn bị một văn phòng, cho các ngươi sáu giờ, sáu giờ sau ta đi kiểm tra và nhận.”

Hoàng thư ký nghe xong lại bắt đầu lau mồ hôi trán. Sáu giờ, chuẩn bị ra một văn phòng có thể làm cho Vân tổng vừa lòng, nhiệm vụ cực kỳ gian khổ a. Không chỉ phải lo lắng đến an toàn, ánh sáng tự nhiên, tầm nhìn, vị trí, dòng người, diện tích, còn phải lo lắng bài trí trang trí nội thất…… Càng nghĩ, Hoàng thư ký càng chảy nhiều mồ hôi, đến cuối cùng hắn đã không có thời gian đi lau, vội đứng dậy, vội vàng đi chiêu tập nhân mã……

…………….

À, chính là nơi này. Thôi Gia Quân nhìn tòa building cao ngất trong mây. Vân thị sao? Nhíu mày, trầm ổn đi vào.

Bộ nhân sự, tầng 53.

” Xin chào. Xin hỏi tiên sinh ngài có việc sao?” Nữ tử xinh đẹp hai mắt tỏa sáng, gắt gao nhìn chằm chằm khí độ bất phàm tuấn lãng phi thường – Thôi Gia Quân . Cho dù Thôi Gia Quân đầy ‘kinh nghiệm chiến trường’ cũng bị cái nhìn này xem không được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng nói:” Ta là người mới được quý công ty mướn, hôm nay ngày đầu tiên đi làm……”

” A, thì ra là thế a, ta mang ngươi đi phòng quản lí.” Nữ tiếp tân nghe xong lại nhiệt tình, nguyên lai là mới vừa tốt nghiệp a, khó trách còn trẻ như vậy. Không biết có phải trai tơ hay không, bổn cô nương yêu nhất loại này, ha ha ha……

Thôi Gia Quân bị ánh mắt quỷ dị kia xem thẳng phát lạnh, thầm nghĩ mau chóng thoát khỏi nữ tử này, vì thế liên tục gật đầu.

” Ha ha, đi thôi.” Nữ tử nhẹ ôm lấy cánh tay Thôi Gia Quân .

Thôi Gia Quân mặt nhăn mày nhíu, trên mặt duy trì tươi cười nhưng ngầm lại cực lực bỏ qua xúc cảm trên tay.

Bởi vì có cô ta trợ giúp, Thôi Gia Quân rất nhanh hoàn thành tốt thủ tục.

” A, ngươi ở bộ phận lập kế hoạch sao, ta đưa ngươi đi đi.”

” Ngươi không phải đang làm việc sao, sẽ không chậm trễ việc của ngươi sao.”

” Ha ha, sẽ không, bộ phận nhân sự bình thường cũng không có việc gì, rất nhàn nhã.” nữ tử lại ôm lấy cánh tay hắn.

” Ha ha, phải không.” Thôi Gia Quân cười gượng, trong lòng âm thầm quyết định, sau khi trở về nhất định phải kiểm tra công ty bố già xem có bộ nhân sự nhàn nhã như vậy không.

” Đúng rồi, ta tên là Lục Quyên, ngươi còn chưa nói cho ta tên đâu.” nữ tử cười nói, kéo Thôi Gia Quân hướng tầng 60 đi.

” A, Lục Quyên, ta gọi là Lâm Gia Quân .” Thôi Gia Quân báo tên giả của mình, nói là giả danh kỳ thật chỉ thay đổi họ.

” Không sao, Gia Quân , ngươi phải gọi người ta là Quyên Quyên nhé”.

Thôi Gia Quân cảm thấy ăn không tiêu, mất thật lớn khí lực mới khống chế được bản thân rùng mình. Lúc này, tầng 60 tới rồi.

“A, đại mỹ nữ Lục Quyên của phòng nhân sự đến kìa.”

” Ta xem xem, ngọn gió nào đem đại mỹ nữ thổi đến đây……”

” Tiểu tử là ai……”

” Đúng vậy, thật lớn mặt mũi, không thấy bộ dáng Lục đại mỹ nữ ngàn y trăm thuận sao……”

” Hừ, một tên yếu đuôi mặt trắng thôi……” Giọng nam tử ăn dắm chua tức nói.

” Mặt trắng thì thế nào, ngươi ngay cả mặt trắng đều làm không được……” Bên cạnh, một nữ tử sau khi nghe được rất không cao hứng trả trở về.

Phó quản lí phòng lập kế hoạch -Mã Văn -vẫn có tình ý với Lục Quyên, từng nhiều lần minh kì ám chỉ. Chính là hắn lớn lên không được đẹp lắm, lại hơi hói đầu, càng sớm đã có vợ con, cho nên tuy rằng hắn là phó quản lí, nhưng Lục Quyên không ở trong phòng ban của hắn nên không để ý tới hắn.

Mã Văn thật cao hứng, bởi vì hắn nhìn đến Lục Quyên, người chưa bao giờ bước chân vào đây, hôm nay cư nhiên xuất hiện. Nhưng nhìn kế bên nàng thì mặt hắn liền đen lên. Tiểu tử kia là ai, cư nhiên dám ôm Lục Quyên, thật sự là không thể tha thứ, ngay cả nữ nhân của lão tử đều dám động.

……

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: giáo sư kiếp sống (11)
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166: hải tặc không gian
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 181: Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khiết Phích Thiếu Gia
Chương 145

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 145
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...