Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Phò Mã – Chương 77

Khế Ước Phò Mã

Tác giả: Bút Phong Tung Hoành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

77.

Người trong tranh đã đẹp lắm rồi, không ngờ bên ngoài còn đẹp hơn! Sở Côn thưởng thức Tố Thu sắc đẹp, đồng thời cũng bi ai cho nàng tuyệt sắc giai nhân bị Lữ Trọng chà đạp. Sở Côn có vẻ không đành lòng, rất muốn cứu cô nhưng bản thân chỉ là một thằng ăn nhờ ở đậu, không có năng lực chống đối Lữ Trọng.

"Mày mang nàng vào gặp công tử đi."

Tâm tình Sở Côn phức tạp, nói xong vội vàng rời đi, sợ mình nhấn nhá thêm lại xúc động. Nhiều năm cống hiến cho Lữ Trọng đó phần lớn chỉ là chạy vặt hoặc tìm hiểu tin tức, chớ Sở Côn tận lực không đi làm những chuyện thương thiên hại lý kia - như những việc thu nạp mỹ nữ này, Sở Côn không muốn đi làm, song Lữ Trọng có lệnh, hắn không thể không theo.

Sở Côn đi rồi, gã tùy tùng vui mừng hớn hở dẫn Tố Thu vào gặp Lữ Trọng.

"Công tử." Gã sai vặt cung kính nói.

"Chó chết còn tới làm gì?! Bản công tử đang phiền, còn không mau cút đi!"

"Công tử đừng nóng giận, tiểu nhân có tin tốt nói cho ngài."

"Tin gì?"

"Tiểu nhân tìm được mỹ nữ rồi thưa công tử."

Lữ Trọng đang gác chân lên bàn, nghe xong thả chân xuống, đứng thẳng dậy, mắt phát sát tỏa ra sắc d//â//m cùng nụ cười hèn.

"Mày nói thật chứ?"

"Thiên chân vạn xác, làm sao tiểu nhân dám lừa gạt công tử?" Gã sai vặt cười đê tiện.

"Người đâu?"

"Mỹ nữ thẹn thùng, không dám đến, tiểu nhân để nàng ở ngoài cửa chờ ạ."

"Chờ cái gì mà chờ, còn không mau mang mỹ nhân vào." Lữ Trọng gõ quạt lên đầu gã sai vặt, "Mày đi tìm hiểu lai lịch mỹ nhân tất cả hồi báo cho tao."

Từ khi kinh qua chuyện Lục Đường, Lữ Trọng trở nên cẩn thận hơn.

Gã sai vặt hấp tấp chuồn ra cửa, nhanh chóng dẫn Tố Thu dẫn tới.

"Mày làm tốt lắm." Lữ Trọng nói, "lát nữa bản công tử ban thưởng cho."

Đuổi gã sai vặt đi, Lữ Trọng híp mắt đăm đăm nhìn Tố Thu, hầu kết không ngừng nhấp nhô, thèm thuồng lộ rõ.

"Tiểu mỹ nhân, cuối cùng nàng cũng chịu xuất hiện, bản công tử tìm nàng thật khổ sở."

Không để ý thương ở chân, Lữ Trọng cấp tốc bay đến trước Tố Thu.

Tố Thu không chỉ có tướng mạo xuất chúng mà dáng người còn rất chuẩn. Eo nàng thon thả và cơ thể nàng có lồi có lõm đàng hoàng. Đặc biệt là hai quả trước ngực khá gây chú ý, cho bất kì người nam nào nhìn cũng sẽ tán thưởng, cũng sẽ ngấp nghé. Nhưng mà có thể nói cũng không ai sỗ sàng như Lữ Trọng, lần đầu gặp đã vươn tay, không kịp đợi đòi chà đạp hai quả đẹp đẽ ấy.

Tố Thu rất khinh bỉ Lữ Trọng, từng tế bào của nàng đều khinh bỉ. Và nàng cũng không muốn nhìn Lữ Trọng thêm phút giây nào, bèn quay đầu đi, thuận thế kéo dài khoảng cách, miễn cho bị loại người này làm bẩn thỉu.

"Làm sao vậy tiểu mỹ nhân, vì sao không vui?"

Lữ Trọng lại gần, nghiến hàm nói, đồng thời cứ quơ ma trảo, luôn muốn giở trò.

Tố Thu thật muốn chửi chết "mẹ" Lữ Trọng, nàng chịu đựng lửa giận, đẩy tay Lữ Trọng ra, mặt không chút thay đổi nói:

"Công tử đừng có gấp."

"Làm sao không gấp chứ." Lữ Trọng như một con chó điên cuồng l//i//ế//m môi, mắt thì trừng to đến nổi muốn rớt ra ngoài, cợt nhả cười nói, " tiểu mỹ nhân, ta chờ không nổi, rất muốn ăn nàng a. Nàng tuyệt sắc thế này, hương vị nhất định đặc biệt tuyệt diệu."

Dứt lời, Lữ Trọng thè lưỡi muốn l//i//ế//m mặt Tố Thu.

Tố Thu lui về sau, "Đừng như vậy, đừng như vậy."

"Tiểu mỹ nhân, ta rất thích dáng vẻ nàng cự tuyệt lại như mời chào, thật có hương vị."

Lữ Trọng điên cuồng ép Tố Thu, ánh mắt chiếm hữu ngày càng mãnh liệt. Cũng do nhìn quen các cô gái dâ.m đãng, nay thấy Tố Thu thanh thuần ngược lại cảm thấy mới lạ hấp dẫn.

Nhìn Lữ Trọng như thế, Tố Thu biết kéo dài thời gian hay cự tuyệt cũng vô dụng, nên vận dụng thuốc mê thì hơn. Cố Vân Cảnh nói Lữ Trọng mặc dù háo sắc nhưng không ngu, phải cẩn thận. Cứ tự nhiên lấy thuốc mê ra chỉ sợ đối phương còn chưa bất tỉnh mình đã lộ tẩy, Tố Thu thầm nghĩ, phải nghĩ cách dời đi Lữ Trọng chú ý mới được. Nàng bèn thay đổi thái độ lãnh đạm, khẽ cười nói:

"Công tử để mắt tiểu nữ, ta thụ sủng nhược kinh a. Ta biết công tử hào hứng, nhưng phải cho tiểu nữ chuẩn bị đã. Nếu không, ta sợ công tử phật ý."

Lữ Trọng tự đại, không chỉ biểu hiện tại cách sống mà còn ở tại gường chiếu. Là con trai của Quốc công, cảm thấy hơn người một bậc, xưa nay đều là chỉ huy mệnh lệnh người khác, việc chiêu mộ được không ít mỹ nữ tầm hoan tìm vui tất cả đều dựa theo ý hắn, chuyện các cô gái có thuận ý hay không hắn chưa từng cân nhắc qua, cho nên bây giờ Lữ Trọng nhíu mày, chỉ muốn nếm mỹ nhân, không muốn uổng phí thời gian.

Tố Thu thấy Lữ Trọng không tình nguyện, tiếp tục thuyết phục:

"Công tử chỉ cần cho tiểu nữ mấy phút thôi, ta cam đoan nhất định khiến ngài hài lòng." Nói xong, nàng làm một tư thế kh.iêu gợi.

Lữ Trọng bị Tố Thu chọc đến thất điên bát đảo, bỗng đánh mất năng lực suy tính, nói:

"Tốt tốt, tiểu mỹ nhân mau chóng đi, ta chờ nàng ở ngoài, chuẩn bị xong hãy gọi ta."

Tố Thu đóng cửa phòng, cấp tốc lấy thuốc từ trong ngực giữ tại trên tay. Nàng suy nghĩ, nếu cứ chuốc mê như thế ngày mai hắn tỉnh lại khẳng định sẽ hoài nghi. Một khi sắc lang này nghi ngờ khẳng định sẽ không tin tưởng nàng, sẽ không ăn xuân tâm động... Rồi Tố Thu nhìn qua rượu trên bàn, linh quang chợt lóe...

Một lát về, nàng mở cửa, gọi Lữ Trọng vào.

"Tiểu mỹ nhân chuẩn bị xong chưa? Ta đến đây!" Lữ Trọng nhào vào Tố Thu, cười d//â//m không ngừng.

"Chuẩn bị xong rồi, tuy nhiên ta cảm thấy chúng ta nên uống chút rượu trước, cho thêm hào hứng, công tử cảm thấy thế nào?" Tố Thu cười nói, " rượu này nghe thơm quá, không biết tiểu nữ có lộc ăn hay không."

Lữ Trọng thích rượu, nghĩ rượu quả thật trợ hứng, cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ đáp ứng:

"Mỹ nhân đã muốn uống, bản công tử bồi liền."

Sau đó, hai người cứ cạn chén. Khi Lữ Trọng uống ừng ực, Tố Thu lén đổ đi. Thành ra ông cố nội này dù uống rất trâu nhưng không so được với Tố Thu không ngừng rót. Uống sạch vài hủ, Lữ Trọng say. Tố Thu thấy thế, đỡ Lữ Trọng liêu xiêu đi tới giường.

"Công tử còn tốt đó chứ?" Tố Thu hỏi.

Lữ Trọng xoa đầu, cười nói:

"Uống nhiều quá, nhưng không có gì đáng ngại, ta vẫn có thể vui vẻ với tiểu mỹ nhân."

Nói xong hắn xoay người đè Tố Thu, Tố Thu nhanh chóng lấy thuốc mê cố sức đưa tới mũi Lữ Trọng. Đúng như phò mã nói, dược hiệu rất tốt, Lữ Trọng vừa nghe đã ngất đi. Tố Thu đắc ý cười, rồi tháo giày Lữ Trọng, cởi áo hắn, chỉ để lại áo trong, vì làm cho giống thật nàng còn giật lung tung cái áo trong cho xộc xệch đi. Dựa theo Cố Vân Cảnh phân phó, nàng còn lấy tay hắn ấn lên tờ tội trạng...

...

Trấn Viễn Hầu Phủ.

Từ khi Tố Thu rời đi, Cố Vân Cảnh một mực lo lắng, dù Thải Nguyệt có về báo tin nhưng nàng vẫn bất an. Cho đến đêm dần khuya, phò mã vẫn không buồn ngủ, ngồi băn khoăn trong thư phòng.

Những ngày này Tiêu Mộ Tuyết và Cố Vân Cảnh ngày ngày không rời, thấy đến giờ phò mã còn chưa về phòng, công chúa vừa lo vừa nhớ.

"Ngọc Dao, phò mã làm gì còn chưa về?" Tiêu Mộ Tuyết hỏi.

"Công chúa điện hạ, có một chuyện nô tỳ không biết có nên nói hay không."

Ngọc Dao do dự thật lâu, cuối cùng quyết định nói cho Tiêu Mộ Tuyết.

"Chuyện gì?" Công chúa thấy Ngọc Dao không được tự nhiên, không vui hỏi.

"Thưa, hôm nay nô tỳ trông thấy phò mã đóng cửa thư phòng, nói chuyện với Tố Thu cô nương." Ngọc Dao nói khẽ.

"Tố Thu cô nương?"

Cố Vân Cảnh sợ Tiêu Mộ Tuyết lo lắng, không có nói việc này cho nàng nghe.

"Dạ, là hôm trước có một cô gái tuyệt sắc vào phủ, dung mạo nàng cực kì đẹp, nô tỳ vốn cho rằng trên đời này chỉ có công chúa điện hạ mới đẹp nhất mà, không ngờ Tố Thu cô nương tư sắc không hề thua kém điện hạ."

Ngọc Dao ghen ghét Tố Thu tư sắc, không phải vì mình mà là vì Tiêu Mộ Tuyết.

Tiêu Mộ Tuyết nhíu mày, nói:

"Có gì kỳ quái? Phò mã khẳng định có chuyện quan trọng cần thảo luận với cô ấy."

Ngọc Dao lắc đầu, dáng vẻ thâm trầm, nói:

"Công chúa điện hạ, nô tỳ cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy."

"Lúc ấy nô tỳ nhìn thấy Thải Nguyệt gọi Tố Thu vào thư phòng, bộ dáng thần bí lắm. Nô tỳ hiếu kì, đợi Thải Nguyệt rời đi, nô tỳ lặng lẽ ở ngoài nghe lén, nghe được phò mã dường như đang thương lượng với cô ta chuyện gì đó. Mặc dù không nghe rõ, nhưng mang máng nghe được phò mã khích lệ Tố Thu cô nương tốt làm sao làm sao."

Tiêu Mộ Tuyết có rộng lượng làm sao thì khi nghe Cố Vân Cảnh khen người khác nàng vẫn ghen, song vì có Ngọc Dao, nàng không biểu hiện.

"Tố Thu cô nương là người thế nào?"

Công chúa hỏi. Nàng thấy có hứng thú với người đẹp ngang mình.

"Mới một hai ngày, nô tỳ cũng không rõ. Nhưng mà nô tỳ tận mắt thấy cô ta đi cùng phò mã, ngồi kiệu từ cửa hông vào Hầu Phủ." Ngọc Dao nói.

"Hai người ngồi cùng một kiệu?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Phò Mã
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...