Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 97

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 6
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Nhìn gì mà nhìn? Mau ăn đi!”

Vào rạng sáng ở New York, không thấy đường phố bị tắc nghẽn và dòng người hối hả, có một cảm giác lơ lửng không chân thực.

Cô bé mặc một cái áo khoác to che kín cả đầu ngón tay, đưa một hộp bánh ngọt tới trước mặt Mylan.

Ở bến tàu bỏ hoang, hai đứa trẻ hơn mười tuổi ngồi cạnh nhau, bốn chân lơ lửng trong không trung, đung đưa theo từng đợt sóng dưới chân.

“Kinh Hạ...” Mylan cầm bánh ngọt, xoa vết thương trên trán, hơi buồn bực ấp úng nói: “Sau này... Có thể đừng đi trộm đồ nữa được không, tôi, tôi sẽ nghĩ cách kiếm tiền...”

“Kiếm tiền?” Cô bé vừa rồi vẫn còn tươi cười lập tức thay đổi sắc mặt, chỉ vào từng vết xanh tím trên tay Mylan hỏi: “Kiếm thế nào? Chạy đi làm “Bao thịt người xả giận” cho đám cặn bã bắt nạt kẻ yếu kia à?”

Kinh Hạ thở hồng hộc, dùng tay áo xoa cái mũi tê rần vì bị gió biển thổi, thấy Mylan đáng thương cúi thấp đầu không nói gì, thì lại lập tức mềm lòng, lấy ra một hộp diêm đưa cho hắn ta rồi nói: “Bánh ngọt này là do một cảnh sát rất tốt mua cho tôi đó, không phải trộm đâu.”

“Thật sao?” Mylan ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt như hồ nước màu xanh lấp lánh.

Kinh Hạ bị đôi mắt dễ thương này của hắn ta làm cho mềm lòng, giơ tay xoa đầu hắn ta, đảm bảo nói: “Thật! Lừa anh thì biến thành chó con.”

Cậu bé bật cười, nụ cười động tới vết thương trên khóe miệng, buồn cười một cách khó tả, đến mức Kinh Hạ cũng bật cười theo.

“Này ~” Kinh Hạ n//h//é//t diêm vào trong tay Mylan: “Không có nến, thì dùng cái này đi.”

Cậu bé gật đầu, rút mấy que diêm ra quẹt cháy, cầm trong tay rồi bắt đầu ước.

Ngọn lửa tỏa ra ánh sáng lờ mờ, yếu ớt và nhỏ bé, như ánh đèn thành phố mờ ảo phía sau lưng bọn họ.

Ánh trăng chiếu xuống, chiếu lên hai cái đầu nhỏ đang ngồi dựa vào nhau trên mặt đất.

Cậu bé trước mắt thành tâm cầu nguyện, đến mức que diêm sắp đốt đến cuối cũng không biết.

“A——” Đúng như dự đoán, Mylan không cẩn thận bị bỏng tay, Kinh Hạ ở bên cạnh cười lớn.

“Ước cái gì vậy?” Kinh Hạ tiếp tới gần, cười hỏi.

Ánh mắt Mylan hơi tránh né, im lặng, đưa một cái dĩa nhỏ cho cô.

“Đợi tôi trưởng thành rồi, tôi sẽ kiếm tiền mua bánh ngọt cho em.” Hắn ta nói, hoàn toàn không biết một vệt đỏ ửng đang lan tới mang tai của mình.

Kinh Hạ vừa ăn bánh ngọt vừa gật đầu, kiêu ngạo nói: “Vậy anh phải kiếm thật nhiều tiền mới được, tôi ăn rất nhiều đó.”

“Tôi ăn ít.” Mylan ngốc nghếch lo lắng, đẩy bánh ngọt tới trước mặt Kinh Hạ: “Sau này tôi còn có thể ăn ít hơn...”

Kinh Hạ ngây ra, bị lời nói ngốc nghếch của hắn ta chọc cười đau cả bụng.

Cô quay đầu, nhìn gò má của cậu bé dưới ánh trăng, cảm thấy mọi thứ đêm nay, đều đẹp như một giấc mơ không nên tồn tại.

Thành phố to lớn, phồn hoa này đèn đuốc ngập trời, nhưng lại đầy lạnh lẽo tại nơi bỏ hoang này.

Mặt trăng trong và sáng tỏ trên đỉnh đầu, kéo dài bóng người của hai đứa nhỏ.

Đó là sự ấm áp duy nhất trong khu bỏ hoang.

...

“Ưm a...”

Bên tai truyền tới âm thanh yếu ớt, không nghe rõ chữ, hô hấp như nặng nhọc.

Người trên giường cuối cùng cũng có động tĩnh, Hoắc Sở Trầm nắm lấy tay Kinh Hạ, chồm người qua, khẽ đáp một câu bên tai cô: “Có anh đây.”

Khi mở miệng , giọng nói của anh run rẩy.

Kinh Hạ vẫn nhắm mắt, trong miệng vô thức nỉ non.

Đợi đến khi Hoắc Sở Trầm sáp lại gần, mới phát hiện cô đang nghẹn ngào, luôn miệng gọi tên “Mylan”.

Trong lòng như bị một thứ gì đó bóp mạnh, khó chịu chua xót, nhưng anh không thèm so đo, chỉ ngồi dựa lên đầu giường, cúi người ôm cô.

“Đừng sợ, không sao rồi, có anh đây.”

Hoắc Sở Trầm khẽ xoa vai cô, cho đến khi hoàn toàn ôm cô trong ngực, mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Kinh Hạ cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đầu tiên còn hơi hoảng hốt, chỉ thở hổn hển, đến khi thấy rõ người trước mặt, sự sợ hãi và yếu ớt xuất hiện trong mơ đã được thay thế bằng vẻ thờ ơ quen thuộc của anh.

Cô không khóc nữa, cũng không nói chuyện, vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay của Hoắc Sở Trầm.

Anh sợ lại kích động đến cô, không dám quá cương quyết. Mặc cho Kinh Hạ vén chăn lên, đi chân trần xuống giường.

Cô cắm đầu đi ra ngoài, Hoắc Sở Trầm từ phía sau kéo tay cô lại.

“Kinh Hạ.” Anh cố gắng khống chế giọng nói của mình.

Kinh Hạ nghe thấy giọng nói của anh, thân hình cô lập tức cứng đờ, tay cứ như bị điện giật, đột nhiên hất anh ra.

Động tác quá lớn, thậm chí còn khiến bản thân mình loạng choạng mấy bước, suýt nữa thì ngã xuống.

Cũng may Hoắc Sở Trầm nhanh tay nhanh mắt đỡ cô.

“Đừng!” Kinh Hạ thở gấp dữ dội, vẻ mặt tái nhợt, tựa như đã dùng hết sức lực mới có thể nói ra được chữ đó.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 97:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 97:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...