Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 96

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng kêu sợ hãi cắt ngang sự im lặng.

Willis không ngờ Kinh Hạ lại điên cuồng như vậy, cắn bằng mười phần sức lực.

Nếu không phải đám thuộc hạ bên cạnh phản ứng nhanh chóng mà đá Kinh Hạ ra, Willis cảm thấy cô có thể cắn đứt một miếng thịt từ trong lòng bàn tay của ông ta.

“Mẹ nó!”

Sự kiên nhẫn của Willis bị cô đẩy đến giới hạn, đổi tay giáng cho cô một cái tát mạnh.

“Bốp!”

Một tiếng đột ngột vang lên, Kinh Hạ bị tát đến mức vẹo đầu ù tai.

Bàn tay người đàn ông mạnh mẽ đến mức cứa vào mặt cô giống như một con dao nhỏ lạnh băng, đầu tiên là mát lạnh, sau đó nhanh chóng bừng lên cảm giác đau đớn.

Cô cắn không đúng vị trí, hàm răng cắn vào thịt mềm bên trong, chẳng mấy chốc đã tràn đầy máu.

“Con điếm dơ bẩn!”

Willis dường như phát điên, một tay bóp chặt cổ Kinh Hạ, ấn mạnh cô xuống đất.

Kinh Hạ liều mạng vùng vẫy, nhưng sức lực của hai người cách biệt rất lớn, lúc chiến đấu vừa rồi lại tiêu hao quá nhiều thể lực, cô nhanh chóng không cầm cự được nữa.

“Đè chặt tay chân cô ta cho tôi!”

Willis gầm lên, lấy khăn băng lại vết thương bị Kinh Hạ cắn, duỗi tay nới lỏng cà vạt của mình.

Kinh Hạ bị hai người đàn ông đè chặt tay chân, gần như không thể động đậy.

Willis sau đó mới dám lại gần, ánh mắt đánh giá Kinh Hạ tràn đầy sự đê tiện và đáng khinh.

Mỹ nhân trước mặt tóc mai hơi rối, vì vừa giãy giụa môi đỏ hơi hé mở, vài sợi tóc dính vào đôi môi trộn lẫn cả máu tươi và nước bọt, theo không khí lưu chuyển, khiến người ta không khỏi nghĩ đến dáng vẻ mệt mỏi kiệt sức của cô trên giường.

Lưỡi dao sắc bén lạnh như băng lướt qua gương mặt nhuốm máu của Kinh Hạ.

Theo đường quai hàm tinh xảo, cuối cùng đến giữa hai xương quai xanh xinh đẹp.

“Xoẹt-”

Tiếng xé rách vang vọng trong khu nhà xưởng trống trải, phần áo bó sát ngực của Kinh Hạ nhanh chóng bị cắt ra một khe hở.

Đôi gò bồng đào mềm mại trắng như tuyết, được bọc trong bộ đồ lót màu đen. Tuy là kiểu dáng bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng sự tương phản sâu sắc giữa đen và trắng, có thể khiến bất cứ người đàn ông nào hào hứng phấn khích.

Chưa kể cái rãnh sâu khít ở giữa, từ trên xuống dưới, sống động như thật, Willis thử tưởng tượng dùng nó để kẹp lấy d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của chính mình, quả thật là sung s//ư//ớ//n//g không thể tả.

Willis nuốt nước bọt.

Ông ta cũng coi như tràn đầy kinh nghiệm tình trường, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy một người giống như cô, một mỹ nhân sở hữu hai mặt cực đoan vừa phô trương vừa vụn nát.

Chỉ cần nhìn như vậy thôi cũng có thể khiến thân dưới của ông ta cứng đến mức muốn nổ tung.

“Phi!”

Một ngụm nước bọt nặng nề nhổ xuống đất, Willis cảm thấy thực sự nên con mẹ nó khâm phục ánh mắt của Hoắc Sở Trầm.

Phía sau truyền tới tiếng chửi rủa khàn cả giọng của Mylan.

Willis t//i//n//h t//r//ù//n//g lên não sao quan tâm nhiều như vậy, sai người bịt miệng hắn ta lại, trói vào dây xích trên bến tàu.

Cảm giác mát lạnh lan từ cổ, cùng với cảm giác đau đớn của lưỡi dao vô tình sượt qua da, đi thẳng đến dạ dày.

Kinh Hạ đột nhiên cảm thấy ngực buồn nôn.

“Bé ngoan~” Willis sát lại thì thầm vào tai cô: “Cô ngoan một chút, nếu khiến tôi cảm thấy sung s//ư//ớ//n//g, tôi sẽ không để người đàn ông khác chạm vào cô, được không?”

Hắn cười đê tiện, ngón tay xoa mép nội y của người phụ nữ, ánh mắt d//â//m loạn hỏi: “Cô bé ở đây màu gì thế? Tôi thấy Hoắc Sở Trầm luôn dùng màu hồng khi trao ‘lễ vật lớn’, anh ta có thích nhất những thứ màu hồng phải không?”

Đốt ngón tay cắm vào móc cài của nội y, Kinh Hạ có thể cảm giác được người đàn ông kéo nó ra rồi kéo trượt xuống...

“Đoàng!”

Cảm giác sợ hãi dự kiến không ập đến, ngược lại một dòng máu nóng đổ xuống khắp mặt khắp người cô.

Tay Willis đột nhiên dừng lại ở đó, sau đó cả người mất khống chế lao xuống phía cô.

Ngay giây tiếp theo, cô rơi vào một vòng tay vô cùng quen thuộc – mùi linh sam, mùi biển cả, mùi thuốc súng cùng với mùi máu...

Hoắc Sở Trầm ôm cô vào lòng.

Rõ ràng cô mới là người tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng Kinh Hạ lại cảm thấy anh còn run hơn cả cô.

“Xin lỗi, xin lỗi cục cưng...”

Người đàn ông vừa nhẹ giọng xin lỗi cô, vừa hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, hoàn toàn không quan tâm bộ dạng vừa máu vừa bùn của cô hiện tại.

Vito đi đến, sửng sốt khi thấy Kinh Hạ, nhưng sau đó nhanh chóng ý thức được thân phận mà quay mặt đi, tiện thể cởi áo khoác đưa qua.

Hoắc Sở Trầm không nhận, mà đứng dậy cởi áo khoác của bản thân bao kín người Kinh Hạ.

Vito dường như hiểu ra gì đó, chửi thầm hành động của ông chủ nhà mình, không khác gì con chó đực canh giữ lãnh thổ trong thời kỳ động dục, sau đó cầm áo khoác của mình, tức giận bỏ đi.

“Ông chủ!” Cuối cùng, Mylan đang bị trói vào dây xích đã thu hút sự chú ý của cậu ta.

Vito bật đèn pin, vừa rọi vừa hỏi: “Còn tên này?”

Hoắc Sở Trầm đang định nói, lại cảm thấy cổ áo của mình bị người trong lòng ngực kéo chặt.

Chỉ một hành động nhỏ như thế cũng đủ quét sạch toàn bộ cảm xúc vui s//ư//ớ//n//g sau khi thoát khỏi tai nạn.

Đôi mắt ban đầu còn hơi ấm áp lập tức lạnh lẽo, Hoắc Sở Trầm hận không thể một phát súng bắn chết tên Mylan này!

Nhưng bàn tay nắm lấy cổ áo anh lại siết chặt, dù đã chạm vào súng nhưng anh không thể nào rút ra được.

Hoắc Sở Trầm nghiến răng, quay đầu nhìn về phía Mylan.

Vito cởi trói cho hắn ta và đang lục soát.

Biển buổi đêm xanh thăm thẳm và kỳ dị. Một vầng trăng lạnh lẽo treo trên nền trời, ánh sáng lạnh lùng chiếu xuống, phản chiếu màu sắc thần bí trong mắt anh.

Nhịp tim trong nháy mắt ngừng lại.

Một cảm giác nguy hiểm xưa nay chưa từng có đột nhiên dâng lên trong lòng, giống như đang đi xuống cầu thang, đột nhiên dẫm hụt một bậc.

Mylan cứ như thế nhìn anh, sau đó thò tay vào ngực mình.

“Đoàng!”

Một tiếng súng nổ.

Mylan trúng đạn ngã xuống biển.

Kinh Hạ quay đầu, nhìn thấy khẩu súng vẫn còn tỏa khói trong tay Hoắc Sở Trầm.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 96:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 96:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...