Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 9

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ôn Dịch Hành không nói hai lời giơ tay lên, ở trước mặt mọi người, tát Ôn Vãn Vãn một cái.

Sức lực mạnh làm cho Ôn Vãn Vãn cả người lảo đảo, trực tiếp ngã vào chỗ nước cạn bên cạnh.

Tất cả mọi người đều sững sờ, Ôn Dịch Hành vẫn chưa hết giận, giơ chân muốn đá về phía Ôn Vãn Vãn đang ngồi, lại bị Kinh Hạ che trước mặt ngăn cản.

“Ngài Ôn,” giọng nói của cô bình tĩnh, sau khi gọi Ôn Dịch Hành thì giương mắt nhìn Hoắc Sở Trầm đang đứng ngoài cuộc, xem như nhắc nhở.

Có lẽ là vẫn còn quan tâm đến thể diện của nhà mình, chuyện cha con cãi nhau rốt cuộc cũng không phải chuyện tốt đẹp gì, Ôn Dịch Hành uất hận cắn răng, thu tay về.

“Qua bên kia xem thử đi.” Hoắc Sở Trầm hoàn toàn không bị ảnh hưởng gì, cũng không nhìn ai, cất súng rồi mang theo Vito rời đi.

Ôn Dịch Hành đi theo sau.

Bước chân càng đi càng xa, trong thung lũng chỉ còn lại hai người Kinh Hạ và Ôn Vãn Vãn.

Bầu không khí có chút áp lực.

Kinh Hạ không lên tiếng, cô bước tới xốc Ôn Vãn Vãn lên. Ôn Vãn Vãn cáu giận không hợp tác, vươn tay đẩy cô ra nhưng Kinh Hạ đã nắm lấy cổ tay cô ta vặn lại, kéo cô ta vào bờ.

“Cô buông tôi ra! Buông ra! A…”

Kinh Hạ ném Ôn Vãn Vãn xuống đất, lạnh lùng nhìn cô ta.

“Cút!” Tính tính tiểu thư của Ôn Vãn Vãn nổi lên, bắt đầu làm loạn, lấy đá ném vào cô.

Kinh Hạ không nhúc nhích, im lặng đứng đó một lúc lâu, mới ngồi xổm xuống nhìn cô ta nói: “Tôi không phải người của ngài Ôn, đi theo tiểu thư cũng chỉ là làm công việc của mình. Tiểu thư hận ngài Ôn như thế nào, là chuyện của tiểu thư. Nhưng mà Ôn tiểu thư, cô có thể hận một người, nhưng không thể vì thế mà hận cả thế giới, lại càng không nên biến mình thành trò cười.”

Cô không giỏi an ủi người khác, có thể nói ra được những lời như vậy đã là cực hạn.

Thấy cảm xúc của Ôn Vãn Vãn đã dần ổn định, Kinh Hạ mới đi qua kiểm tra vết thương của cô ta.

Mắt cá chân bị đỏ lên một mảnh, chắc là vừa rồi té xuống bị đập vào. Có một vài chỗ bị trầy da chảy máu, nhưng không biết phần mô mềm có bị thương hay không.

“Có thể cử động được không?” Kinh Hạ hỏi.

Ôn Vãn Vãn thử nhấc nhân, những lời trách móc đến miệng lại ỉu xìu trở về.

“Đau không?” Kinh Hạ chạm nhẹ vào mắt cá nhân, đổi lại là một trận tê nhức.

Có lẽ là bị tổn thương đến xương cốt rồi.

Cô nhìn xung quanh, Hoắc Sở Trầm và Ôn Dịch Hành đều đã đi xa, cô không thể cõng Ôn Vãn Vãn về được. Cũng may là khu rừng này là bãi săn tư nhân của Hoắc Sở Trầm, không có dã thú đi qua. Kinh Hạ quyết định để Ôn Vãn Vãn ở đây, bản thân trở về tìm viện binh.

Tháng ba ở New Jersey vẫn còn lạnh, càng không nói tới ở thung lũng.

Kinh Hạ đem quần áo khô trên người mình thay cho Ôn Vãn Vãn, mặc đồ vào rồi rời đi.

Nhưng mà chưa đi xa thì đã thấy bầu trời có xu thế muốn mưa.

Nếu trời mưa, nước dâng cao, chân Ôn Vãn Vãn bị thương không tiện, ở lại bên bờ sông cũng là tai họa ngầm, càng thêm việc cô ta cũng không có thứ gì có thể tránh mưa.

Nghĩ vậy, Kinh Hạ quyết định để lại trang bị cho Ôn Vãn Vãn, cô xoay người bước trở về.

Nhưng mà trong thung lũng trống rỗng, không tìm thấy nổi một bóng người.

Kinh Hạ tìm tới nơi mà mình đã sắp xếp cho Ôn Vãn Vãn, thấy trên mặt đất có một chuỗi dấu chân dính nước.

Cô ta đây là…

Một sợi dây trong tâm trí cô bỗng chốc trở nên căng thẳng, Kinh Hạ lập tức nhận ra vừa rồi Ôn Vãn Vãn giả vờ bị thương để tách ra khỏi cô.

“Ôn Dịch Hành cho cô bao nhiêu, tôi cho cô gấp đôi, cô giúp tôi giết hắn.”

Cô nhớ tới câu nói nửa đùa nửa thật lúc ở chung cư, trên lưng toát ra mồ hôi lạnh.

Không thấy người ở nơi này, mà trong tay cô ta còn cầm súng!

Không có thời gian chậm trễ, cô cởi bỏ trang bị thừa của mình, mang theo la bàn và súng, rồi chạy theo dấu chân. Cho đến khi đám cỏ biến mất, những bụi cây cao xuất hiện, những dấu chân mà Ôn Vãn Vãn để lại cũng không còn nữa.

Phía sau có tiếng bước chân sột soạt, Kinh Hạ thuận thế hạ thấp người, trốn vào bụi cây.

Chỉ thấy mấy người đàn ông mang theo súng giống như đang tìm cái gì, mang theo tai nghe, sau khi liên lạc xong thì phân tán ra.

Kinh Hạ nhíu mày, nỗi sợ trong lòng càng thêm rõ ràng.

Bên kia, Hoắc Sở Trầm đứng ở khu vực cao ở chỗ săn bắn, cúi người đặt khẩu R11 lên ngắm.

“Tìm được rồi sao?” Anh hỏi, bao tay màu đen ấn xuống tai nghe, đặt nút bịt tai lên tai kia.

Một lát sau, dường như nghe được đáp án khẳng định, Hoắc Sở Trầm giơ cánh tay lên, sườn mặt áp vào nòng súng, bắt đầu chờ đợi.

*

“Ôn Vãn Vãn!!!” Khoảnh khắc nhìn thấy cô ta, Kinh Hạ sắp tức giận muốn bùng nổ.

Quả nhiên như dự đoán của cô, sau khi Ôn Vãn Vãn tách ra khỏi cô, đã cầm súng đi theo sau Ôn Dịch Hành.

Bóng người phía trước sửng sốt, lập tức biến thành thỏ rừng, tìm cách chạy trốn. Tầng tầng lớp lớp rừng rậm nhanh chóng ngăn cản thân hình cô ta, Kinh Hạ nghiến răng đuổi sát theo.

Cô chạy nhanh hơn Ôn Vãn Vãn, hai ba bước chạy tới sau cô ta, nhào tới trước một cái, đè chặt cô ta xuống đất.

“A!!! Cô buông tôi ra!” Ôn đại tiểu thư nổi điên cào loạn.

‘Bùm!”

Gần như cùng lúc cô đẩy ngã Ôn Vãn Vãn xuống thì phía sau vang lên một tiếng động.

Âm lượng cũng không lớn, giống như có ai đó che chắn nã một phát súng.

Ôn Vãn Vãn dưới thân bất động, hai người đều sửng sốt, quay đầu thấy ở cây sồi cách đó không xa, vỏ cây nổ tung thành tia lửa.

Có người bắn lén sau lưng?

Hơn nữa chủ nhân của khẩu súng kia dường như để tránh bị lộ mà còn trang bị thêm ống giảm thanh.

Không chờ Kinh Hạ suy nghĩ rõ ràng, thì xung quanh đã có nhiều tiếng nói hướng về phía bọn họ. Thỉnh thoảng nói chuyện với nhau, có vẻ như đang xác định hướng của mục tiêu, lúc nói chuyện còn mang theo khẩu âm đặc trưng của Italy.

Là người của Mafia.

Nhưng nơi này không phải là địa bàn của Hoắc Sở Trầm sao?

Toàn bộ New York, chẳng lẽ còn có gia tộc Mafia nào dám đến địa bàn của Hoắc Sở Trầm đánh giết, làm loạn?

Kinh Hạ càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, cũng không quan tâm nhiều, một tay nhấc lên Ôn Vãn Vãn, nhỏ giọng nói: "Đi theo tôi.”

Sau đó mang thân hình thấp bé của cô ta đi đến dựa vào một tảng đá lớn.

“Răng rắc!” Vang lên âm thanh giòn giã của cành cây gãy.

Kinh Hạ quay đầu nhìn Ôn Vãn Vãn vẫn còn đang ngẩn người, dường như cô ta phản ứng kịp được gì, dưới chân xê dịch, lộ ra cành cây bị gãy làm đôi.

“…” Kinh Hạ không còn gì để nói.

Chưa kịp oán giận thì đã có người đuổi theo.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 9:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...