Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 10

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người đàn ông mặc quần ngắn, dáng người cao lớn, Kinh Hạ không quen biết hắn ta.

Trong nháy mắt, bằng tốc độ ánh sáng, người đàn ông rút súng về phía cô. Kinh Hạ lăn sang một bên, viên đạn găm vào sườn hắn ta, những mảnh đá sắc bén bay tứ tung.

Người đàn ông không thèm giằng co với cô, trực tiếp chĩa họng súng về phía Ôn Vãn Vãn.

“Nằm sấp xuống!” Kinh Hạ rống giận, nhảy từ dưới mặt đất lên. Vừa dẫm xong, chân dài đã quấn lên cổ người đàn ông.

Siết chặt, xoay người, quỳ một gối xuống!

“Răng rắc!”

Động tác gọn gàng sắc bén, vạt áo xòe ra giống như một con b//ư//ớ//m vỗ cánh sắp bay.

“A…” Người đàn ông kêu lên một tiếng, ngất đi.

Ôn Vãn Vãn dựa lưng vào tảng đá, ôm đầu gối nhìn người đàn ông ngã xuống trước mặt, có chút sững sờ.

Mà đúng lúc này, một đốm sáng màu đỏ lặng lẽ rơi vào giữa hai hàng lông mày của cô.

Kinh Hạ ngẩn ra.

Không còn kịp rồi.

‘Bùm!”

Bên tai vang lên âm thanh chấn động, một tia sáng trắng lóe lên trước mắt.

Máu đổ như trong tưởng tượng không có xảy ra, nhưng Ôn Vãn Vãn lại “a” lên một tiếng, tiếng kêu vô cùng thê thảm.

Tiếp theo sau đó là một giọng nam trầm trầm khàn khàn.

Kinh Hạ lắc đầu, nhìn thấy một người đàn ông mặc vest mạnh mẽ đi vào trong tầm mắt.

Là Vinson.

“Đi!”

Dưới tình thế cấp bách, ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều không có thời gian để hỏi nguyên nhân hậu quả. Vinson bảo vệ Ôn Vãn Vãn, xông về phía trước, Kinh Hạ nhặt súng của người đàn ông trên mặt đất, mỗi người một tay, phụ trách phía sau.

Cả ba tránh khỏi khu vực vừa rồi, trốn ở phía bên kia của tảng đá.

Cũng may là cuộc chiến vừa rồi diễn ra nhanh chóng, không có quá nhiều tiếng động, làm những người theo dõi tìm đến thì cũng phải mất một khoảng thời gian.

Nhưng mà mọi thứ đều rất kỳ quái.

Thậm chí Kinh Hạ còn không hiểu rõ tình huống bây giờ rốt cuộc có bao nhiêu thế lực tham gia vào.

Nhưng ít ra có thể chắc chắn một điều.

Cô nhắm mắt, nhớ lại về hai phát súng bắn lén về phía Ôn Vãn Vãn vừa rồi. Từ điểm dừng của viên đạn và dấu vết lưu lại, cô có thể đoán được đại khái vị trí của người mai phục.

Nhìn lại, quả nhiên bị cô phát hiện ra manh mối.

Nếu đoán không sai thì có lẽ đối phương mai phục ở vị trí khá cao phía sau tảng đá. Cô nhìn vào điểm trên sườn núi, nơi có thể lắp được một khẩu sings, một đường phản chiếu lấp lánh trên bầu trời buổi chiều.

Là ống ngắm!

Quả nhiên cuộc tấn công bất ngờ ngày hôm nay, thực sự có một con “c//h//i//m sẻ” đang ẩn nấp trong bóng tối.

“Cầm!” Kinh Hạ rùng mình, đem súng trong tay đưa cho Vinson.

“Biết dùng không?” Cô hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

Vinson gật đầu, nhận súng, lên đạn một cách thuần thục bình tĩnh.

“Anh ở đây bảo vệ tiểu thư.” Kinh Hạ chỉ về phía Ôn đại tiểu thư không hề phối hợp, nhanh chóng kiểm tra xung quanh nói: "Tôi đi ra ngoài xem thử.”

Cô nói xong cũng không quay đầu lại mà xông ra ngoài.

*

Mưa tích tụ lâu ngày rốt cuộc cũng trút xuống, mang theo lửa giận, lớn đến mức không cách nào khống chế được.

Ở trên cao, Hoắc Sở Trầm vén cành lá đang che kín người, đứng dậy ấn máy bộ đàm bên trái: "Người đâu?"

Giọng nói lạnh lùng, làm cho người nghe cảm thấy lạnh cả người.

Giọng nói của Vito khẽ run, nhìn đám cỏ dại bị mưa xối, sau một lúc lâu chỉ biết thành thật: "Còn, còn đang tìm kiếm…”

Tai nghe im lặng đến mức chỉ còn nghe tiếng dòng điện nhàn nhạt, xoạt xoạt, giống như con sâu nhỏ gặm nhấm bên tai.

Vito lo lắng nới lỏng cổ áo, bất giác thở chậm lại.

Không khí ngừng lại, dường như có thể nghe được âm thanh nặng nề. Vito biết, việc này đại diện cho sự kiên nhẫn của Hoắc Sở Trầm đã dùng hết.

“Nhưng mà xin ông chủ yên tâm,” Vito ho khan hai tiếng: "Nơi này đều là người của chúng ta, bọn họ không thể nào trốn…”

Cậu ta máy móc báo cáo, nhịn không được quay đầu lại, trộm nhìn về phía Hoắc Sở Trầm.

Không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thì ảo tưởng tìm Kinh Hạ để bù đắp lỗi lầm lập tức tan biến.

Ánh mắt Vito đột nhiên đông cứng lại, dừng ở nơi phía sau Hoắc Sở Trầm, nửa lời nói mắc kẹt trong cổ họng.

Hoắc Sở Trầm đương nhiên cũng chú ý tới điểm khác lạ, nhưng lúc quay đầu lại thì đã chậm.

Bước chân của người phụ nữ nhẹ như mèo, hoàn toàn bị che khuất bởi tiếng mưa ồn ào xung quanh.

Anh mang theo nút bịt tai và tai nghe bluetooth, lực chú ý đều ở phía Vito, hoàn toàn không nhận ra có một bóng người đang lặng lẽ tiến đến.

Trước mắt như hiện lên cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu tiên đêm hôm đó, ánh trăng lạnh lẽo cũng đôi mắt lãnh đạm bất khuất, lạnh lùng nhìn anh, không né không tránh.

Giống như hoa đào rừng chợt nở trong sương mù, e ấp xinh đẹp.

Tay cầm khẩu R11 siết chặt, găng tay cọ vào nòng súng phát ra tiếng sột soạt. Không hiểu sao cho dù không quay đầu lại thì lúc này Hoắc Sở Trầm đã lập tức biết ngay chủ nhân của nòng súng lạnh băng kia là ai.

Mười năm, từ Mát- xcơ – va đến New York.

Mấy năm nay, cô là người duy nhất có thể đi đến nơi này, cầm súng ngắm vào đầu anh.

Bỗng nhiên có tiếng cười nặng nề truyền đến, Hoắc Sở Trầm buông súng trong tay xuống, bình tĩnh gọi một tiếng:

“Kinh tiểu thư.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 10:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...