Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 89

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Căn phòng rộng lớn như thế cực kỳ yên lặng, hai người im lặng đứng trong chốc lát, ai cũng không mở miệng trước.

Kinh Hạ còn đang đói, thật sự không có sức lực đâu mà đối phó với anh, n//h//é//t hai tay vào trong túi áo ngủ, xoay người muốn đi.

“Anh còn chưa ăn cơm.”

Người đàn ông bên cạnh giữ chặt lấy cô, lời nói ra khỏi miệng cuối cùng cũng không phải là hai chữ “Lại đây” cứng ngắc nữa.

Kinh Hạ không nhìn anh, chỉ mặt không cảm xúc nói: “Ngài Hoắc nếu như chưa ăn cơm thì hẳn nên tìm hầu gái hoặc là tìm Vito, không nên tìm tôi.”

Bàn tay muốn rút về nhưng bị anh nắm chặt lấy, Hoắc Sở Trầm cũng không giải thích, kéo cô đi xuống lầu.

Trong phòng bếp vẫn là cảnh tượng sinh động như trước đó.

Trên bàn bày bánh trứng chiên và rau củ mới nướng, cả nước trái cây cũng là mới ép.

Lúc này Kinh Hạ mới nhận ra, Hoắc Sở Trầm làm gì mà chưa ăn cơm, rõ ràng là biết cô vẫn chưa ăn nên mới không được tự nhiên mà lấy một cái cớ thôi.

Mình đang lâm vào tình cảnh thế nào, trong lòng Kinh Hạ hiểu rõ nhất.

Cô luôn luôn thức thời, vậy nên biết giãy dụa và kháng nghị vô vị vốn chẳng hề có ý nghĩa gì.

Vì thế cô im lặng mà ngồi xuống, yên lặng mà bắt đầu ăn.

Toàn bộ quá trình này của hai người không hề có chút giao lưu nào, thậm chí Kinh Hạ còn không cho Hoắc Sở Trầm bất kỳ ánh mắt nào.

Mãi cho đến khi thức ăn trên đĩa được ăn hết, cô đứng dậy muốn đi, Hoắc Sở Trầm đã không nhịn được nữa mà gọi cô lại.

“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Anh hỏi, giọng nói vẫn lạnh lùng trước sau như một.

Kinh Hạ cười lạnh, nghiêng đầu nhìn anh, một lát sau mới nói: “Nói gì cơ? Hỏi ngài Hoắc đây chuẩn bị cầm tù tôi tới khi nào à? Hay là xin ngài Hoắc thương hại tôi, đừng nhục nhã tôi giống như hôm qua hay sao?”

Người đàn ông bên cạnh không nói gì, con ngươi hờ hững mà thâm thúy dừng trên một tờ báo ở trước mắt, trông thì có vẻ rất bình tĩnh nhưng Kinh Hạ lại nhìn thấy khớp hàm anh đang cắn chặt lại.

Anh im lặng trong chốc lát thì mới mở miệng, giống như đang nỗ lực khống chế cảm xúc, chỉ nói bằng giọng không nóng không lạnh: “Không ai muốn cầm tù em, thứ mà anh muốn là em bằng lòng ở lại.”

Kinh Hạ giống như vừa mới nghe xong một câu nói đùa, cười nhạo nói: “Vậy chỉ sợ là không thể được như ý muốn của ngài Hoắc rồi.”

“Phải không?”

Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn cô, đôi mắt thâm thúy phủ một tầng âm u khiến người ta đoán không ra.

Anh mở tờ báo trên tay ra đưa cho cô, chỉ chỉ đầu đề trên đó.

Chỉ liếc mắt một cái mà Kinh Hạ đã bị tiêu đề cực lớn đó làm cho khiếp sợ đến mất tiếng, nửa buổi mới nặn được từ trong cổ họng ra một câu: “Anh điên rồi…”

Hoắc Sở Trầm cười cười, đứng lên, ôm lấy cô từ phía sau, nói: “Đương nhiên là anh không điên, anh chỉ biết cách chặt đứt đường lui của một người mà thôi.”

Bàn tay mất đi sức lực, tờ báo rơi xuống sàn, để lộ một hàng tiêu đề bắt mắt – ông trùm vận tải đường thủy Navoi và tập đoàn Wings giải trừ hôn ước, đối tượng đính hôn mới đã từng là cận vệ.

“Nếu Mylan đọc được tin tức này…” Anh dừng lại một chút, thả chậm tốc độ nói, hỏi. “Em đoán xem, hắn ta sẽ nghĩ thế nào?”

Những lời này giống như một con dao, đ//â//m đến nỗi cả người Kinh Hạ run lẩy bẩy.

“Còn có những kẻ phụ trách vụ án này của FBI nữa. Em đoán xem bọn họ có thể cho rằng lần điều tra này thất bại là bởi vì em giữa đường phản bội không?”

Anh ôm lấy cô, lưu luyến mà hà hơi bên tai cô: “Còn có cả Ôn Dịch Hành, em giúp Ôn Vãn Vãn thả Vinson chạy, lại cướp mất vị hôn phu của con gái anh ta, nếu như em rời khỏi tôi, em đoán xem anh ta có buông tha cho em hay không đây?”

Mỗi một câu hỏi đặt ra giống như một vết đao.

Nếu nói việc lợi dụng Hoắc Sở Trầm từng khiến cô do dự, vậy thì hiện tại, chút áy náy ít ỏi này đều đã bị chính tay anh lột bỏ hết đi.

Cái hôn hơi lạnh dừng trên vành tai cô, dọc theo thùy tai mẫn cảm đi xuống sườn cổ, anh nói với cô: “Đây là thế giới mà em từng khăng khăng muốn xâm nhập, ở nơi này, không một kẻ nào có thể tự do mà quay lại, toàn thân mà thoát ra.”

Nó là một cái hố đen, sẽ hút lấy em, cắn nuốt em.

“Trước kia anh đã cho em cơ hội mà em lại không đi, bây giờ cho dù có chết thì em cũng phải được chôn trên địa bàn của anh.”

Kinh Hạ bị anh trêu chọc đến mức tim đập nhanh, bản năng và lý trí dằn vặt giống như một trận lăng trì, khiến cho cô lần đầu tiên chạy trốn giữa lúc giằng co với anh.

Bởi vì cô sợ nếu lại trễ thêm chút nữa, anh sẽ lập tức nhìn thấu sự chật vật của cô.

“Mylan Hunt tạm thời bị cách chức.”

Đằng sau truyền đến giọng nói của người đàn ông, trầm thấp hữu lực, là tuyên bố của người chiến thắng.

Bàn tay đang đỡ lấy lan can cầu thang đột nhiên siết chặt, bước chân Kinh Hạ khựng lại vài giây, cuối cùng vẫn không hề quay đầu lại nhìn anh.

(1) Phản gián : Chống địch bằng kế ly gián

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 89:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 89:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...