Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 86

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai người lần lượt đi vào phòng ngủ của Hoắc Sở Trầm.

Bass cầm hộp thuốc từ dưới lầu lên.

Sau khi Hoắc Sở Trầm tắm và thay áo ngủ bước ra, Bass bật đèn lên rồi xắn tay áo giúp anh.

Miệng vết thương không lớn không nhỏ, máu đã dừng chảy, xung quanh lộ ra chút thịt, cũng không tính là quá nghiêm trọng.

Nhưng mà…

Bass nhìn hai vết răng rõ ràng trên đó thì ngạc nhiên, ông ấy nhướng mày lên, biết rõ nhưng vẫn cố hỏi: “Ôi! Thưa ngài, đây là vết răng cắn à?”

Tâm trạng của Hoắc Sở Trầm vẫn không tốt lắm, không muốn nói nhiều, chỉ lạnh lùng trả lời: “Không phải.”

Bass bĩu môi, chuyển sang đề tài khác: “Lúc trước tôi nghe trợ lý nói lô hàng Abadan kia xảy ra vấn đề, có thật không?”

“Không có việc gì.” Hoắc Sở Trầm nhắm mắt, giơ tay xoa xoa vị trí đau nhức giữa lông mày: “Súng ống đạn dược và vũ khí đã được chất lên con tàu khác, đi vòng qua Mũi Hảo Vọng đến Abadan, sẽ cập bến vào cùng ngày tôi đi Barcelona.”

“Ừm.” Bass lên tiếng, rồi thuận miệng nói: “Vậy thì mạo hiểm quá.”

Nói xong ông ấy lặng lẽ ngước mắt lên quan sát biểu cảm của Hoắc Sở Trầm.

Không biết có phải vì ánh đèn hay không mà gương mặt vốn nghiêm nghị của người đàn ông này bỗng trở nên dịu dàng. Bass ngẩn ra, cảm thấy mình đã xuyên không để gặp Roche - Luciano của năm mười bốn tuổi.

Tâm trạng của ông ấy bỗng trở nên nặng nề, tức giận chất vấn: “Vậy tại sao ngài lại bị FBI bắt đi?”

Hoắc Sở Trầm không lên tiếng, một lúc lâu sau mới trả lời cho có lệ: “Không có gì.”

Bass lập tức thấy bực bội, đưa mắt nhìn sang phòng của Kinh Hạ, nói nhỏ: “Ngài thay đổi rồi.”

Hoắc Sở Trầm ngẩng đầu nhìn ông ấy, vẻ mặt không vui vẻ gì cho cam.

Nhưng dường như Bass không nhận ra, vẫn nói tiếp: “Tôi nhớ ngài ghét nhất là sự phản bội, nếu là trước đây thì ngài đã ra tay từ lâu rồi.”

Hoắc Sở Trầm không nói gì, chỉ có quai hàm đang cắn chặt là đã bán đứng cảm xúc của anh.

Anh im lặng một lúc, dường như đang cố gắng ổn định cảm xúc của mình: “Bây giờ cô ấy không có tính uy hiếp, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể giết cô ấy.”

“Thật không?” Bass cười cười, bất đắc dĩ nói: “Sao tôi lại cảm thấy cô ấy không thể chết được vậy nhỉ? Nếu ngài thật sự muốn xử lý cô ấy thì đâu chỉ có mỗi Abadan là lý do. Lẽ ra cô ấy đã chết hàng ngàn lần khi bị nghi ngờ rồi. Nhưng ngài lại dung túng cô ấy hết lần này tới lần khác.”

Một câu nói này đã hoàn toàn làm cuộc trò chuyện giữa hai người lâm vào bế tắc.

Hoắc Sở Trầm ấn tay lên phần băng bó trên cánh tay, định rời đi nhưng bị Bass giữ tay lại, nói: “Chẳng lẽ ngài định giẫm lên vết xe đổ của ba ngài sao?”

Bước chân anh dừng lại, ánh mắt trở nên nặng nề.

Bass cũng không để ý, bướng bỉnh nói: “Với vị trí hiện giờ của ngài, chỉ cần không để ý sẽ tan xương nát thịt. Nên ngài phải nghe tôi nói, không thể cứ mềm lòng mãi được, càng không thể có điểm yếu.”

Bass dừng một lúc, sau đó nâng cao giọng hơn: “Nếu ngài vẫn kiên quyết giữ người ở bên cạnh thì phải có cách làm cho cô ấy không thể phản bội được. Có đôi khi không khuất phục không phải là vì mạnh mẽ, mà đơn giản chỉ vì vẫn còn sự lựa chọn khác mà thôi.”

Im lặng một lúc lâu, gió ngoài cửa sổ thổi bay tấm rèm che, lướt qua chiếc đèn sàn ở bên cạnh, phát ra một loạt âm thanh vô nghĩa.

Hoắc Sở Trầm ngơ ngẩn đứng đó, nhìn thì tưởng là anh đang nhìn gió, nhưng ánh mắt lại mơ màng từ lúc nào.

“Được.”

Một lúc lâu sau anh mới lên tiếng, im lặng bước ra phòng ngủ.

Đèn trong phòng Kinh Hạ đã tắt, dây dưa mãi cho tới lúc này, nơi chân trời đã xuất hiện một vệt trắng bạc.

Hoắc Sở Trầm đẩy cửa đi vào, thấy cô đã ngủ rồi.

Anh đi qua đó muốn kéo chăn đắp cho cô, tầm mắt lại bị hấp dẫn bởi hộp thuốc tránh thai khẩn cấp và ly nước còn non nửa.

Lúc nãy giận quá nên anh quên mất việc này.

Tâm trạng lúc này của anh rất phức tạp, vừa áy náy vừa thấy có lỗi, nhưng sự mất mát khó tả lại chiếm phần nhiều.

Anh đứng ở mép giường một lúc, ánh mắt lại dán chặt vào chiếc vòng cổ trên cổ cô, anh muốn chạm vào nó nhưng cuối cùng chỉ duỗi tay vuốt ve vai và lưng cô.

“Xin chào ngài Hoắc.”

Giọng nói khàn khàn của người trợ lý vang lên ở đầu dây bên kia điện thoại, anh ta vội hắng giọng rồi hỏi lại: “Ngài có chuyện gì không ạ?”

“Lần trước bảo cậu đi tìm người sửa chiếc vòng cổ kia…” Hoắc Sở Trầm đứng ở ngoài cửa, nói nhỏ: “Cậu tìm chủ nhãn hiệu rồi nói bọn họ tra lịch sử mua hàng ở New York. Kiểm tra xem hai năm trước có người phụ nữ trung niên nào chết ngoài ý muốn hay không.”

“Hả?” Người trợ lý nghe không hiểu ra sao, nhưng vẫn đáp lại rồi cúp điện thoại.

Kinh Hạ không phải là cảnh sát, vì vậy việc trở thành người cung cấp thông tin cho FBI không hoàn toàn là vì Mylan.

Hoắc Sở Trầm nhớ khi hai người đối đầu với nhau lần đầu tiên ở khu vực săn bắn, cô nói với anh cô trở thành vệ sĩ của Ôn Vãn Vãn là để báo thù.

Tuy khó có thể phân biệt những lời cô nói là thật hay là giả, nhưng Hoắc Sở Trầm chắc chắn việc báo thù là sự thật.

Vì ánh mắt không thể nói dối.

Hơn nữa, Bass nhắc nhở không sai.

Đôi khi con người không đưa ra lựa chọn là vì chưa bị dồn đến đường cùng mà thôi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 86:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 86:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...