Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 85

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cô càng siết chặt thì anh càng cương cứng.

Mà càng cương cứng, khoái cảm trong cơ thể sẽ càng tích lũy thêm.

Kinh Hạ bị anh nắm lấy eo thay đổi rất nhiều tư thế -- doggy, đứng, nằm nghiêng… Mơ mơ màng màng, cô không biết mình đã cao trào bao nhiêu lần.

Nhưng cô vẫn bướng bỉnh không chịu mở miệng, không chịu khiến cho Hoắc Sở Trầm được như ý.

Cuối cùng, người đàn ông một lần nữa thả cô xuống bàn, đôi chân thon dài gập lại, đẩy sang hai bên, để lộ âm hộ ướt đẫm giữa hai chân kia.

Nơi này đã bị cắm vào quá lâu, sớm đã trở nên đỏ tươi quyến rũ. Hai cánh hoa nhỏ run rẩy mở ra hai bên, có thể nhìn thấy được từng lớp từng tầng mị thịt hấp thụ thân gậy đó.

Bất kể Kinh Hạ không chịu phối hợp ra sao, không muốn thừa nhận thế nào, cơ thể cô đón ý nói hùa thì lại chẳng hề có một khắc nào là thật sự chịu sự khống chế của cô.

Giữa hai người dường như có một thứ gì đó chẳng thể gọi được thành tên, đang nhỏ vụn mà dày đặc, mênh m//ô//n//g mãnh liệt mà lay động lẫn nhau, khiến cho bọn họ dây dưa lôi kéo, hoặc cứng hoặc mềm mà đối chọi lẫn nhau.

Cơ thể của người phụ nữ dưới thân lại bắt đầu run rẩy, mị thịt bao vây càn quét co rút, bên trong chặt chẽ l//i//ế//m m//ú//t quy đầu mẫn cảm của anh, khoái cảm từ xương cùng bắn thẳng đến đại não.

“Bảo bối có phải muốn cao trào rồi không?”

Hoắc Sở Trầm hôn cô, duỗi tay khẽ khàng mà vỗ về chơi đùa âm đế se lại của cô.

Kinh Hạ rốt cuộc không thể kiên trì được nữa, cả người đều lâm vào cảm giác tan vỡ khi cố nén cơn cực khoái sắp đến, lắc đầu thỏa hiệp, run rẩy nói một câu: “Tôi, tôi muốn đi tiểu… đi tiểu… Anh dừng lại đi.”

Không nói thì thôi, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Hoắc Sở Trầm chỉ cảm thấy đầu vang lên ong ong, máu nóng sôi trào, tim đập giống như muốn phá tan lồng ngực mà ra.

Anh ngồi dậy, dùng ngón cái của hai bàn tay, một trái một phải mà bẻ ra môi âm hộ lấp lánh ánh nước của Kinh Hạ, mãi cho đến khi lộ ra huyệt khẩu căng chặt đến tỏa sáng kia, cùng với cửa niệu đạo đang cấp tốc co rút lại ở bên trên kia.

“A! Đừng mà!!!”

Đầu ngón tay hơi lạnh đột nhiên quét qua, chà xát cửa niệu đạo mẫn cảm, tất cả mọi chống cự đều mai một đi ngay trong một khắc này.

Mất khống chế và cao trào đồng thời mà đến, mãnh liệt giống như một con sóng lớn.

Hai cột nước phun ra từ thân dưới của người phụ nữ, tất cả đều xối lên phần bụng nhỏ cường tráng của người đàn ông.

Đầu óc Kinh Hạ trống rỗng, trong tai chỉ còn quanh quẩn tiếng tí tách của chất lỏng rơi xuống sàn nhà.

Mà Hoắc Sở Trầm cũng đạt đến cao trào dưới hai tầng kích thích mãnh liệt của thân thể và thị giác.

Anh hung hăng kéo Kinh Hạ về phía mình, thứ đó kín kẽ mà dán sát, bắn hết tất cả luồng chất lỏng trắng đục ấm áp kia vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô.

Trong phòng rốt cuộc yên tĩnh lại, cả hai người đều đang sa vào nhịp thở dốc đến từ dư vị mà lẫn nhau sáng tạo nên.

Hoắc Sở Trầm ôm Kinh Hạ vào lòng, nghiêng đầu muốn hôn môi cô, nhưng Kinh Hạ lạnh mặt, né tránh đôi môi anh.

Tầm mắt của Hoắc Sở Trầm dừng lại trên phần cổ còn hằn lại vài dấu hôn vụn vặt của cô.

Sợi dây chuyền nhỏ lấp lánh trên đó, là sợi dây chuyền mà cô vẫn luôn mang theo bên người.

Anh nhớ ra, dường như cô vẫn luôn rất quý trọng sợi dây chuyền đó, lần trước bởi vì nó mà đánh nhau với người ta, sau khi sửa lại rồi cũng chưa từng xa khỏi người cô.

Cảm giác sung s//ư//ớ//n//g khi cao trào bị một suy đoán hiện lên trong lòng xua tan, ánh mắt Hoắc Sở Trầm lạnh đi, duỗi tay xoa cổ Kinh Hạ.

“Anh muốn làm gì?!” Người phụ nữ dưới thân quả nhiên phản ứng kịch liệt.

Hoắc Sở Trầm không nói lời nào, chỉ cởi bỏ dây chuyền của cô.

“Hoắc Sở Trầm, anh dừng tay lại ngay!” Kinh Hạ nóng nảy, mắt thấy dây chuyền bị cởi bỏ, cô chỉ có thể phẫn nộ nói. “Đây là di vật mà mẹ tôi để lại cho tôi, anh dám động đến nó, tôi sẽ giết anh ngay lập tức!”

Đáp án này thật sự là có phần ngoài ý muốn, Hoắc Sở Trầm ngừng tay, nửa tin nửa ngờ mà nhìn cô.

Đuôi mắt và mũi Kinh Hạ lại không tự giác mà đỏ lên.

Trái tim anh bỗng nhiên đau thắt, cúi người cởi cravate trên cổ tay cô, muốn ôm cô đến phòng tắm.

Kinh Hạ không chịu để cho anh chạm vào, đỏ mắt đẩy anh ra, nhặt quần áo dưới đất lung tung mặc vào rồi lập tức ra khỏi phòng làm việc.

Hơi nóng trong phòng tắm mịt mờ, trên mặt kính phủ một lớp sương trắng. Cô đứng ở dưới vòi hoa sen, chỉ cảm thấy mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.

Hai năm, tất cả nỗ lực đều đã trở về con số không trong đêm nay.

Cô vuốt ve sợi dây chuyền mà Marta để lại, đột nhiên đôi mắt và sống mũi cay cay.

Mà Hoắc Sở Trầm đứng ở ngoài cửa, lặng im mà nhìn hết thảy những cảnh này.

Dưới cột nước, động tác khụt khịt của người phụ nữ thật khẽ, thoạt nhìn vốn dĩ không hề giống như là khóc mà chỉ là hơi rối loạn nhịp thở mà thôi.

Anh chợt cảm thấy bị đè nén, trong lòng dâng lên một loại cảm giác không thể gọi tên, giống như một lữ khách lặn lội đường xa đột nhiên tìm không thấy đích đến cuối cùng.

Anh đáng lẽ nên tức giận.

Nhưng ngay tại thời khắc này, ngoại trừ trống rỗng mờ mịt, thứ hiện lên trước tiên trong lòng anh lại là cảm giác đau đớn khôn kể.

Anh chưa bao giờ biết thích một người là sẽ như thế này --

Hận không thể giết cô, nhưng ngay tại lúc vung đao xuống lại đ//â//m chính mình trước.

Anh bỗng nhiên nhớ đến, thật lâu trước kia, ngay tại thời điểm mà lần đầu tiên anh nảy sinh ý niệm mâu thuẫn như thế với Kinh Hạ.

Khi đó, anh coi cô là quá khứ của mình.

Những thứ khiến anh hận trên người cô, lại kỳ lạ mà khiến anh yêu -- bướng bỉnh, cố chấp, kiêu ngạo, tin tưởng…

Thậm chí ngay cả khi cô đang lừa gạt và lợi dụng anh, tất thảy vẻ bình tĩnh để lộ ra ngoài đó, đều là nguyên nhân khiến anh rung động.

Vậy nên khi ấy anh đã nghĩ, trên thế giới này, có lẽ sẽ chẳng còn ai có thể hiểu anh hơn cô.

Cô giống như là tâm ma của anh, có thể nhìn thấu tâm tư của anh dễ như trở bàn tay, thăm dò được điểm mấu chốt của anh.

Anh đột nhiên nhận ra, chính bản thân mình vốn dĩ chẳng có biện pháp đối phó được cô.

“Ngài đang nghĩ gì thế?”

Đằng sau truyền đến giọng nói quen thuộc, Hoắc Sở Trầm xoay người, thấy Bass chẳng biết đã đứng ở cạnh hành lang từ khi nào.

Biểu cảm của Hoắc Sở Trầm có phần hoảng hốt, lần đầu tiên để lộ ra thần sắc nản lòng trong suốt mấy năm nay, tránh nặng tìm nhẹ mà nói với Bass: “Không có gì, khi nãy không cẩn thận bị thương tay, chuẩn bị đi bôi chút thuốc.”

“Ồ?” Bass quay lại, ý tứ sâu xa nhướng nhướng chân mày, nói: “Thế thì đúng lúc, để tôi xử lý giúp ngài đi.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 85:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 85:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...