Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 59

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hòn đá treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng rớt xuống.

Điều này cho thấy anh vẫn chưa nghi ngờ Mylan, Kinh Hạ lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Người đàn ông tiến lên một bước, ôm cô gần hơn, gần đến mức Kinh Hạ có thể cảm nhận rõ ràng sự nguy hiểm giữa hai chân anh.

Mà Hoắc Sở Trầm lại vô cùng kiên nhẫn, nhìn chằm chằm cô hỏi: “Tại sao trước đây em không nói cho tôi biết?”

Kinh Hạ cũng không vòng vo, nói thẳng: “Tôi sợ sẽ gây phiền phức cho Ôn tiểu thư.”

“Vậy bây giờ không sợ nữa sao?”

Kinh Hạ lắc đầu: “Bây giờ đã biết, chỉ cần tôi cầu xin, ngài Hoắc sẽ không so đo tính toán nữa.”

Một câu nói này đã chiếu ngược lại anh một quân cờ, không chỉ cho anh bậc thang để bước xuống, mà còn cắt đứt đường lui của anh.

Hoắc Sở Trầm sửng sốt một chút, sau đó nhíu mày.

Cô quá thông minh, loại thông minh này không chỉ mê hoặc anh mà còn khiến anh cảm thấy nguy hiểm.

Trong ván cờ này tưởng chừng cô sẽ bị đánh bại, nhưng từ đầu đến cuối, Hoắc Sở Trầm đều biết ai là người đang kiểm soát cảm xúc của mình.

Đối với anh, cô có thể đ//â//m dao xuống mà không do dự.

Nhưng với cô, anh lại luôn sớm nắng chiều mưa, lùi bước hết lần này đến lần khác.

Đây không phải là một dấu hiệu tốt.

Trong lòng nóng như lửa đốt, không biết là tức giận hay là dục vọng.

Giờ phút này, thậm chí Hoắc Sở Trầm không muốn truy hỏi thêm về mục đích thực sự của việc cô ở lại bên cạnh mình.

Suy cho cùng, anh hoàn toàn có đủ tự tin vào bản thân, anh có thể giữ lại bất cứ ai nếu muốn — đối với cô, giam lại cũng tốt, khoá lại cũng được. Vào ngày cô chọn ở lại thì nên nghĩ tới việc anh sẽ không thả cô đi một lần nữa.

Đây chính là điều cô đã chọn.

“Ngài Hoắc?” Kinh Hạ gọi anh.

Phần eo bị người đàn ông nắm hơi đau, vừa định lùi về phía sau thì bị một loại sức lực kéo vào lồng ngực của người đàn ông.

Không kịp chuẩn bị sẵn sàng, hai thân thể liền áp vào nhau, mềm nhũn mà va vào lồng ngực mạnh mẽ của người đàn ông, Kinh Hạ nhỏ giọng kêu ra tiếng.

Nhưng ngay sau đó, giọng nói của cô bị chặn lại bởi nụ hôn bất ngờ của người đàn ông.

Anh hôn cô mãnh liệt.

Nhân lúc cô mở miệng hô hấp mà thừa cơ xâm nhập vào, càn quét bừa bãi trong nơi ẩm ướt và mềm mại thuộc về cô, hận không thể in dấu vết của anh ở khắp mọi nơi.

Hô hấp bị cướp đi, Kinh Hạ càng ngày càng cảm thấy choáng váng.

Cô đã cố gắng hết sức để bản thân buông lỏng và thích nghi, nhưng Hoắc Sở Trầm không hề có ý thương hương tiếc ngọc.

Một bàn tay to lạnh lẽo luồn vào chân tóc cô, giữ lấy phía sau đầu cô, tay còn lại xé nát phần áo trên, kéo lớp vải phủ bên ngoài áo lót của cô xuống.

Bộ ngực trắng nõn bị lớp áo lót trói buộc, khi mất đi lớp vỏ bọc đã dựng đứng thẳng tắp, hai điểm đỏ ửng vừa tròn trịa vừa cứng rắn trên nền tuyết trắng bởi vì đột ngột bị hơi lạnh xâm nhập mà co rút lại rồi phồng lên.

“Ưm…”

Một cảm giác ngứa ran lan ra từ lồng ngực, dồn đến giữa hai chân như lửa đốt.

Đầu lưỡi linh hoạt l//i//ế//m qua l//i//ế//m lại trên làn da non mềm như sữa, Kinh Hạ đã sớm trở nên ướt át.

Cho dù trong lòng có cảm giác như thế nào đối với Hoắc Sở Trầm, thì thân thể thành thực cũng không thể lừa được chính mình.

Người đàn ông này nhìn giống như là một người lịch sự, nhưng trên người lại mang theo sự hung dữ và hoang dã khiến người khác muốn ngừng mà không được. Cởi bỏ bộ tây trang và áo gió trên người xuống, trong nội tâm của anh dường như có một con thú dữ đang phẫn nộ.

Kinh Hạ không biết dục vọng của Hoắc Sở Trầm đối với cô đến từ đâu, cô cũng không có hứng thú biết.

Cô chỉ biết rằng mình sẽ không từ chối việc làm chuyện thân mật như vậy với Hoắc Sở Trầm.

Giữa họ luôn đạt được những gì mà cả hai muốn.

Nụ hôn nóng ẩm chuyển từ ngực đến bên cổ, vết thương trên cánh tay không còn chảy máu. Một tay Hoắc Sở Trầm đặt lên trước ngực, ôm lấy thân thể cô làm cô quay người ra, sau đó l//i//ế//m từng chút một vết máu trên cánh tay cô.

Đau đớn lan tràn, kéo theo đó là một sự ấm áp khó nói lên lời.

Anh đang ở rất gần cô, gần như thu mình lại bên cạnh cô, đường nét sâu thẳm của anh trông càng thêm yên bình dưới ánh đèn hành lang màu vàng mờ ảo.

Máu nhuộm lên đôi môi hơi tái nhợt, khiến cả người anh lộ ra một chút vẻ đẹp ma mị. Nhưng anh chỉ cụp mắt xuống và chuyên tâm hôn lên miệng vết thương của cô.

Giống như một con thú đực cố gắng hết sức để xoa dịu người bạn đời của mình.

“Ngài Hoắc...Ngài Hoắc...” Kinh Hạ lẩm bẩm, ngả người ra sau.

Hoắc Sở Trầm cũng cởi chiếc quần dài của cô xuống, ném sang một bên.

Người đàn ông đứng thẳng dậy, tháo chiếc cà vạt đang buộc chặt và đưa tay giữ cổ cô lại.

“Không.” Kinh Hạ tránh qua một bên, thoát khỏi hành động của anh.

“Đừng che mắt.” Kinh Hạ ngẩng đầu, dùng ánh mắt bình tĩnh mà ôn hòa nhìn anh.

Bàn tay đang kéo cà vạt dừng lại, không cử động nữa.

Kinh Hạ dựa người lại gần, vòng tay qua cổ anh, dịu dàng nói: “Tôi muốn nhìn anh, ngài Hoắc, để tôi nhìn anh.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 59:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 59:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...