Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 40

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Súng của anh ta chĩa vào anh.

Anh ta muốn giết anh.

“Pằng!”

“Ông chủ!”

Tiếng súng vang lên cùng lúc với tiếng thét của Vito.

Nhưng mà người ngã xuống theo âm thanh đó không phải Hoắc Sở Trầm mà là một tên đồng đảng may mắn lọt lưới của Nanno sau lưng bọn họ.

Khi tên đó ngã xuống ngón trỏ vẫn còn đang đặt ở cò súng.

Súng của anh ta chĩa thẳng vào tim Hoắc Sở Trầm.

Ánh trăng vằng vặc lạnh lẽo khiến người ta sợ hãi.

Bóng đen vừa nãy cũng đã biến mất, giống như bốc hơi vậy.

Mọi thứ xung quanh bỗng nhiên trở nên rất hỗn loạn- danh tính, che giấu, ám sát…

Đống tơ vò trong đầu anh dường như lộ ra phần đầu, anh ra sức kéo nó rồi lại kéo nó, dường như muốn đem hết những gì liên quan đến Kinh Hạ xâu chuỗi lại với nhau.

Sở dĩ trong khoảnh khắc cuối cùng, bóng đen khi nãy lựa chọn bắn chết tên đồng đảng kia của Nanno không phải là muốn cứu anh.

Mà là hắn muốn cứu Kinh Hạ.

Bởi vì nếu viên đạn kia bắn ra sẽ xuyên thẳng qua lưng anh đồng thời cũng bắn thủng ngực Kinh Hạ.

Cho nên anh ta chính là thế lực sau lưng Kinh Hạ?

Vậy thì người mà Kinh Hạ muốn điều tra thật ra không phải Nanno?

Mà là anh.

*

Bởi vì sự chênh lệch quá lớn giữa số lượng người và trang thiết bị, cho nên phải qua mười lăm phút thì tiếng súng trên bến tàu mới dùng lại.

Băng đảng của Nanno đương nhiên là bị giết hoàn toàn, ngay cả mấy chiếc xe rượt đuổi cũng bị bắn thành cái sàng.

Vito cất súng trong tay đi, mặt mày hớn hở đi tới, lúc đi qua Kinh Hạ còn tiện thể nhướng mày thể hiện với cô.

Kinh Hạ căn bản là lười phản ứng lại với mấy trò khiêu khích ấu trĩ này của cậu ta, sau khi cô bước xuống xe thì chỉ đứng gọn một bên.

Có người lái chiếc Bentley đi tới, Vito muốn cướp ghế trước của Kinh Hạ, muốn có cơ hội thể hiện cho nên nhanh chóng chạy lon ton đến mở cửa xe cho Hoắc Sở Trầm.

Đương nhiên lúc này đây cậu ta vẫn không được như mong muốn mà phải ngồi ở ghế sau.

Ô tô chay đi đã là lúc rạng sáng ở Manhattan, ánh đèn trong thành phố ở ngoài cửa sổ rất ít ỏi, ở đây còn được mệnh danh là New York không ngủ, vậy mà cũng có lúc mơ màng như vậy.

Chiếc Bentley đừng lại trước cao ốc Hudson.

Kinh Hạ và Hoắc Sở Trầm lần lượt xuống xe.

Cửa thang máy được mở ra, Vito vừa mới đuổi kịp đến lại bị Hoắc Sở Trầm dùng tay cản lại.

Anh đóng cửa thang máy, cũng không ngẩng đầu lên mà chỉ nói: “Để tài xế đưa cậu đến khu nhà ở Tribeca.”

Giọng nói lạnh lùng của anh bị thang máy cắt đứt, khiến cho Vito, người vừa mới lật đổ được Nanno trở thành cánh tay đắc lực nhất của ông chủ, đứng ngoài thang máy bằng vẻ mặt ngây ngốc.

Mà bên trong thang máy, Kinh Hạ đang yên lặng đứng sau lưng Hoắc Sở Trầm cũng cảm thấy rất lo lắng.

Lúc lên xe cô đã mơ hồ cảm thấy người đàn ông này có điểm gì đó kỳ lạ.

Cô không biết đã xảy ra chuyện gì sau khi cô bị che mắt.

Không biết tại sao lúc mở mắt ra, sự dịu dàng trong đôi mắt dập dờn sóng biển kia lại bị một tầng mây âm u sương mù che phủ.

Lên đến tầng cao nhất, hai người một trước một sau lần lượt ra khỏi thang máy.

Hệ thống đèn cảm ứng được kích hoạt khiến đèn sáng lên, bầu không khí trầm mặc như bao phủ toàn bộ căn hộ rộng lớn.

Kinh Hạ quyết định không trêu chọc vào Hoắc Sở Trầm, vậy nên cô vùi đầu chạy vọt lên phòng.

“Lại đây.”

Hai chữ rõ ràng rành mạch, không cho phép từ chối vang lên.

Ở cạnh anh lâu như vậy rồi, thế nhưng đây là lần đầu tiên Kinh Hạ cảm thấy không khí xung quanh anh lạnh lẽo đến như vậy.

Đương nhiên cô cũng không muốn chạm vào vảy ngược của anh, cho nên sau khi Hoắc Sở Trầm mở miệng Kinh Hạ cũng chỉ có thể cố gắng bình tĩnh đi theo.

“Ngồi.” Một câu ra lệnh hờ hững, lúc anh nói chuyện cũng không quay đầu lại, chỉ thuận tay bật một cái đèn đặt dưới đất bên cạnh sô pha lên.

Ánh đèn mờ nhạt mang tông màu ấm, tạo ra một vầng sáng mỏng manh xung quanh nó. Hoắc Sở Trầm quay lưng đi vào tủ lục lọi hòm thuốc, lúc này Kinh Hạ mới nhìn thấy một vệt máu không lớn lắm trên áo sơ mi sau eo anh.

Rõ ràng là anh bị thương nặng hơn nhưng lại nghĩ đến vết xước gần như không đáng kể trên cổ tay cô trước.

Từ bé đến lớn, hình như ngoài Marta ra thì chẳng còn ai quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt này của cô.

Trong một khoảnh khắc hoảng hốt đó thôi, Hoắc Sở Trầm đã đi đến bên cạnh cô, duỗi tay một cái kéo cô ngồi xuống sô pha cạnh anh.

“Tay.”

Lại là một câu cụt ngủn.

Kinh Hạ phát hiện ra, lúc người đàn ông này nếu không vui sẽ vô cùng kiệm lời. Tâm trạng ban nãy vốn đã bình tĩnh lại bây giờ bỗng nhiên lại có chút lung lay sắp đổ.

“Vết thương của tôi không sao, tôi có thể tự mình xử lý.”

Cô đã cố gắng kiềm chế lại giọng nói của mình thế nhưng khi nói ra vẫn có chút run rẩy.

Hoắc Sở Trầm dường như không nghe thấy, anh vặn nắp lọ Povidone ra rồi lấy một miếng bông gạc y tế bắt đầu lau vết thương cho cô.

Bàn tay anh rất to, cũng rất lạnh.

Ánh đèn rọi xuống phía sau lưng anh, gương mặt có chút trống rỗng, lộ ra vài phần cô đơn.

Kinh Hạ bỗng nhiên phát hiện ra, vẻ mặt của anh khi đắm chìm vào thế giới riêng của mình so với “Hoắc Sở Trầm” thường ngày giống như hai người khác nhau vậy.

“Đang nghĩ gì đấy?”

Kinh Hạ bị bắt quả tang liền lập tức trả lời: “Không có gì.”

Không có chút thành thật nào.

Hoắc Sở Trầm cũng không làm cô khó xử, đổi một miếng băng gạc khác rồi tuỳ ý hỏi: “Trong quán bar xảy ra chuyện gì?”

Câu hỏi dứt khoát khiến cô không có bất cứ đường lui nào.

Kinh Hạ sững sờ, cũng không thể nói cho anh biết rằng Ôn Vãn Vãn bị bắt đi là bởi vì cô phát hiện ra mấy kẻ tình nghi khủng bố cho nên đuổi theo.

Bàn tay kia khẽ siết chặt, cô cố gắng bình tĩnh phủ nhận: “Không phải, tôi chỉ đến quầy bar mua nước cho cô ấy, tôi không để ý…”

Lời còn chưa dứt đã bị cái véo mạnh ở cổ tay cắt đứt, Kinh Hạ theo bản năng kêu lên một tiếng “Au”.

Cô ngẩng đầu lên thì ngay lập tức chạm vào ánh mắt âm trầm tàn bào của Hoắc Sở Trầm.

Tàn nhẫn, sát ý, ánh mắt này của Hoắc Sở Trầm cô đã từng nhìn thấy một lần trong cơn mưa lớn ở bãi săn khi đó.

Mà lần đó, Hoắc Sở Trầm thực sự nổi lên ý định giết cô.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 40:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...