Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 39

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bóng đen lướt nhanh như gió, khoác lên bầu trời đêm thành phố một màu đỏ rực, lúc lướt qua Kinh Hạ để lại một trận gió lớn.

Chiếc Rolls-Royce di chuyển một góc 90 độ, kích cỡ to lớn của nó đã hoàn toàn che đi chiếc Harley bé nhỏ.

Một loạt tiếng nổ dày đặc như mưa vang lên, đập ầm ầm vào những tấm thép dày và cứng, tia lửa bắn tứ tung, khắp nơi đều là tiếng kim loại va chạm vào nhau.

Sau khi chiếc xe dừng lại, cửa xe phía trước đột nhiên bị mở ra, sườn mặt lạnh lùng của người đàn ông được tia lửa đạn chiếu sáng.

Người lái xe là Hoắc Sở Trầm.

“Lên xe.”

Giọng nói của người đàn ông trầm thấp âm u xen lẫn cả một chút tức giận, vừa mới dứt lời, bên tai đã truyền đến một tiếng nổ lớn.

Kính xe theo tiếng nổ đó vỡ tan tành, chiếc Rolls-Royce bị tác động mạnh theo quán tính văng xa mấy mét, đến trước mặt Kinh Hạ mới khó khăn dừng lại.

“Lên xe.”

Lần này là Kinh Hạ nói.

Sắc mặt của Hoắc Sở Trầm không mấy tốt đẹp, anh do dự một lát rồi trầm mặt, thuận tay lấy khẩu súng tiểu liên MP5 trên ghế lái phụ rồi xuống xe.

Nhưng ngay khi chân vừa chạm đất, khẩu súng trong tay đã bị Kinh Hạ lấy mất.

Cô đẩy người về phía sau rồi nói: “Anh lái.”

Thái độ vênh váo lúc sai khiến người khác kia của cô chẳng khác anh là mấy.

Lông mày của Hoắc Sở Trầm khẽ nhíu lại, sắc mặt cũng càng ngày càng trầm xuống, nhưng vẫn sải bước đến cạnh chiếc Harley Davidson kia của Kinh Hạ.

Chân ga nẹt ầm ầm, giống như tiếng sấm rền cuồn cuộn phía chân trời. Bô xe bên dưới tuôn ra một làn khói trắng, thân ảnh nhanh chóng lao vút đi, ánh đèn neon trong thành phố cũng trở thành một vùng loang lổ.

Người của Nanno cũng nhanh chóng đuổi theo.

Tiếng súng loáng thoáng ở phía sau truyền đến rất nhanh, bên cạnh không ngừng loé lên tia lửa bắn ra từ những viên đạn sượt qua lan can.

Gió lớn phần phật khiến mái tóc của cô bị thổi tung, thỉnh thoảng lại quấn lấy sườn má và cổ khiến anh vừa đau vừa ngứa.

Việc không ngừng giẫm chân ga khiến cho tốc độ gần như đã vọt lên 200km/h.

Tốc độ quá nhanh cũng giống như dùng ma tuý, khiến cho các dây thần kinh cảm giác của con người bị tê liệt.

Mọi thứ xung quanh dường như đã biến mất, lúc này Hoắc Sở Trầm dường như chỉ có thể cảm nhận được cơ thể mềm mại của cô gái ở phía sau.

Cô đang dùng một tay ôm eo anh, một tay cầm súng.

“Pằng pằng pằng pằng.”

Không biết là tiếng súng hay tiếng tim đập nữa, Hoắc Sở Trầm cảm thấy hơi căng thẳng.

Ngay giây tiếp theo, đôi chân thon dài đang kẹp ở eo anh đột nhiên thả ra.

Cũng may là Hoắc Sở Trầm có tâm lý vững vàng, bằng không thì vào thời điểm quan trọng như vậy, chỉ cần một cái lắc nhẹ của anh thôi cũng có thể khiến hai người mất mạng ngay lập tức.

“Em làm cái gì vậy?” Anh hỏi cô, nhưng tiếng gió quá lớn cho nên khi nói chuyện gần như là phải hét lên.

“Anh bỏ một tay ra! Để tôi lên đằng trước!” Kinh Hạ đáp lại, vừa nói vừa di chuyển, một chân đã quỳ trên yên sau.

Hoắc Sở Trầm đột nhiên hiểu ra cô định làm gì, còn chưa kịp cảnh cáo cô thì Kinh Hạ đã xoay người lại rồi.

Hoắc Sở Trầm sợ cô ngã xuống bên dưới nên đành phải hợp tác, lúc anh buông tay phải ra thuận tiện đỡ vào eo cô giúp cô ngồi xuống vững vàng hơn.

Chiếc Harley vẫn đang chạy như bay.

Trên cầu Brooklyn, một nam một nữ đang ngồi đối diện đan xen vào nhau, hai chân của Kinh Hạ kẹp chặt lấy eo của Hoắc Sở Trầm, tựa cằm vào vai anh, cảnh tượng thoạt nhìn vô cùng mập mờ và lãng mạn.

Ngoại trừ khẩu súng trong tay cô.

Bây giờ rốt cuộc cô cũng có thể ngắm được mục tiêu tốt hơn.

“Pằng pằng pằng pằng!”

Bốn viên đạn bắn trúng bốn chiếc xe.

Trong đó một chiếc mất tay lái, trượt bánh, bị kẹt lại ở giữa đường sau đó bị đ//â//m hỏng do va chạm với mấy chiếc xe ô tô ở phía sau.

Kinh Hạ khẽ mỉm cười, hơi thở nóng rực đột nhiên cọ qua vành tai của Hoắc Sở Trầm.

Chiếc Harley rung lắc dữ dội, suýt chút nữa đã ném văng Kinh Hạ đi.

May mà cô phản ứng nhanh dùng cả tay lẫn chân ôm chặt người đàn ông phía trước, không giống như lúc trước đi đấu giá mỗi lần lên xe đều phải trốn tránh cái nhìn của người khác.

Thân thể mềm mại của cô cọ xát với bộ ngực mạnh mẽ rắn chắc như sắt của anh. Chưa kể đến bây giờ anh còn đang cảm thấy rất căng thẳng, ngay cả ngón tay út cũng đang âm thầm dùng sức.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch…

Màn đêm ồn ào bỗng chốc yên tĩnh lại, bên tai vang lên từng hồi nhịp tim, cũng không biết là của anh hay của cô.

Kinh Hạ âm thầm tự nhủ với bản thân, chắc là anh đang kích động vì việc đua xe và bắn súng mà thôi, lại đột nhiên nhớ đến vẻ mặt của Hoắc Sở Trầm lúc dạy cô cách chiến đấu lúc trước, nghiêm túc nói một câu: “Tập trung vào.”

Quả nhiên Hoắc Sở Trầm bị chọc tức đến xanh mặt.

Coi như hoà nhau, Kinh Hạ không thèm để ý đến anh nữa, chuyên tâm đối phó với những người kia.

Lúc cả hai lao ra khỏi cầu tiến vào thành phố thì đoàn xe hùng hậu phía sau cũng chỉ còn lác đác vài cái.

Chiếc Harley xuyên qua màn đêm ở Lower Manhattan, trốn vào dãy mười bảy trong khu hàng tích trữ.

Từng thùng hàng được chất lên nhau chỉ để hở ra những con hẻm chật chội, cho nên không ai có thể nhìn thấy bóng dáng mờ ảo của chiếc Harley khi nó vụt qua.

Đoàn xe của Nanno buộc phải dừng lại ở bãi đất trống phía trước.

“Kít!”

Ánh sáng chói mắt.

Kinh Hạ ngẩng đầu lên, tầm mắt xuyên qua bả vai của Hoắc Sở Trầm nhìn thấy mấy chục chiếc xe địa hình không biết từ đâu tới, trong chớp mắt tất cả đèn xe đều được bật sáng, toàn bộ đám người Nanno đã bị bao vây.

Lúc này Vito mới cà phất cà phơ đi ra từ phía sau đoàn xe, mái tóc vàng loá mắt, trên tay cầm một khẩu súng tiểu liên bóng loáng, thẳng thừng mắng một câu ngắn gọn: “Fuck!”

Tiếng súng rung trời ngay lập tức vang lên.

Cùng lúc đó có một bàn tay to lớn kịp thời che mắt Kinh Hạ lại.

Cảm giác rất lạnh lẽo mang theo mùi vị da trâu Italy.

Là bao tay của Hoắc Sở Trầm.

Đầu của Kinh Hạ bị anh từ từ ấn xuống dưới, cho đến khi trán cô áp vào lồng ngực thấm đẫm mồ hôi của anh, cô mới giật mình nhận ra bên tai đều là nhịp tim của anh.

Cô nhất thời ngẩn ra, muốn dãy dụa nhưng lại bị Hoắc Sở Trầm giữ chặt lấy eo.

“Đừng nhìn”, giọng anh khi nói chuyện hơi trầm thấp.

Không biết có phải do cô ảo giác hay không thế nhưng Kinh Hạ lại có thể nghe ra một chút dịu dàng trong lời nói của anh.

Hoắc Sở Trầm vẫn bình tĩnh như cũ.

Mặc cho tiếng súng đằng sau vang lên, anh chỉ quay đầu lại, đôi mắt tĩnh lặng cúi xuống, trong ánh mắt bỗng xuất hiện từng cơn sóng biển dập dờn.

Một tia sáng lạnh đột nhiên cắt qua ánh trăng.

Chiếc áo trong của anh khẽ rung, anh quan sát xung quanh thì nhìn thấy một bóng người đang ẩn náu trong bóng tối sau thùng hàng cách đó không xa.

Ánh lửa từ chiếc hộp diêm lóe lên, người kia cũng đã nhìn thấy anh.

Xuất phát từ loại bản năng của một người hằng ngày đối mặt với giết chóc, Hoắc Sở Trầm vừa nhìn thấy ánh mắt của người kia đã ngay lập tức nhận ra ý đồ của anh ta.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 39:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 39:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...