Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 18

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tiểu thư, nghị viên của chúng tôi đưa cho cô thứ này.”

Hiện trường tiệc tối linh đình, Kinh Hạ ngẩn người, xoay người nhìn thấy một người đàn ông mặc vest đi đôi giày da.

Người đi tới mang theo nụ cười có chừng mực, anh ta vừa mới nhắc “nghị viên của chúng tôi”, đó chắc là người của Murphy.

Kinh Hạ hiểu rõ, cùng anh ta đi qua ba tầng lầu quanh co, đứng ở ngoài cánh cửa gỗ.

Hai người đàn ông trước cửa mặc vest màu đen, giơ tay ra ngăn cô lại, mặt không chút biểu cảm nhắc nhở: “Tay.”

Kinh Hạ giơ cao cánh tay.

Hai người kia cầm trên tay chiếc máy dò khám xét cô từ đầu đến chân.

Cánh cửa vừa dày vừa nặng sau lưng đóng lại.

Ở đây giống như là một văn phòng với cách trang trí có chút cổ điển, vị trí không quá hẻo lánh. Trong không khí có mùi thơm thoang thoảng, tất cả đều bình thường, không có gì kỳ lạ.

Kinh Hạ nhìn bốn phía, đi đến trước cửa sổ sau bàn làm việc, cô vặn chốt cửa khiến làn gió đêm mát rượi thổi vào, cửa sổ cũng không bị khóa lại. Có thể nhìn những ánh đèn màu sắc đa dạng xuyên thấu qua khe cửa sổ, nghe thấy âm nhạc và tiếng ồn của buổi tiệc ở đối diện.

Sau lưng, tiếng đẩy cửa nhẹ nhàng truyền tới.

“Thế nào? Thích phòng sách của tôi không?” Giọng nói dịu dàng của người đàn ông vang lên.

Kinh Hạ xoay người, nhìn thấy người đàn ông khoảng năm mươi tuổi. Hai bên thái dương có một ít tóc bạc, nụ cười nhân hậu, toát ra vẻ thân thiết, con người thật so với trên tivi và trên ảnh thì phong độ hơn nhiều.

Ngay sau đó cô cười gật gật đầu.

Ánh mắt của Murphy đảo quanh người cô, lộ ra một niềm vui s//ư//ớ//n//g và phấn khích khó tả. Hình như ông ta đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, vẻ mặt phiền muộn chỉ vào ghế sô pha bên cạnh, nói với Kinh Hạ: “Mời ngồi.”

Lát sau thì xoay người đi vào quầy quán bar phía sau để rót rượu.

Kinh Hạ không dám thả lỏng cảnh giác, nhìn thấy người đó đi xa cô bèn vòng đến trước bàn làm việc, lén lấy con dao mở thư trên bàn giữ trong tay.

Murphy cầm một ly rượu vang đỏ quay trở lại.

Đôi mắt màu xanh biếc hiện lên một màu xanh kỳ lạ dưới ánh đèn mờ ảo, ông ta nhìn Kinh Hạ không chớp mắt, nghiêng người ngồi xuống bên cạnh cô.

“Phải xưng hô với tiểu thư thế nào đây?” Một ly rượu vang đỏ được đưa tới trước mặt Kinh Hạ.

“Tôi không uống được rượu.” Cô mỉm cười như thường lệ, nhân cơ hội đó cô n//h//é//t dao mở thư trong tay vào khe hở của chiếc sô pha phía sau.

“Ô? Đáng tiếc quá.” Người đàn ông trước mặt lộ ra vẻ tiếc nuối, nhưng cũng không miễn cưỡng cô, chỉ cúi đầu rót cho mình nửa ly nhỏ.

“Đây là chai Domaine Romanee Conti 1945, một mình tôi uống có chút phô trương.” Murphy nâng ly lên nhấp một ngụm, thoải mái ngả lưng trên sô pha.

Màu rượu đỏ thắm tràn về, ở thành ly lưu lại dấu nhàn nhạt, giống như màu máu sau khi pha loãng.

“Tiểu thư vẫn chưa trả lời câu hỏi vừa nãy của tôi.” Ông ta nhắc nhở, giọng điệu nhẹ nhàng.

“Tôi họ Hạ.” Kinh Hạ thuận miệng đáp.

“Ồ?” Murphy cong khóe miệng, nét vui vẻ hiện lên trong mắt càng rõ: “Cô Hạ là người ở đâu?”

“Người New York.”

Murphy cười rộ lên.

Ông ta quơ lấy ly rượu trong tay, giơ lên nhấp ngụm nữa, nhưng đôi mắt vẫn ở trên người Kinh Hạ, một lúc lâu sau mới nói: “Cô Hạ biết tôi hỏi gì không?”

“Vậy ngài Murphy không ngại thì đoán thử xem?”

Câu hỏi vừa bị trả về, Murphy nhẹ nhàng mỉm cười, cười đùa nói: “Thật ra đối với phụ nữ châu Á, tôi cũng có tìm hiểu qua.”

Về mặt ngữ nghĩa như thể có ám chỉ, Kinh Hạ khẽ mỉm cười, nhưng trong mắt người đàn ông trước mặt có một chút ảm đạm, trái tim đó vốn đã treo lơ lửng bỗng nhiên mắc tới cổ họng.

Murphy uống rượu như thể không có chuyện gì, lại nói: “Phụ nữ châu Á có làn da mịn màng, trời sinh nhanh nhẹn, chạm vào là chảy nước, làm chuyện đó cũng rất s//ư//ớ//n//g...”

Ông ta dừng lại, chậm rãi hỏi một cách cẩn thận: “Hạ tiểu thư có biết không?”

Không biết có phải thần kinh căng thẳng quá không, một giây sau, Kinh Hạ cảm thấy một mảng màu trắng nổi lên trước mắt. Cô lập tức lắc đầu, đưa tay lấy con dao mở thư mà cô giấu trong ghế sô pha.

Mùi trong không khí giống như trở nên nặng hơn.

Người phía trước tươi cười đánh giá cô, ánh mắt di chuyển, cuối cùng dừng ở tay phải ướt mồ hôi của cô, ông ta cười một tiếng.

“Có lẽ nói ra Hạ tiểu thư sẽ không tin, những người phụ nữ giống Hạ tiểu thư đây tôi đã gặp qua rất nhiều. Xinh đẹp, tự cho mình đúng, cho rằng không uống rượu tôi đưa thì có thể tìm thấy bằng chứng cần tìm.”

Tim Kinh Hạ như ngừng lại một nhịp, giống như xuống cầu thang đột nhiên bước hụt một bậc.

Mà Murphy lại tiếp tục cười đùa nói: “Nếu tôi là cô, tôi sẽ bỏ con dao trong tay xuống.”

Tim cô đập càng nhanh, cả người như không có sức lực. Đây là phản ứng khi dùng quá liều thuốc an thần dạng hút.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 18:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 18:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...