Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 17

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh gật đầu: “Là như vậy đấy. Các thao tác nhanh hơn và linh hoạt hơn là được. Đây là cơ hội duy nhất để em có thể hạ được đối thủ từ trên người xuống.”

“Đừng lãng phí nó.” Hoắc Sở Trầm ngừng lại một chút rồi buông tay cô ra: “Em làm lại một lần đi.”

*

Hai tuần trôi qua rất nhanh, bữa tiệc cảm ơn của Murphy cũng đã đến.

Kinh Hạ nhìn thấy chiếc váy tua rua màu quế bằng vải voan do nhà thiết kế đưa đến mà mí mắt không ngừng giật giật.

Nếu như cô nhớ không nhầm thì chiếc váy này là thiết kế cao cấp của Marchesa trong mùa xuân năm nay, biểu tượng cho sự cao quý và xa xỉ.

Chiếc váy bằng vải voan mỏng manh như ẩn như hiện, phối cùng với từng lớp tua rua đính đá cùng với lông vũ tinh tế. Mỗi một bước đi đều đong đưa linh động. Thêm vào đó là từng đường thêu tỉ mỉ tạo nên điểm nhấn cùng với những đường cắt xẻ uyển chuyển, chiếc váy này nhìn thế nào cũng giống như một tác phẩm nghệ thuật.

Vậy mà Hoắc Sở Trầm bảo cô mặc bồ đồ sang trọng như vậy để… đi ăn trộm?

Kinh Hạ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng thì trên tay đã cảm thấy nhẹ bẫng, ngay cả bộ nội y cô đang định mặc vào cũng bị nhà thiết kế lấy mất.

“Bên trong bộ váy này đã có đệm sẵn rồi, không cần mặc đồ lót.”

“Vậy… quần lót thì sao?” Kinh Hạ không chịu bỏ cuộc hỏi lại.

Nhà thiết kế khinh thường liếc cô một cái, giọng điệu thờ ơ lộ ra chút bực bội: “Vải voan mỏng như vậy mặc gì cũng sẽ bị nhìn thấy.”

“Thế nên không cần mặc luôn hả?”

Nhà thiết kế cuối cùng cũng mất hết kiên nhẫn, n//h//é//t một tuýp kem tẩy lông cùng với chiếc váy vào tay cô rồi ra lệnh: “Đi thay đi.”

Cuộc tranh chấp này kết thúc bằng sự thỏa hiệp của Kinh Hạ.

Suốt cả một buổi chiều cô chỉ ngồi trước gương như một con rối gỗ được giật dây, mặc cho người khác giày vò từ đầu đến chân.

Người ta vẫn nói người đẹp ở xương chứ không ở da, mà Kinh Hạ lại chính là người có khung xương đẹp.

Ngày thường ăn mặc đơn giản đã khó giấu đi thân hình tuyệt mỹ của cô rồi, bây giờ lại ăn mặc như vậy khiến cho người vốn đã quen nhìn thấy người mẫu trong khắp làng thời trang New York như stylist cũng phải suýt xoa cảm thán trước “tác phẩm” tuyệt đẹp của chính mình.

“Đến đây xem đi!” Chiếc ghế được xoay đến trước gương.

Hai mắt nhà thiết kế sáng lên, Kinh Hạ chỉ liếc qua bản thân mình trong gương một chút rồi vươn tay phải ra: “Mượn bật lửa chút.”

“Xoẹt.”

Tiếng động rất nhẹ, ngọn lửa đã tắt.

Kinh Hạ nghiêng người tựa lên cánh cửa, mặt trời đã lặn ở phía tay, gió đêm thổi tới khiến cô bất giác ôm chặt lấy cánh tay.

Trên đầu cô là ngọn đèn ngủ mờ ảo, chỉ có một luồng sáng mỏng manh toả xuống vòng quanh được hết bàn chân cô. Một đám khói nhỏ bay lên, cô chợt thất thần, lại nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của người đàn ông truyền đến từ phía sau.

Kinh Hạ bị Hoắc Sở Trầm ném ra khỏi cái bóng mờ ảo đó, vừa quay đầu lại đã thấy anh đang đi về phía mình.

Không hiểu vì sao, chỉ vì gặp lại anh mà Kinh Hạ đã sốt ruột suốt cả buổi trưa, bây giờ lại càng thêm bất an.

Người này thật sự rất kỳ lạ, nếu như không hoàn toàn tin tưởng cô, muốn nhốt cô ở trang viên thì tại sao lúc đo đánh nhau lại chỉ dạy cô nghiêm túc đến thế, giống như thực sự muốn huấn luyện cô trở thành người bên cạnh anh vậy.

“Ngài Hoắc.” Kinh Hạ lên tiếng chào hỏi ngay khi hai người đứng đối diện nhau.

Ánh mắt của Hoắc Sở Trầm rơi xuống điếu thuốc đang cháy dở trong tay cô, không nói năng gì mà bước thẳng đến chỗ cô dập tắt nó.

Kinh Hạ bị hành động ngang ngược này của anh làm cho sững sờ trong giây lát, khi cô phản ứng lại thì tay anh đã đặt trên eo cô.

Anh tiến lên một bước, một tay ôm chặt cô, một tay vuốt nhẹ theo sống lưng trượt xuống bên trong đùi cô.

Chân cô truyền đến cảm giác ớn lạnh, khoảng cách giữa ngón tay anh rất nguy hiểm.

Kinh Hạ bỗng nhiên nhớ đến chuyện cô không mặc nội y.

“Anh…”

Cô còn chưa kịp nói gì thì đã nhìn thấy con dao găm màu trắng lạnh lẽo xuất hiện giữa hai ngón tay anh, là thứ mà Kinh Hạ đã giấu ở dây đai đùi dùng để tự vệ.

“Tiệc tối sử dụng hệ thống an ninh tối tân nhất.” Hoắc Sở Trầm lạnh giọng nói: “Có đôi khi yếu đuối mới là vũ khí lợi hại nhất của chúng ta, đừng giở trò khôn vặt.”

Kinh Hạ bỗng chốc nghẹn lời, sự bực bội trong lòng không có chỗ nào để trút bỏ cho nên cô dứt khoát gỡ luôn dây đai đùi xuống sau đó ném thẳng vào tay Hoắc Sở Trầm.

Nhưng anh không hề tức giận, thay vào đó chỉ giữ lấy vai Kinh Hạ, xoay người cô lại và tháo sợi dây chuyền trên cổ cô xuống.

“Vòng cổ của tôi…”

“Tôi sẽ trả lại em sau.”

Hoắc Sở Trầm nhận lấy sợi dây chuyền kim cương theo phong cách baroque từ người bên cạnh, cúi đầu xuống đeo cho cô.

Người đàn ông rời đi, đi được mấy bước lại đột nhiên quay người lại nhìn cô, dáng vẻ sâu xa ấy bị ánh đèn xe chiếu đến làm cho mờ mịt, sương mù trong ánh mắt không ngừng chuyển động.

Anh không nói gì, lôi chiếc vòng cổ của Kinh Hạ từ trong tay ra, từ xa xa bỏ lại một câu: “Mang đồ quay về.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 17:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...