Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 130

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kể từ đó, cậu bé Roche mơ ước trở thành nghệ sĩ dương cầm kia đã chết, cậu chết một cách cô độc và tuyệt vọng giữa trận tuyết lớn ở ngoại ô Moscow.

Anh trở về New York với thân phận Hoắc Sở Trầm, lợi dụng tài nguyên mà ba để lại để buôn bán vũ khí, thậm chí còn mở rộng bản đồ từ châu Mỹ sang châu Phi, vùng Trung Đông...

Nhưng hố cát trong lòng anh ngày càng trống rỗng, mặt nạ đeo nhiều, dán vào thịt, khiến anh quên đi dáng vẻ ban đầu của mình, cho đến khi người phụ nữ trước mắt xuất hiện.

Cô dí súng vào đầu anh, nói muốn hy sinh mạng sống vì anh, nói muốn trả thù cho người thân...

Vào lúc đó, thời gian và không gian như bị bóp méo, anh nhìn thấy cậu bé Roche mười bốn tuổi cùng đường, lựa chọn trao đổi linh hồn với quỷ dữ.

“Nhiều người nghĩ rằng giết người chỉ cần bóp cò là người trước mặt sẽ biến mất. Nhưng thật ra lại ngược lại, bọn họ luôn ở đó, chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhìn thấy mặt họ.”

“Anh sẽ tự tay giết chết hung thủ sát hại ba mẹ anh?” Kinh Hạ hỏi.

“Không chỉ có vậy...” Hoắc Sở Trầm nhìn cô với vẻ mặt bình tĩnh: “Anh giết cả nhà gã, bao gồm cả vợ con vô tội, đàn em cấp dưới... Tất cả mọi người. Bởi vì thế giới tuân theo quy luật của Darwin chính là như vậy, phải tàn nhẫn hơn thì mới có thể sống sót.”

“Chỉ có cách sống bằng sự sợ hãi bản thân thì mới có thể không thấy sợ hãi.”

Kinh Hạ yên lặng nghe xong, không nói gì cả.

Cô chưa trải qua nỗi đau sâu sắc như vậy nên không có tư cách để chỉ trích anh.

Lúc này, toàn bộ suy nghĩ của cô đều dồn vào cậu bé mười bốn tuổi kia. Cô không ngờ rằng anh từng giống như một con chó hoang, bị nhốt trong lồng sắt tra tấn chờ chết.

Quá khứ của cô tuy không gọi là tốt đẹp nhưng ít nhất cô gặp được Marta.

Bà ấy cho cô mười hai năm vô lo vô nghĩ, cũng cho cô tất cả sự ấm áp mà một đứa trẻ có thể nhận được từ người mẹ.

Nhưng còn Hoắc Sở Trầm?

Ngoài sự hận thù thấu xương và sự dũng cảm phấn đấu đến nực cười, anh không có gì cả.

Đột nhiên cô muốn ôm anh một cái, muốn hôn lên đôi tay tràn đầy vết thương kia.

Kinh Hạ nghĩ vậy và cũng làm như vậy.

Một cơ thể mềm mại ấm áp đột nhiên xà vào lòng, Hoắc Sở Trầm còn đang ngẩn ngơ, chỉ thấy Kinh Hạ vỗ lưng anh giống như an ủi động vật nhỏ, nhẹ giọng lặp lại: “Không sao hết, đừng sợ đừng sợ, mọi chuyện đều qua rồi...”

Anh bỗng nhiên muốn cười nhưng cũng muốn khóc.

Trong lúc cảm xúc lôi kéo, anh chỉ bình tĩnh nói: “Hôm nay là sinh nhật anh.”

“Hả?” Người hoảng hốt đổi sang Kinh Hạ, thật lâu sau cô mới bình tĩnh lại, ngập ngừng nói: “Vậy... sao anh không nói sớm?”

Hoắc Sở Trầm như đã nhìn thấu cô, mỉm cười nói: “Nói sớm thì sao, chẳng lẽ em sẽ bỏ công sức chuẩn bị bất ngờ hả?”

Kinh Hạ: “...” Đương nhiên là không.

“Vậy... anh có muốn gì không?” Kinh Hạ hỏi, giọng nói lí nhí, hơi đuối lý.

Hoắc Sở Trầm không nói gì, quay đầu nhìn cô, một đôi mắt đen như mực phóng tới, Kinh Hạ cảm thấy cả trái tim đều bị anh đốt cháy.

“Anh muốn em.”

Ba chữ đơn giản dễ hiểu, không sợ cô nghe không hiểu.

Kinh Hạ nghẹn lời, cảm thấy đôi khi Hoắc Sở Trầm có thể dè dặt hơn một chút, nếu không cô hoàn toàn không có cơ hội lấy lệ.

Cô nhìn xung quanh, thấy những người dân làng vẫn đang uống rượu, ca hát cách đó không xa và khung cảnh ngoài trời hoang dã ở đây, hắng giọng.

“Em chọn nói sự thật.”

“...” Người phụ nữ gian xảo này, anh đang chơi truth or dare với cô sao?!

“Em vừa hỏi anh một câu.” Kinh Hạ nghiêm túc bắt đầu chủ đề: “Anh có chuyện gì muốn hỏi em không?”

Mặt Hoắc Sở Trầm tái mét vì tức giận.

Suy nghĩ một hồi, anh chậm rãi hỏi cô: “Kinh Hạ có phải tên thật của em không?”

“Đương nhiên là không.” Cô trả lời không chút do dự: “Ai lại dùng tên thật làm người đưa tin chứ?”

“...” Hoắc Sở Trầm càng tức giận.

Quen cô lâu như vậy, theo đuổi cô từ Bắc Mỹ đến châu Âu, vậy mà anh không hề biết tên thật của cô.

Người phụ nữ trước mặt không hề hay biết, dựa vào nói: “Thật ra em họ Hạ, tên Nguyệt Y. Nguyệt là mặt trăng, Y là chỉ những thứ đẹp đẽ quý giá. À phải rồi?”

Cô đột nhiên nghĩ đến gì đó, nhìn Hoắc Sở Trầm nói: “Trong thiên văn học có một khái niệm gọi là giới hạn Roche, anh biết không? Nó dùng để chỉ khoảng cách ngắn nhất có thể tồn tại giữa hai thiên thể, một khi chúng đến gần vượt quá khoảng cách này...”

“Thiên thể nhỏ sẽ bị lực hấp dẫn của thiên thể lớn làm vỡ vụn và trở thành sao vành đai của nó.”

“Đúng vậy!” Kinh Hạ nói: “Nếu nói như vậy tên của chúng ta hơi cùng nguồn gốc đó, đều là thứ trên bầu trời.”

Nói xong cô chỉ lên trời, cười ngượng nghịu.

Hoắc Sở Trầm hoàn toàn không hứng thú với chuyện phiếm của cô, anh cúi người tiến đến, đẩy Kinh Hạ ngã về phía sau.

Một bàn tay lớn nóng bỏng đỡ lấy cơ thể gần như mất kiểm soát của cô, ngực người đàn ông áp vào, cách một lớp vải cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập.

“Không được.” Kinh Hạ nhìn đôi mắt đang bốc lên ngọn lửa u ám của Hoắc Sở Trầm, cô vươn tay che miệng anh.

“Chỗ này không phải… Ưm...”

Được rồi, ông chủ Hoắc đã nói một thì không được nói hai, dù sao cũng không phải lần đầu tiên cô bị anh cưỡng bức, Kinh Hạ gần như muốn bỏ cuộc.

Lúc này điện thoại bỗng reo lên.

Kinh Hạ vỗ vỗ Hoắc Sở Trầm muốn nhắc nhở anh. Kết quả, ông chủ Hoắc lấy điện thoại di động ra, không chút nghĩ ngợi ném thẳng xuống núi.

“...” Kinh Hạ còn đang khiếp sợ, bị Hoắc Sở Trầm xoay đầu lại tiếp tục.

“Đợi đã.” Di động của Kinh Hạ cũng reo lên, cô lấy từ trong túi quần ra rồi ấn nghe.

“Này, là Kinh Hạ phải không?” Giọng Vito truyền đến từ phía bên kia: “Ông chủ có ở cùng với cô không?”

Kinh Hạ nhìn Hoắc Sở Trầm đang giăng đầy mây đen, đáp: “Chúng tôi đang ở cạnh nhau.”

Hoắc Sở Trầm không chịu được nữa, vươn tay giật lấy điện thoại của Kinh Hạ. Nhưng tay chưa chạm vào điện thoại, lại nghe thấy Kinh Hạ nghiêm túc đáp lại: “Ừ, được.”

Cô cúp điện thoại, đứng dậy chỉnh loại quần áo lộn xộn của mình rồi nói: “Vito nói Giác Khuê đã tìm được người liên lạc mới. Ba ngày sau ở Milan, họ vẫn đang theo dõi địa điểm gặp gỡ cụ thể, muốn chúng ta trở về xem.”

“Đi thôi.”

-----------------------------------

Hoắc Cẩu: Sớm muộn gì tôi cũng giết tên Vito này!

(1) Hắc công: người lao động không có thân phận hợp pháp

(2) Nguồn thông tin từ Giao dịch vũ khí quốc tế do nhật báo kinh tế xuất bản năm 1993

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 130:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 130:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...