Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 129

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Hay!”

Dưới sự cổ vũ của khán giả, Hoắc Sở Trầm và Kinh Hạ đã hạ gục đối thủ cuối cùng và chiến thắng cuộc thi.

Cô bé kia nhận được phần thưởng mà mình mong muốn.

Là “cầu thủ xuất sắc nhất” áp đảo tất cả, Hoắc Sở Trầm còn nhận được phần thưởng đặc biệt do ban tổ chức trao tặng, đó là một chiếc quạt điện dáng đứng.

Gió đêm thổi qua đỉnh núi, Kinh Hạ nhớ tới gương mặt thối của Hoắc Sở Trầm lúc hai tay cầm quạt điện đứng trên bục nhận giải, cô nhịn cười đến mức đau bụng.

“Buồn cười vậy sao...” Vẻ mặt người đàn ông bên cạnh u ám, bực bội uống một hớp bia.

Kinh Hạ lắc đầu, quay người giả vờ chào hỏi với dân làng cách đó không xa để tránh ánh mắt của Hoắc Sở Trầm.

Gió biển đầu thu bí mật mang theo cái mát mẻ khoan khoái, xua tan đi nỗi bực bội dưới cái nắng gay gắt của buổi chiều.

Hai người ôm gối ngồi dưới bóng cây trên đỉnh núi của thị trấn, ánh trăng sáng vằng vặc, soi bóng dài trên mặt biển bao la trước mặt. Một vài con thuyền đánh cá về muộn đã sáng đèn, lấp lánh giống như những vì sao trên trời.

Khung cảnh như vậy khiến người cảm thấy thoải mái, cũng vô thức buông lỏng cảnh giác, muốn nói chuyện với người khác.

Kinh Hạ nhìn Hoắc Sở Trầm không vui vẻ gì ở bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Khi còn bé em rất thích biển, em luôn tưởng tượng sẽ có một ngày đi đến bờ biển bên kia để nhìn xem cuộc sống có phải sẽ khác hiện tại không, có phải sẽ có ba mẹ yêu thương em không.”

Cô hơi dừng lại, bật cười với suy nghĩ ngây thơ của chính mình.

“Khi lớn lên em mới nhận ra rằng, cuộc sống thiên về cảm xúc trong lòng. Nếu trong lòng mình cảm thấy đau khổ, cho dù chạy đến đâu cũng không thể hạnh phúc.”

“Em chưa gặp ba mẹ bao giờ sao?” Hoắc Sở Trầm hỏi, giọng nói không biết chứa cảm xúc gì.

Kinh Hạ lắc đầu: “Em chưa gặp ba bao giờ, mẹ em là một hắc công (1), bị bệnh qua đời khi em còn rất nhỏ, em không có ấn tượng sâu sắc về bà ấy nên cũng không có nhiều tình cảm lắm.”

Bên tai vang lên âm thanh nhẹ nhàng lắc lư của chai rượu, dường như Hoắc Sở Trầm không nghe thấy lời Kinh Hạ nên không có phản ứng gì.

Kinh Hạ dựa má vào cánh tay, quay lại nhìn anh: “Còn anh? Vì sao lại đổi tên? Còn vết thương trên tay anh có liên quan gì đến ba mẹ anh không?”

Hoắc Sở Trầm không trả lời, có lẽ anh không nghe thấy gì. Bầu không khí trở nên áp lực, dường như cơn gió thổi qua cũng nặng nề hơn.

Kinh Hạ lo rằng mình đã quá đường đột, nhẹ giọng thử nói: “Chuyện này... anh không muốn nói cũng được.”

“Hoắc là họ của mẹ anh.” Hoắc Sở Trầm nhẹ giọng nói, giọng nói hòa vào trong cơn gió nên có hơi mơ hồ.

“Ồ.” Kinh Hạ gật đầu.

Anh đặt chai rượu trong tay xuống, nhìn về biển phía xa, dường như chìm vào hồi ức xa xôi nào đó.

Trong ký ức, cậu bé Roche Luciano sinh ra đã ngậm thìa vàng. Ba là cựu Mafia New York, lãnh thổ kinh doanh trải dài từ Bắc Mỹ đến Nam Mỹ.

Anh có một anh trai và một chị gái, từ nhỏ hai người ấy đã thể hiện tài năng âm nhạc phi thường.

Là con út trong nhà, được ba mẹ nâng trong tay, Hoắc Sở Trầm chưa bao giờ nghĩ đến việc thừa kế nghề của ba, cho đến mùa đông năm mười bốn tuổi ấy.

Trong nhà hát Bolshoi, bản giao hưởng số 2 của Rachmaninov bế mạc, cũng là lúc giấc mơ trở thành nghệ sĩ dương cầm của cậu nhóc kết thúc.

Anh biết được tin tức về cái chết của ba mẹ từ bản tin quốc tế đêm hôm đó, một nhà bốn người, ba và anh trai bị ném xuống từ ban công, mẹ và chị gái bị hãm hiếp đến chết.

Nếu thế gian có địa ngục, nó nhất định sẽ tồn tại trong một khoảng thời gian kéo dài vô tận.

Tim anh trống rỗng, đôi tay run rẩy. Anh dường như mắc kẹt vĩnh viễn trong một không gian song song, hết lần này đến lần khác bị lăng trì.

Đôi khi anh cũng nghĩ, nếu nói rằng ba anh làm nhiều điều ác đáng chịu số mệnh như vậy, nhưng còn chị gái vô tội của anh thì sao?

Chị ấy chỉ mới mười sáu tuổi.

Mùa đông ở Moskva, tuyết rơi như hoa rơi xuống đất, chẳng mấy chốc đã cao bằng một người.

Trong lúc cùng đường anh bị kẻ thù tìm thấy, anh mới biết ba mình bị phản bội bởi cấp dưới từng tín nhiệm nhất.

Bọn họ muốn lấy được bí mật kinh doanh của ba anh nên đã nhốt anh lại, dùng đủ mọi thủ đoạn để tra tấn.

Nhưng anh thực sự không biết gì cả, bởi vì ngay từ lúc còn nhỏ ba mẹ đã hy vọng anh có thể rời xa thế giới mafia, sống một cuộc sống bình thường.

Về sau, nhóm người này cuối cùng cũng tin rằng không thể moi được gì từ anh, nhốt anh vào lồng sắt, ném ở rừng rậm vùng ngoại ô chờ chết.

Gân duỗi của mười ngón tay đều bị đứt lìa, từ miệng vết thương có thể thấy được xương đều bị đông cứng đến mức hoại tử, có thể cứu được ngón tay không bị cắt cụt đã là may mắn lắm rồi.

Ngày đó, trong một bệnh viện tư nhân ở Moskva, anh nhìn ánh mắt đau xót vô cùng của Bass, anh biết rằng cả đời sau không thể tự mình điều khiển được nữa.

Bass đem đến tài nguyên cung ứng hàng hóa và thị trường do ba anh để lại, đồng thời mang theo “lời mời” từ bộ quốc phòng.

Đằng sau tất cả việc buôn bán vũ khí quốc tế luôn luôn có một chân của chính phủ.

Bởi vì vũ khí điều khiển chiến tranh, mà chiến tranh lại điều khiển chính trị.

Bọn họ cần một con tốt để thỏa mãn tham vọng chính trị, càng cần một con chó săn làm những việc họ không thể làm.

Buôn lậu vũ khí đến các khu vực mà Liên hợp quốc đã ban hành lệnh cấm vũ khí, hỗ trợ các lực lượng bên ngoài chống đối chính phủ để kéo dài chiến tranh, thậm chí còn châm ngòi thổi gió xúi giục xung đột khu vực, để chính phủ can thiệp vào chính trị của các quốc gia khác... (2)

Chúa quá bận rộn, cần quan tâm rất nhiều người lương thiện trên thế giới, nhưng lại chưa bao giờ có thời gian bận tâm đến một người tên là Roche Luciano.

Nếu đã như vậy, anh chỉ có thể giao dịch với Satan.

Cái giá phải trả là bán đứng linh hồn.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 129:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 129:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...