Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 121

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Em có biết em đang làm cái gì không hả?!”

Hoắc Sở Trầm đen mặt, một sợi gân xanh giữa trán gồ lên, túm Kinh Hạ từ trên đất dậy.

Cô vẫn còn đang trong trạng thái hoảng hốt, bị Hoắc Sở Trầm kéo đến nỗi lảo đảo mấy bước, có phần kiệt sức mà ngã nhào vào lòng anh.

Hoắc Sở Trầm vô thức đỡ lấy cô, vừa chạm vào thì đã đụng phải cảm giác ướt nóng trơn trượt. Lúc này anh mới phát hiện tay áo khoác của cô đã bị máu tươi tẩm ướt.

Cuối cùng những lời trách cứ cũng không thể nói thành lời, Hoắc Sở Trầm thấy vết thương trên đầu và trên cánh tay cô, cảm giác tức giận đã thiêu đốt đến tận ngực thoáng chốc bị mai một đi bởi cảm giác nghĩ lại mà sợ ùn ùn kéo đến.

Anh nhắm chặt mắt, nghiến chặt răng, vẫy tay với người ở phía sau.

Vito dẫn người đi đến, xách người đàn ông mặc áo đen đang nằm hôn mê trên đất lên một chiếc xe khác.

Trong thùng xe yên tĩnh một cách quỷ dị.

Ô tô chạy trên đường quốc lộ đen như mực, thỉnh thoảng có vài ánh đèn xe từ phía đối diện xẹt qua, đ//â//m vào đôi mắt khép hờ của Kinh Hạ.

Không biết có phải là do vết thương trên cánh tay không mà bầu không khí nồng nặc mùi máu trên xe khiến đầu cô choáng váng, vì thế cô tựa vào cửa sổ, ấn mở cửa kính xe, lúc này mới cảm thấy đỡ hơn một chút.

Mà Hoắc Sở Trầm ngồi đầu bên kia của hàng ghế sau, toàn bộ hành trình vẫn luôn nhắm mắt im lặng.

Hai người cả một đường không nói gì.

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc ôtô cũng dừng lại trước một căn biệt thự ở vùng ngoại ô.

Lúc này Kinh Hạ mới phát hiện, Hoắc Sở Trầm chưa từng trở về Napoli mà là đưa cô và người đàn ông áo đen đến thành phố nhỏ Salerno ở lân cận.

Có người đã sớm chờ đón ở cửa.

Đám người hầu thuần thục mà gọi Hoắc Sở Trầm là “ngài”, dường như đều biết anh.

Bên ngoài phòng ngủ ở tầng ba, Kinh Hạ nhận áo ngủ, quần áo và đồ dùng hằng ngày từ tay nữ hầu, xoay người lại nhìn Hoắc Sở Trầm.

Nhưng mà anh chỉ lạnh lùng liếc nhìn cô một cái rồi lập tức nhẹ nhàng dời tầm mắt, đẩy cửa bước vào phòng ngủ phía bên kia.

Kinh Hạ đương nhiên biết vì sao anh lại xụ mặt.

Lần đầu tiên cô cảm thấy có chút chột dạ, ôm quần áo trong tay, cúi đầu đi vào phòng tắm.

Kinh Hạ tắm qua loa rồi khoác áo choàng tắm dài bước ra phòng ngủ thì thấy Vito ôm một chồng quần áo đứng ở bên ngoài cửa phòng của Hoắc Sở Trầm.

Cánh tay bị thương đã không còn chảy máu, vết máu bầm trên trán đã bớt đi một chút.

Cả hai đều ngẩn người.

Cậu ta hiển nhiên không phải rất vui vẻ, khi nhìn thấy Kinh Hạ cũng lần đầu tiên thu lại biểu cảm nịnh nọt của trước kia, đôi mắt xanh chuyển động, trưng ra một cái trợn mắt xem thường.

“…” Kinh hạ đuối lý, đương nhiên khó mà bắt bẻ được gì, chỉ tránh đi Vito, nhìn nhìn cánh cửa đóng chặt phía sau lưng cậu ta.

Cô muốn hỏi xem Hoắc Sở Trầm thế nào rồi, nhưng lời đến bên miệng lại biến thành: “Đã dàn xếp xong người của Giác Khuê chưa?”

Vito bĩu môi, lại không dám không để ý đến cô, chỉ có thể hai mắt nhìn vào khoảng không mà trả lời có lệ một câu: “Đã gọi bác sĩ đến khám rồi, không chết được.”

“À…” Kinh Hạ nuốt nuốt nước bọt, ánh mắt lại rơi xuống trên đống quần áo trên tay cậu ta.

Trong phòng, Hoắc Sở Trầm bấm chặt lên miệng vết thương vừa mới được băng bó xong, nghe hết rành mạch đoạn đối thoại giữa hai người bọn họ.

Lúc nghe thấy cảnh cửa phòng đối diện mở ra, anh còn tưởng rằng cô đến thăm anh.

Không ngờ rằng người lại không tim không phổi như thế, lừa dối anh, lợi dụng anh, nợ ơn cứu mạng của anh, ấy vậy mà giờ đến cả một câu thăm hỏi cũng không thèm cho anh.

Anh thật sự là… Rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ.

Khóe miệng nhếch lên, Hoắc Sở Trầm khẽ cười lạnh một tiếng.

Lúc này cửa phòng bị gõ vang.

Tâm trạng Hoắc Sở Trầm cực kỳ tồi tệ, không muốn hé răng, chỉ ngay khoảnh khắc khi cửa mở ra mới ném chiếc áo sơ mi vừa mới thay đang cầm trong tay vào người mới đến.

“Cút!”

Người nọ giật mình đứng sững sờ ở đằng kia, không nhúc nhích, cũng chẳng hề phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Hoắc Sở Trầm có phần không kiên nhẫn mà quay đầu lại, thấy Kinh Hạ ôm quần áo của anh đứng ở nơi đó.

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn cây đứng. Trong lò sưởi đốt gỗ tùng, hương thơm nhàn nhạt, xua tan hết hơi ẩm do màn mưa bụi ngoài phòng kia mang đến.

Bên tai thỉnh thoảng vang lên vài tiếng dầu gỗ tùng bị đốt kêu tí tách, ngược lại càng khiến cho xung quanh thêm yên tĩnh.

Ánh mắt giao nhau, hai người im lặng, Kinh Hạ không rời đi mà trở tay đóng cửa phòng ngủ lại.

Trong ánh lửa và ánh đèn tù mù đan chéo vào nhau, Kinh Hạ nhìn thấy một đoạn băng gạc màu trắng trên phần ngực lơ đãng lộ ra của Hoắc Sở Trầm.

Anh thấy cô tới, vẫn không có chút sắc mặt tốt nào, kéo chiếc áo ngủ lỏng lẻo kia một cái, che kín mít chính mình lại.

“Em tới đây làm gì?”

Anh dời ánh mắt, tựa vào lưng ghế sofa, để lại cho Kinh Hạ một sườn mặt lạnh lùng.

Kinh Hạ không nói chuyện, bước đến trước một bước, ném hết quần áo trong tay lên sofa.

“Anh bị thương à?” Cô hỏi, xoay người đến trước mặt Hoắc Sở Trầm, ngẩng đầu nhìn anh.

Hoắc Sở Trầm lạnh mặt, nhìn chằm chằm cô trong chốc lát, nửa trào phúng nói: “Anh còn tưởng rằng em chỉ biết quan tâm đến manh mối của em thôi chứ.”

“Anh bị thương à?” Kinh Hạ quyết tâm hỏi tới cùng, lại tiến lên thêm một bước nữa, chen cơ thể mình vào giữa hai chân anh.

Nhiệt độ cơ thể ấm áp truyền đến cách một lớp vải quần áo, còn có mùi sữa tắm thơm trong trẻo trên người cô…

Hoắc Sở Trầm cảm thấy mình có phần đứng núi này trông núi nọ, hầu kết không tự giác mà trượt lên trượt xuống, sau một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, lạnh lùng thốt lên một câu “Không”.

Nhưng mà ngay giây kế tiếp, người phụ nữ ở trước mặt đã lập tức ấn mạnh lên sau vai anh một cái.

Hoắc Sở Trầm bị đau đến nghiến răng, gân xanh trên huyệt thái dương gồ lên, bắt lấy bàn tay làm loạn của cô, kéo người đến trước mặt mình.

“Em!!!”

Lời nói giận dữ không thể nói được thành lời, dưới ánh lửa nhảy nhót, cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh, là sự dịu dàng chưa từng thấy bao giờ.

“Bị thương lúc nào?” Cô tiếp tục lạnh giọng đặt câu hỏi, giống như đang thẩm vấn phạm nhân.

Hoắc Sở Trầm cười cười, chẳng hề gì mà hỏi ngược lại: “Sao hả? Lương tâm cắn rứt à?”

“Tôi xem xem.” Kinh Hạ không có phản ứng gì với những lời nói lạnh nhạt của anh, vẫn kéo áo ngủ trên người anh ra.

Dưới ánh đèn mờ tối, phần ngực nam tính rắn chắc trần trụi. Không biết là ướt át vì vừa mới tắm xong hay là do vừa rồi bị cô đè một cái mà đổ mồ hôi lạnh, ở nơi không bị băng gạc bao phủ che một tầng hơi nước hơi mỏng.

Mà sợi băng thật dài đó quấn vòng qua vai trái của anh, luồn qua dưới nách, quấn một vòng thật dày quanh eo lưng anh, bị cô đè một cái như thế lại bắt đầu rỉ máu.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 121:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 121:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...