Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 120

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 3
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khung cảnh thoáng chốc hỗn loạn.

Người đàn ông áo đen dẫn theo người của mình vừa đánh vừa lui, leo lên khung sắt trên tầng hai của khu nhà xưởng, muốn phá vòng vây rồi lao ra qua cửa sổ.

Nhưng Cảnh sát quốc tế đã phong tỏa mọi lối thoát trước, hai bên chiến đấu kịch liệt một lúc, nơi nơi đều là tiếng đạn nổ.

“Bùm---”

Bất ngờ xảy ra một tiếng động lớn làm cho phía cảnh sát đang chiếm ưu thế tuyệt đối, bị nổ tung từ phía sau.

Hiện trường máu thịt bay khắp nơi, nơi nào cũng là những bộ phận cơ thể.

Kinh Hạ bị văng ra xa, hoảng hốt thấy một đoàn người dùng súng tiểu liên đang đụng độ với cảnh sát bên ngoài.

Ba bên có mặt đều không ngờ tới sự tham gia này, sau một lúc trố mắt nhìn nhau, Casapa và người đàn ông mặc áo đen hoàn hồn, thừa dịp cảnh sát bị bao vây muốn trốn ra ngoài.

Kinh Hạ đứng gần điểm phát nổ nhất, mảnh sắt và sỏi đá rơi khắp nơi, cắt qua cánh tay của cô.

Cô giãy dụa bò dậy từ trên mặt đất, duỗi tay nhặt khẩu súng bị rơi sang một bên, nhưng vừa mới chạm tới súng thì bên tai đã vang lên những tiếng bước chân nặng nề, cô ngẩng đầu bốn mắt nhìn nhau với người đàn ông mặc đồ đen.

Ngón tay hắn siết chặt cò súng trước khi cô kịp chạm vào súng.

Không kịp nữa rồi.

“Bùm!”

Bên cạnh phát ra một tiếng nổ vang, Kinh Hạ theo bản năng lăn về phía bên phải, viên đạn sượt qua áo khoác của cô.

Vừa có sơ hở, cô lập tức giơ súng đáp trả, người đàn ông mặc đồ đen kia thật ra cũng không ham chiến, sau vài lần tới lui thì rời khỏi phạm vi tấn công.

Lúc này Kinh Hạ mới rảnh rỗi đi tìm người của Giác Khuê.

Nhưng mà nhà xưởng đã hoàn toàn hỗn loạn, cảnh sát, Fes, lại thêm một đống người không rõ thân phận, tình huống rất đáng lo ngại.

Đột nhiên, ở khúc ngoặt của giá sắt lầu hai, Kinh Hạ nhìn thấy bóng dáng người cầm đầu của Giác Khuê.

Cô không chút suy nghĩ, cầm súng đuổi theo.

Người đàn ông mặc áo đen lên một chiếc xe ô tô đậu bên cạnh, động cơ gầm rú, mặt đường bốc lên khói bụi mù mịt. Kinh Hạ sải bước lên chiếc xe máy cảnh sát chưa kịp tắt máy, đuổi theo phía sau.

Gió đêm vùng ngoại ô mát lạnh, đặc biệt là tốc độ xe nhanh, phất vào mặt có chút đau.

Người đàn ông mặc áo đen phóng xe chạy như điên trên những con đường chật chội của thị trấn, bánh xe lăn qua mặt đường lát đá, phát ra âm thanh chấn động, giống như muốn lật cả con phố.

Kinh Hạ đuổi theo không bỏ, lần nữa nhấn chân ga.

“Bùm!”

Phía trước va vào đuôi xe ô tô, Kinh Hạ bắn vào tấm kính phía sau xe.

Kính vỡ vụn rơi đầy đất, đồng thời, người trong xe cũng bắt đầu đáp trả.

Kinh Hạ hoàn toàn không biết hắn muốn trốn đi đâu, chỉ cảm thấy đường càng lúc càng tối, càng thêm gập ghềnh, giống như là đang đi lên núi.

Một bên là biển sâu trong đêm đen, một bên là vách đá của núi lửa Vesuvius. Con đường chật chội bị xe của người đàn ông áo đen chặn lại, Kinh Hạ không thể nào chạy qua.

Những tiếng súng liên tục nổ lên bên tai làm cho cô không thể né trái né phải.

“Bùm!”

Một tiếng súng khác vang lên.

Phía trước xe đột nhiên rung rung, bánh sau bị văng ra ngoài, ô tô mất đi cân bằng, một đầu đụng phải phía bên trong vách đá.

Người đàn ông áo đen tức giận vừa mắng vừa bước xuống xe, điên cuồng bắn về phía Kinh Hạ.

Kinh Hạ dừng lại, dựa vào tường đá thở hổn hển, bắn nhau với hắn. Tới lui mấy phen, chỉ nghe thấy đối phương r//ê//n lên một tiếng, còn dư lại hai viên đạn cuối cùng.

Đối phương hoàn toàn không biết tình huống của cô, trước mắt không dám tùy tiện hành động.

Nhưng mà một phút, hai phút…

Không biết qua bao lâu, ngay cả hơi thở gấp gáp cũng bình tĩnh lại, Kinh Hạ cũng không nghe thấy bên kia có tiếng động gì.

Có vẻ là hết đạn.

Kinh Hạ quyết định đánh cược một phen, cầm súng bước ra phía sau tảng đá.

Quả nhiên đúng như dự đoán của cô, người đàn ông áo đen bởi vì mất máu quá nhiều, đã ngất xỉu khi đang băng bó vết thương. Cô thở phào nhẹ nhõm, đưa súng về lại thắt lưng, kiểm tra mạch ở cổ hắn, sau đó kéo một mảnh vải từ quần áo của hắn ra để băng bó cầm máu.

Nhưng mà đúng lúc này lại xảy ra biến cố.

Có lẽ là ảo giác, Kinh Hạ thoáng nhìn thấy một bóng người trải dài trên đường núi.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng đen lóe lên, biến mất trong bóng đêm, một đám lửa bay vụt qua trước mắt, cọ qua khóe mắt của cô, vang lên hai tiếng “xoành xoạch”, ngọn lửa rơi xuống đất, bắn ra một khoảng cách đến lưng chừng núi.

“Bùm---“

Có thể lúc ô tô đụng phải vách đá, bình xăng bị tảng đá bên cạnh đè lên, tụ lại một vũng dưới gầm xe, tí tách chảy dọc theo đường xuống dốc, chảy về phía chân núi.

Xăng bất ngờ gặp được ngọn lửa, trong nháy mắt đã cháy đến vô cùng vô tận.

Kinh Hạ sững sờ, dùng hết sức toàn thân muốn kéo người đàn ông áo đen cách xe ô tô xa một chút. Nhưng đối phương dù sao cũng là người đàn ông cao to hơn cô rất nhiều, Kinh Hạ cố gắng nửa ngày cũng chỉ có thể kéo hắn cách ra được mấy mét.

Mà lúc này, ngọn lửa đã bốc lên nóc ô tô.

Tấm thép bị dầu nóng làm cháy khét lẹt phát ra tiếng kêu khủng bố, kính xe vỡ tung do nhiệt độ cao, các bộ phận trong xe cũng bốc ra mùi hôi thối khó chịu.

Kinh Hạ nắm hai cánh tay đang rũ xuống của người đàn ông áo đen, kéo hắn lên trên núi, không hề có ý định bỏ cuộc.

Cuối cùng một tiếng nổ lớn vang lên, là bình xăng không chịu nổi mà phát ra tiếng kêu thảm thiết, một quả cầu lửa nhỏ phát nổ ở phía sau xe.

Đây là manh mối cô tìm theo ba năm, trằn trọc nhiều lần mới đi được đến đây!

Nếu mặc kệ người đàn ông áo đen thì manh mối làm sao bây giờ?

Marta làm sao bây giờ?

Khi rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan hoặc là lúc tuyệt vọng, người ta thường sẽ mất đi khả năng phán đoán. Ví dụ như Kinh Hạ của bây giờ, cô không muốn từ bỏ manh mối, cũng không muốn tự mình chạy trốn, cô chỉ ngây người đứng bên cạnh chiếc xe đang cháy, nhìn ngọn lửa đang bùng cháy.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Kinh Hạ bị sóng nóng đột ngột đánh ngã xuống đất, trán cô chạm vào mặt đường gập ghềnh, vô cùng đau đớn.

Cô duỗi tay xoa xoa, mới phát hiện tiếng nổ lớn như vậy mà mình lại không hề bị thương, sững sờ nghe thấy tiếng bước chân vội vã phía sau.

“Kinh Hạ!!!”

Người đàn ông gần như hét lên.

Cô ngơ ngẩn nhìn qua, chỉ thấy Hoắc Sở Trầm bước xuống xe, vẻ mặt tràn ngập tức giận.

Mà chiếc xe bị thiêu cháy vừa rồi vào lúc sắp nổ mạnh, đã bị anh hất văng xuống biển.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 120:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 120:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...