Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 110

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ánh sáng trong phòng và hành lang đều vừa đủ, chiếu ra hình dáng lãnh ngạnh mà thâm thúy của người trước mắt.

Anh đứng ở lối vào, một thân tây trang ưu nhã khéo léo, giống như là một thân sĩ.

Nhưng mà ánh mắt khi anh nhìn cô lại kiêu căng như vậy, nhàn nhạt mà dừng ở trên người cô, mang theo một loại cảm giác từ trên cao nhìn xuống, đồng tử ngăm đen đầy vẻ hờ hững, không tiếng động đem đến cho người ta một loại áp bách mãnh liệt.

Chỉ một thoáng, cảm giác kinh lạnh (1) sôi trào xông thẳng lên đỉnh đầu cô. Kinh Hạ có chút hoảng hốt, chỉ cảm thấy màng tai đều đang đi theo nhịp đập trái tim.

Xa xa nhìn nhau, bốn mắt giao nhau, thời gian phảng phất như quay về hơn một năm về trước, tất cả cảm giác vốn đã trở nên phai nhạt lại đều thanh tỉnh tại một khắc này, trong lúc nhất thời cô thế nhưng lại không phát ra nổi một từ nào.

Nhưng mà người đàn ông lại chỉ nhàn nhạt liếc mắt một cái liền rời đi, anh lạnh nhạt phảng phất như lần đầu tiên hai người gặp nhau.

“Ngài Fes.” Hoắc Sở Trầm đứng yên, lễ phép duỗi tay nói: “Hoắc Sở Trầm.”

Nói xong lại chuyển hướng về phía Kinh Hạ, dùng cùng một loại ánh mắt xa cách lạnh nhạt nhìn về phía cô, qua một lát, gọi: “Phu nhân Fes.”

Casapa nghe thấy cười một tiếng.

Có người hầu dẫn đường, ba người đi đến chỗ sô pha giữa hội trường ngồi xuống.

Những cô gái ăn mặc hở hang xung quanh thấy vậy đều bu hết cả lên, Casapa một tay ôm một cô, mặt khác còn để một người đàn ông ghé lên trên đùi mình.

Kinh Hạ căn bản không thèm quản anh ta, hiện tại cả người đều loạn hết cả lên.

Cô không biết tại sao Hoắc Sở Trầm có thể tìm thấy nơi này của cô nhanh như vậy, còn lấy thân phận đối tác tiếp cận cô.

Mà thân phận hiện tại của cô là con dâu nhà họ Fes, nếu Hoắc Sở Trầm thật sự muốn động đến cô, liệu anh có thể để ý đến mặt mũi nhà họ Fes mà thủ hạ lưu tình không đây?

Hay là nói, anh công khai tiếp cận như vậy bởi vì đây vốn là âm mưu của anh ta.

Suy nghĩ quá hỗn loạn, làm cô căn bản không nghe rõ hai người đang nói cái gì, thẳng cho đến khi cánh tay bị người ta túm lấy, Kinh Hạ mới phát hiện toàn bộ người trong phòng đều đang nhìn cô.

“Ngẩn người làm gì thế?” Casapa cười đến mặt đầy vẻ đắc ý.

Anh ta nhìn quanh bốn phía, đưa lưỡi vào mặt trong của lợi ngay phía sau răng cửa hàm, nói: “Ruth nói muốn hát một khúc cho ngài Hoắc nghe, cô đàn cho cô ấy một đoạn nhạc đệm đi.”

Vừa nói xong, đã có người mở đàn dương cầm ở bên cạnh lên.

“Cái gì?” Kinh Hạ nhìn anh ta, sắc mặt trắng bệch.

Nếu như sớm biết tiệc tối hôm nay có cái loại trường hợp này, cô tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở đây.

Nhưng hiện tại Casapa không chỉ bắt cô tham dự, mà còn mạnh mẽ muốn cô nhập hội với dàn kỹ nữ kia.

Nếu nói biến một bữa yến hội thành một buổi gặp mặt hỗn loạn là hoang đường, thì hiện tại, bắt cô đi đệm nhạc, chính là nhục nhã chói lọi.

Kinh Hạ ngồi yên không cử động.

Hiện trường rất mau đã có tiếng xì xào huyên náo, có người thấp giọng nghị luận, còn có cả mấy tên tay sai bắt đầu thổi huýt sáo với cô, ánh mắt hạ lưu mà d//â//m loạn.

“Như thế nào?” Tay Casapa đặt lên trên ngực của người phụ nữ trong lòng ngực, cười đến mức mặt trông cực kỳ d//â//m tà: “Không phải ba tôi nói cô đàn dương cầm khá tốt sao? Chẳng lẽ đàn dương cầm ở đây, là cái ý tôi lý giải kia à?”

Nói xong, nam nữ ở đây liên tiếp cười vang.

Nhưng mà giữa trận ồn ào náo động này, có một người trước sau vẫn hờ hững ngồi đó, mắt lạnh nhìn hết thảy mọi thứ phát sinh trước mắt.

Anh thậm chí còn ngẫu nhiên trêu đùa một hai câu với người phụ nữ bên cạnh, khi tất cả mọi người đều ồn ào, anh lại ngồi ở sô pha nhìn cô với ánh mắt nghiền ngẫm như cũ.

Casapa thấy cô bất động thật lâu, dứt khoát mở miệng hỏi Hoắc Sở Trầm, nói: “Ngài Hoắc cảm thấy thế nào? Muốn kiểm tra và thưởng thức tài năng dương cầm của vị hôn thê tôi không?”

Trong thoáng chốc cả căn phòng an tĩnh lại, chỉ còn mỗi tiếng đá trong ly Whiskey đụng phải thành thủy tinh… leng ka leng keng, giống như một giai điệu dễ nghe.

Nhưng mà lời nói phát ra từ miệng anh ta lại lạnh băng đến vậy, Hoắc Sở Trầm ngước mắt nhìn cô, rồi sau đó lại dời ánh mắt đi, khóe môi hơi cong, không tỏ ý kiến.

Trái tim Kinh Hạ rơi xuống một phát thật mạnh, đồng thời một dòng máu nóng chảy thẳng lên tận óc.

Cô nhắm mắt thật sâu, đứng dậy, vén váy ngồi trước đàn dương cầm.

Đó là một bài hát hương diễm tên là “Hồng nhung tơ”, người ca hát cực lực khoe khoang phong tình, mỗi cái cau mày mỗi nụ cười đều hướng về phía Hoắc Sở Trầm, hát đến câu cuối cùng thậm chí còn trực tiếp ngồi lên trên đùi người đàn ông.

Anh quơ quơ ly rượu trong tay, chất lỏng màu hổ phách sánh ra bên ngoài, bắn ướt váy người phụ nữ.

Chung quanh ồn ào một trận.

Nữ nhân thuận thế cởi váy áo ra, chỉ mặc đúng một bộ nội y trên người cùng với một đôi vớ ren màu đen, nghiêng người ôm cổ Hoắc Sở Trầm.

Anh không từ chối, vẫn cười ôn hòa lễ độ như cũ.

Con ngươi ngăm đen dừng lại ở trên mặt người phụ nữ, bị ánh đèn chiếu ra ánh sao, trông như có ý lưu luyến mơ hồ.

Kinh Hạ nhìn đến trái tim co rụt lại.

Như có một bàn tay với từ yết hầu vào tận sâu bên trong lồng ngực cô, siết trái tim cô, càng siết càng chặt, cô bỗng nhiên có một loại cảm giác hít thở không thông.

Chưa kịp nói cái gì, cô đứng dậy khép dương cầm lại, vội vàng đi ra khỏi phòng.

Cũng không biết đi bao xa, thẳng cho đến khi né được hết ánh đèn chói mắt và dòng người ồn ào phía sau lưng, cô mới dừng lại ở một chỗ bên cạnh bể bơi phía chân trời trên tầng cao nhất.

Đẩy cửa ra, gió biển đập vào mặt, mang theo khí lạnh buổi đêm, cô rốt cuộc cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Cô tìm người hầu của khách sạn lấy một điếu thuốc, dựa vào bên dưới mái hiên phía ngoài châm lửa lên.

Sương khói chậm rãi lượn lờ, cô giấu mặt đằng sau làn khói, dần dần tìm về một ít cảm giác chân thật.

Những ngày rời khỏi New York này, thật ra cô đã vô số lần tưởng tượng ra khung cảnh khi hai người gặp lại nhau, giương cung bạt kiếm cũng được, đối chọi gay gắt cũng không sao, nhưng dù thế nào đi nữa cũng không nên giống như bây giờ.

Không có khí nóng không có khói lửa chiến tranh, lại hết sức tra tấn.

Cô thở dài, nhân tiện phun ra một chuỗi sương khói thật dài. Ánh trăng cùng ngọn đèn dầu của bể bơi trước mắt, sặc sỡ mà rách nát.

Cảm xúc rốt cuộc cũng hòa hoãn lại, Kinh Hạ vê đầu mẩu thuốc lá trên tay, xoay người, lại thấy có người đứng chỗ cửa ra vào.

“Như thế nào?” Anh hỏi, ngữ khí nhẹ nhàng: “Mới một năm không gặp, lại thông đồng với người đàn ông khác rồi?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 110:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...