Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 109

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 5
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hành lang đi vào được thắp hai ngọn đèn mờ nhạt, một trái một phải, giống như một đôi mắt quỷ mị.

Kinh Hạ đi theo Casapa vào trong, đến cửa thang lầu, cô bỗng bị quản gia gọi lại.

“Kinh tiểu thư.” Ông ta ung dung nói: “Ngài Fes muốn mời ngài đến thư phòng.”

Casapa đã bước đến cầu thang tầng ba quay đầu lại nhìn cô, lộ ra một ánh mắt cảnh cáo. Kinh Hạ nhàn nhạt quét mắt liếc nhìn anh ta một cái, rời đi theo sau quản gia.

Xuyên qua sảnh hành lang lầu một, Kinh Hạ bị lưu lại một mình bên ngoài một cánh cửa làm bằng gỗ bưởi.

10 giờ tối, hơn phân nửa người hầu đều đã nghỉ ngơi, chỉ còn duy nhất đèn trong thư phòng của Fes là còn sáng.

Đồng hồ treo tường tích tắc, giống như một phép thôi miên đêm khuya, Kinh Hạ cứ như vậy bị bỏ ở ngoài cửa, mãi đến cho đến khi cô đứng đến mức chân cẳng đã tê dại rồi, mới nghe thấy bên trong truyền đến một giọng nói không mặn không nhạt: “Vào đi.”

Mà lúc này, đã qua 2 giờ kể từ lúc cô bắt đầu chờ ở bên ngoài.

Lão Fes đeo một cái kính viễn thị làm bằng kim loại, đang điều chỉnh vị trí xa gần của tờ báo trong tay, thấy cô tiến vào cũng không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục bận bịu công việc trong tay như cũ.

“Thưa ngài.” Kinh Hạ mở miệng trước, cầm túi giấy trong tay đặt lên cái kệ thấp bên cạnh.

Fes không nhìn cô, chỉ mở miệng nhàn nhạt đáp một câu “Ừ”, sau đó mới làm như vô tình hỏi: “Đêm nay cùng Casapa đi đâu?”

“Khách sạn Romeo.” Kinh Hạ đáp, ngữ khí nói chuyện theo khuôn phép.

Lại là một trận trầm mặc xấu hổ nữa, Fes đỡ đỡ mắt kính, nhìn qua, ánh sáng trong con ngươi phá lệ bức người.

“Đi làm gì?” Ông hỏi.

Kinh Hạ đáp lại đúng sự thật: “Đi gặp một khách hàng.”

Là khách hàng, cũng là tình nhân.

Nhưng Kinh Hạ biết, loại tin tức kiểu vậy, tuyệt đối không thể để Fes biết.

Casapa nguyện ý lưu cô ở bên người, cũng một phần là do vậy. Cô biết thỏa hiệp ở trung tâm vấn đề, mỗi bên đều chừa lại chút đường sống.

Trên thực tế, từ khi Kinh Hạ đi theo bên người Casapa, tần suất bùng nổ mâu thuẫn giữa cha con hai người ít đi đáng kể. Rất khó nói lão Fes không phải bởi vì như vậy mà mới tiếp tục dùng cô.

“Ừ.” Fes gật đầu, ánh mắt một lần nữa trở xuống bài báo trong tay, nói một cách đạm mạc: “Trước kia cô bị cảnh sát quốc tế đuổi bắt, tìm được tôi nguyện ý che chở. Tôi không dám nói tôi có ân cứu mạng cô, nhưng ít ra là vẫn thực hiện lời hứa hẹn, giúp cô sống đến hiện tại.”

Kinh Hạ gật đầu không nói.

Vì tiếp cận Fes, cô và Vinson đã phối hợp tạo nên một màn diễn này, khiến Fes nghĩ rằng nhược điểm của cô đang nằm ở trên tay ông, có thể bị dễ dàng bị ông điều khiển.

“Tuần sau tôi phải rời khỏi mấy ngày, đi xử lý một vài mối làm ăn quan trọng.” Ông buông bài báo trong tay ra, nhìn Kinh Hạ, ánh mắt đanh đá chua ngoa.

“Nhưng mà lại mới vừa nhận được tin tức, nghe nói có một người bạn muốn tới gặp Casapa, ước chừng là muốn nói chuyện hợp tác. Tôi có ý tưởng này, cho nên…”

Ông dừng một chút, lại nói: “Tôi cảm thấy đã đến lúc cô và Casapa mỗi người đảm đương một phía rồi.”

Kinh Hạ ngẩn ra, hơi cảm thấy ớn lạnh sau lưng.

Nói là “Mỗi người đảm đương một phía”, thật ra tác dụng của cô chính là chặn ngang một chân khi Casapa hợp tác tài nguyên với đối phương, không thể để đối phương trực tiếp nhảy qua Fes, thành lập mối quan hệ hợp tác với Casapa.

Kinh Hạ gật đầu, đồng ý.

Lúc cô rời khỏi thư phòng đã qua rạng sáng, Kinh Hạ mệt mỏi trở lại phòng ngủ, bật đèn bàn lên.

Một chùm ánh sáng cô độc, bóng dáng ở trên giường trông có hơi thê lương, ngược lại bị khoảng không đen tối xung quanh bao vây, giống như là bị truy đuổi, vây ép chặn cả bốn phía.

Cũng không biết là mạo hiểm đi tìm đường sống trong chỗ chết, hay là đứng bên ngoài thư phòng mấy tiếng nên có hơi buồn ngủ, mà Kinh Hạ lại cảm thấy thể lực hết chống đỡ nổi nữa, buông thả mà nằm phịch lên trên giường, không cử động gì nữa.

Cô suy sụp mà nhìn quanh bốn phía, mãi cho đến khi ánh mắt quét đến ngăn kéo phía dưới tủ đầu giường, ánh mắt tan rã mới ngưng tụ lại một chỗ.

Cô đứng dậy, mở ra, trong ngăn kéo trống vắng chỉ còn có một màng vân tay.

Kinh Hạ cũng không biết tại sao mình lại vẫn giữ màng vân tay của Hoắc Sở Trầm nữa.

Rõ ràng nó phải một thứ đồ vật không nên được dùng đến.

Cô nhìn chăm chú một lát, khép ngăn kéo lại.

Giống như trong dự tính, Fes rời khỏi Napoli, rất mau đã đến thời gian cuộc gặp mặt đã được định trước kia.

Bữa tối hôm đó, Kinh Hạ mặc một bộ lễ phục, lên xe cùng với Casapa.

Ô tô ngừng ở bên ngoài cạnh khách sạn Hilton, lúc này Kinh Hạ mới phát hiện, thế mà đêm nay nơi này có rất nhiều người đến dự.

Casapa ở bên người thấy cô thay đổi sắc mặt, khóe miệng hiện lên một mạt đắc ý, cố ý tiến đến bên tai cô nói: “Thế nào? Có vừa lòng với sự sắp xếp này không?”

Kinh Hạ cắn răng, nắm chặt tay.

Cô biết Casapa bất mãn việc Fes phòng bị không để anh ta bàn chuyện làm ăn, càng bất mãn việc ngay cả đi gặp mặt cũng phải phái người nhìn chằm chằm anh ta, nhưng cô không nghĩ tới người này có thể hoang đường thành như vậy.

Bữa tiệc tiếp đãi tử tế, bị anh ta biến thành buổi gặp mặt “hỗn loạn” công khai, hiện tại toàn bộ phòng xếp đều ở trên tầng cao nhất, không phải tay sai thì cũng là kĩ nam kĩ nữ.

“Tôi biết ông già xoay bàn tính gì với tôi.” Casapa cười nói: “Tôi cũng biết tôi không đánh lại cô, nếu như vậy, không bằng mọi người đều không cần làm gì nữa, cô cảm thấy sao?”

Anh ta ái muội mà dựa lại gần, cuốn một lọn tóc của cô quanh đầu ngón tay thưởng thức.

“Lại nói.” Người đàn ông bên cạnh nhướng mày, ngữ khí ái muội: “Tôi thấy cô tới nhà họ Fes lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có bạn bè gì cả, trường hợp ngày hôm nay, hẳn là có thể tìm được rất nhiều cùng cô nói chuyện giao lưu đây, quen thêm vài người bạn cũng cũng không tồi.”

“Casapa!” Kinh Hạ xoay người, bắt lấy tay anh ta, ánh mắt đông lạnh.

Nhưng mà cô cắn chặt răng, vẫn cố kìm nén cảm xúc, chỉ nhìn gần anh ta nói: “Đừng có quá mức.”

Người đàn ông cười ra tiếng tới: “Như thế nào? Cảm thấy bản thân không giống với mấy loại bám chân kia ư?”

Khi nói chuyện Casapa thu hồi ánh mắt, đánh giá Kinh Hạ từ trên xuống dưới, ánh mắt ngạo mạn lại khinh bỉ, vui cười nói: “Không phải đều là bị bán cho người ta thôi sao? Không giống ở chỗ nào? Nói…”

Người đàn ông dừng một chút, ghé sát vào tiếp tục nói: “Tôi thật đúng là đang có hơi tò mò, không phải là do trước đó cô l//i//ế//m d//ư//ơ//n//g v//ậ//t của ba tôi, lại l//i//ế//m không tốt, cho nên mới bị ném cho tôi đấy chứ?”

Kinh Hạ túm chặt nắm tay.

Không thể nhịn thêm được nữa, ngoài cửa truyền đến một tiếng “Thưa ngài mời đi bên này.”

Cô quay đầu lại, trực tiếp giật mình tại chỗ.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 109:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 109:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...