Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 107

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm sâu và yên tĩnh, chiếc xe chạy trên con đường đá cổ xưa, từng ngọn đèn đường vàng nhạt lướt qua làm chói mắt Morrie, đến khi anh ta không nhìn thấy chúng nữa.

Chiếc xe đột nhiên dừng lại tại một cánh đồng rộng lớn, tối tăm.

Morrie theo quán tính nhoài về phía trước, đập đầu vào lưng ghế lái phụ phía trước.

"Xuống xe."

Vito hung hăng ra lệnh, bước xuống từ vị trí lái xe, trực tiếp kéo Morrie và người đàn ông mặc đồ đen kia ra khỏi ghế sau.

Morrie hết kêu gào rồi lại khóc lóc, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng đầy mặt, liên lụy đến cả anh trai mặc đồ đen bên cạnh cũng bị anh ta làm phiền đến mức suýt nữa đã không khống chế được cảm xúc của mình.

"Chát!"

Một cái tát giáng lên trên mặt Morrie, khiến cậu ta choáng váng, nhất thời cũng quên cả việc khóc lóc.

"Đã bình tĩnh lại chưa?!" Vito hung tợn hỏi, bắt hai người đồng loạt quỳ gối trước xe.

Đèn trước xe bật lên, ở vùng ngoại ô tối mịt, chói đến mức làm cho tất cả khoảng không trước mắt đều trở nên trắng lóa.

Người ngồi trên ghế lái phụ lúc này mới chậm rãi mở cửa xe, đi tới phía trước xe rồi dựa vào mui xe.

Tư thế biếng nhác nhàn nhã, ấy vậy mà một cái nhìn của người đó thôi cũng đủ để làm cho Morrie cảm thấy khiếp đảm rồi.

Cậu ta nuốt nước bọt, nhìn lên chiếc găng tay màu đen mà người đàn ông đó đặt gần đèn xe.

Hoắc Sở Trầm đã tìm ra cậu ta vào hai tháng trước.

Cũng là vào lúc đó cậu ta mới biết được, cuối cùng lô đạn được mà Giác Khuê cướp đi kia, không biết xảy ra sai sót ở chỗ nào, mà lại đều đổ hết lên trên đầu Hoắc Sở Trầm.

Tuy cậu ta không lăn lộn ở New York, nhưng lại luôn biết được nhiều tin tức sang tay hơn người bên ngoài một chút.

Cho nên khi Hoắc Sở Trầm đề nghị có thể không động đến cậu ta, hơn nữa lại còn có thể cung cấp sự bảo hộ cho cậu ta, Morrie còn hoảng hốt một hồi lâu.

Nhưng điều kiện tiên quyết là cậu ta phải hợp tác với họ để tìm một người phụ nữ Châu Á.

Nhưng bây giờ, con vịt đã nấu chín lại bay mất rồi, cái mạng nhỏ này của cậu ta...

"Mày!"

Ở đằng trước, Vito đã bắt đầu tra hỏi rồi.

Vito nhìn về phía người đàn ông mặc đồ đen trước, trừng mắt nhìn gã, hỏi: "Tối nay mày đến chỗ đó làm gì?"

Người đàn ông đó lấy ra hai phiếu pizza từ trong ngực áo của mình, khóc không ra nước mắt nói: "Tôi đi ship đồ ăn mà!"

"Giao đồ ăn ngoài mày thấy tao chạy cái gì?"

Người đàn ông nọ sửng sốt: "Anh với hai người khác đột nhiên nhảy ra, vừa nhìn đã biết là tới để gây sự rồi, tôi không chạy, chẳng lẽ lại ở đó chờ bị đánh chắc?"

"..." Vito im lặng, cảm thấy gã nói cũng có lý: "Vậy thì là ai đã đặt mày ship? Mày có quen biết cô ấy không?"

Người đàn ông nọ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Chính là một người phụ nữ châu Á, cho tôi năm mươi Euro, kêu tôi đưa đồ đến địa điểm được chỉ định."

Thấy không hỏi ra được gì, Vito lại quay sang Morrie: "Cậu! Nói cho kỹ càng xem, đã gặp cô ấy ở chỗ nào, ở tình cảnh gì, cô ấy đã nói cái gì với cậu và đã làm những gì?"

Morrie liên tục gật đầu, không dám giấu diếm chút nào: "Chúng tôi đã gặp nhau vào tuần trước, ở sảnh khách sạn Hilton. Lúc đó cô ấy chủ động tới quyến rũ tôi, còn ưm!!!"

Còn chưa dứt lời đã bị Vito vả cho một cái tắt ngấm luôn rồi.

Morrie tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía Vito, chỉ thấy sắc mặt của Vito tái nhợt, bộ dạng giống như đang ngồi trên thảm gai, không ngừng nháy mắt nói với cậu ta: "Ý của cậu là, cô ấy tới tìm cậu nói chuyện phiếm."

"Không phải, là cô ấy quyến rũ tôi."

Vito: "..."

"Trong túi của cô ấy đều là sextoy, còn đặt một tấm thẻ phòng bên cạnh ly rượu của tôi nữa."

Có lẽ là sợ bị ngắt lời, lần này Morrie trả lời liền mạch, tốc độ nói nhanh đến nỗi Vito cũng không kịp ngăn lại nữa.

Bầu không khí đông cứng trong vài giây.

Trong lòng Vito lạnh toát, thấp thỏm quay đầu lại liếc nhìn Hoắc Sở Trầm đang ngồi trên mui xe.

Vẻ mặt của người đàn ông rất lạnh nhạt, không thấy một chút dao động nào, lạnh lùng giống như một pho tượng vậy.

Vito giật mình, không đoán ra được tâm tư của ông chủ.

Nếu là một năm trước thì cho dù trên mặt anh không lộ ra đi chăng nữa, thì vẫn luôn có một vài biểu cảm, hoặc là hành vi hay dấu vết nào đó sẽ bán đứng cảm xúc của anh.

Vậy mà bây giờ...

Nhìn bộ dáng của ông chủ, bình tĩnh lạnh lùng, tựa như thật sự đã không còn để ý gì đến Kinh Hạ nữa.

"Còn nhớ số phòng không?"

Phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông ấy, giống như một thân sĩ đúng mực vậy.

"Nhớ ạ!" Morrie vội vàng gật đầu, nhập một chuỗi số vào chiếc điện thoại di động mà Hoắc Sở Trầm đưa tới.

Anh đưa điện thoại di động cho Vito, thấp giọng dặn dò vài câu rồi mới quay lại, nhìn về phía Morrie, nói: "Vậy nên, cậu đến phòng cô ấy rồi sao?"

Morrie gật đầu.

"Ừ." Vẫn là một giọng điệu thờ ơ như cũ: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó?" Morrie sửng sốt, không hiểu vị đại gia này thích hỏi thăm những tin tức tình ái này, rốt cuộc là sở thích kỳ quái gì không biết.

Morrie sững sờ nhìn về phía Hoắc Sở Trầm, chỉ thấy đôi mắt sâu thẳm đen nháy kia đang bình tĩnh nhìn về phía cậu ta, có một loại cảm xúc tối tăm không rõ đang cuồn cuộn trào dâng.

Có lẽ vì uy áp như vậy, Morrie cảm thấy lòng bàn tay của mình nháy mắt đã toát ra một tầng mồ hôi.

Cậu ta có hơi do dự, nhưng vẫn thẳng thắn nói: "Cô ấy dí điện làm tôi ngất xỉu, sau đó lại tra hỏi tôi những chuyện có liên quan đến Giác Khuê..."

"Không còn gì khác nữa à?" Hoắc Sở Trầm hỏi, sắc mặt tựa như đông lại.

Morrie run rẩy: "Không, không còn nữa ạ..."

"Ông chủ!" Vito cầm điện thoại, vội vàng chạy tới: "Tôi hỏi được rồi, căn phòng đó được một người tên là Casapa bao trọn."

"Casapa?!"

Không đợi Hoắc Sở Trầm nói chuyện, Morrie đang quỳ trên mặt đất đã mở miệng trước.

"Sao thế?" Hoắc Sở Trầm xoay người nhìn cậu ta, ánh mắt lạnh lùng đảo qua: "Cậu quen biết người đó?"

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 107:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 107:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...