Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Thù Hoàn Mỹ – Chương 106

Kẻ Thù Hoàn Mỹ

Tác giả: An Ni Vi
Lượt đọc: 4
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không cần.” Hoắc Sở Trầm cắt ngang cậu ta, chẳng chút để ý mà nói. “Vốn chẳng phải là đồ vật quan trọng gì, vứt rồi thì thôi.”

Napoli, khách sạn Romeo.

Màn đêm buông xuống, màu đỏ của ráng chiều rút đi màu sắc sặc sỡ, chỉ còn lại một phần đuôi màu tím đen, giống như hoa súng dưới ngòi bút của Monet.

Cô liếc nhìn cánh cửa phòng xép xa hoa đóng kín ở đằng sau, n//h//é//t một chồng tiền boa cho người phục vụ.

Bước ra khỏi khách sạn, cô tìm được chiếc xe máy đã được đặt sẵn ở bãi đỗ xe này, đội mũ bảo hiểm lên, chạy về phía quảng trường Plebiscito.

Vòng qua mấy con phố chen chúc chật chội, xe máy dừng ở một con hẻm tối ở đằng sau quảng trường.

Hoắc Sở Trầm ngồi ở ban công lầu ba của quán café, ánh mắt dừng ở trên người Morrie đang có phần nôn nóng ở bên kia đường.

“Vito.” Anh nhấn mở tai nghe, thấp giọng dặn dò. “Sắp đến giờ rồi, ở bên cậu quan sát kỹ một chút.”

“Vâng.” Vito đồng ý, nhưng trong lòng lại không chắc chắn mà xác nhận lại lần nữa. “Ông chủ, ngài chắc chắn lát nữa khi hành động là nhất thiết phải bắt được người, bất kể hậu quả ạ?”

Đầu bên kia của điện thoại truyền đến một tiếng “Ừm” cực kỳ không kiên nhẫn, ngữ điệu âm u lạnh lùng đến mức khiến Vito run lập cập.

Cậu ta uể oải mà cúp máy, nhìn khẩu súng trong tay và mấy tên đàn em người Ý mới lâm thời gọi đến.

Tuy là cấp súng, còn nói “chết phải thấy xác”, nhưng Vito cảm thấy chính mình nếu tin cái miệng của người đàn ông tên Hoắc Sở Trầm này, vậy thì mới thật sự là quái lạ.

Cậu ta có phần ũ rũ, thầm nghĩ lát nữa phải làm sao mới không bị Kinh Hạ đánh quá thảm mà vẫn có thể đem người về mà không làm tổn hao một sợi tóc của người ta.

Vito ngửa đầu nhìn trời, đột nhiên cảm thấy hơi bi thương.

Chính ngay lúc đó, trên cầu thang vang lên một chuỗi tiếng bước chân dồn dập.

Có người đang chạy về phía bọn họ!

Vito nín thở, xoay súng ra sau eo, ra hiệu cho hai người đi theo chú ý ẩn nấp, nghiêng người trốn ra sau tường.

Chờ cho tiếng bước chân càng lúc càng đến gần, càng ngày càng trở nên rõ ràng, Vito mới cho người đối diện một ánh mắt ra hiệu.

Nhất thời, cả hai người đồng thời nhào tới người đang chạy tới, chặn đường lui của cô.

Vito theo sát sau đó, chặn ở đằng trước.

Chỉ thấy đó là một người toàn thân mặc đồ đen, một một chiếc mũ bảo hiểm xe máy thật dày, lúc thấy cậu ta thì hơi ngẩn ra để rồi sau đó giống như nhận ra đây là gì, lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Vito đương nhiên không thể để cho cô đi được.

Cậu ta duỗi tay bắt lấy vai người nọ, dùng sức lôi người nọ về sau.

Người nọ lảo đảo một bước, cũng may là phản ứng cực nhanh mới không ngã. Cô nương theo cánh tay vươn ra của Vito, cúi người tránh một cái, quay đầu lại lập tức tấn công vào phần xương sườn không hề có phòng bị của cậu ta.

Đột ngột ăn một đấm, Vito đau đến mức lùi về sau hai bước.

Mà hai người Ý kia cũng đã một trái một phải nhào tới.

Người nọ sửng sốt, tung người lên đá một cái rồi sau đó xoay người nhảy xuống cầu thang.

Vito không quan tâm nhiều như thế, nhảy xuống theo, đúng lúc đụng cô ngã nhào ra đất.

Người nọ đá cậu ta một cái, bò dậy lại muốn bỏ chạy. Mới vừa bước ra được hai bước đã bị Vito ôm lấy hai chân, liều chết đè xuống đất lại.

Khuỷu tay của người nọ mạnh mẽ thụi ra sau, lại bò lên lần nữa.

Hai người khác thấy thế cũng nhào lên, túm lấy đầu cô rồi lập tức dộng mạnh lên tường mấy cái.

Vito bị một chuỗi động tác này dọa sợ đến nỗi mềm nhũn chân, muốn cản lại thì lại bị người nọ mượn lực vật ngã ngửa ra sau (1), ba người đồng thời ngã lăn ra đất.

“…” Trong lúc nhất thời, Vito cảm thấy chính mình sắp chết mất thôi.

Đánh thì đánh không lại, còn không thể mạnh bạo, đây vốn dĩ chính là một nhiệm vụ bất khả thi.

Một tiếng vang lớn cắt ngang tiếng chửi thầm của Vito.

Cậu ta nhìn thấy ống thép trong tay hai tên đàn em người Ý đã bị đập đến độ móp méo, chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm.

Người nọ đã trực tiếp bị quật cho ngã lăn ra đất.

Lúc ngã xuống đầu còn đập vào tay vịn cầu thang, nếu không phải còn đang đội mũ bảo hiểm thì không biết chừng còn có thể nứt sọ ngay tại chỗ…

“Dừng tay!!!”

Vito túm chặt hai cái tên vẫn còn muốn vung côn đập người kia.

Có lẽ là nghe thấy tiếng đánh nhau ở bên này, giọng nói lạnh lẽo cứng rắn của Hoắc Sở Trầm vang lên trong tai nghe: “Sao thế?”

“…” Vito có phần chột dạ, nuốt vào ngụm nước miếng rồi mới ậm ừ đáp. “Không, không có gì, bắt được người, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao?” Giọng nói của Hoắc Sở Trầm thờ ơ, mơ hồ có chút không kiên nhẫn.

“Nhưng mà… Nhưng mà…” Ở đầu bên kia của điện thoại, Vito ấp a ấp úng, một lúc lâu sau mới nghe cậu ta giương cao giọng, kinh ngạc nói. “Người này không phải là Kinh Hạ! Chúng ta bị chơi xỏ rồi!”

Cùng thời khắc đó, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, Hoắc Sở Trầm nghe thấy được một tiếng động cơ nặng nề nổ vang ở góc đường.

Anh đứng dậy, đỡ lan can nhìn ra.

Chỉ thấy dưới ánh đèn rực rỡ mới lên của Plebiscito, một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua.

“Ha…” Anh cười lạnh một tiếng, xem ra đã hơn một năm mà vẫn không tìm thấy người, không phải là không có nguyên nhân.

Xảo quyệt, nham hiểm, cả người toàn là mưu mô, lúc trước khi lừa anh cũng là vậy, giờ càng chỉ có hơn chứ không có kém.

Hoắc Sở Trầm nghiến răng, buông cái ly trong tay xuống, nói với Vito: “Mang người kia đến đây cho tôi.”

Anh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm một câu: “Cả Morrie nữa.”

(1) Chiêu này gọi là back suplex, một chiêu trong judo và đấu vật, trong đó người A sẽ túm lấy lưng người B và đập lưng và gáy người B xuống sàn. Tham khảo Attack On Titan đoạn Levi Ackerman quật Eren Yeager.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14:
Chương 15:
Chương 16:
Chương 17:
Chương 18:
Chương 19:
Chương 20:
Chương 21:
Chương 22:
Chương 23:
Chương 24:
Chương 25:
Chương 26:
Chương 27:
Chương 28:
Chương 29:
Chương 30:
Chương 31:
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35:
Chương 36:
Chương 37:
Chương 38:
Chương 39:
Chương 40:
Chương 41:
Chương 42:
Chương 43:
Chương 44:
Chương 45:
Chương 46:
Chương 47:
Chương 48:
Chương 49:
Chương 50:
Chương 51:
Chương 52:
Chương 53:
Chương 54:
Chương 55:
Chương 56:
Chương 57:
Chương 58:
Chương 59:
Chương 60:
Chương 61:
Chương 62:
Chương 63:
Chương 64:
Chương 65:
Chương 66:
Chương 67:
Chương 68:
Chương 69:
Chương 70:
Chương 71:
Chương 72:
Chương 73:
Chương 74:
Chương 75:
Chương 76:
Chương 77:
Chương 78:
Chương 79:
Chương 80:
Chương 81:
Chương 82:
Chương 83:
Chương 84:
Chương 85:
Chương 86:
Chương 87:
Chương 88:
Chương 89:
Chương 90:
Chương 91:
Chương 92:
Chương 93:
Chương 94:
Chương 95:
Chương 96:
Chương 97:
Chương 98:
Chương 99:
Chương 100:
Chương 101:
Chương 102:
Chương 103:
Chương 104:
Chương 105:
Chương 106:
Chương 107:
Chương 108:
Chương 109:
Chương 110:
Chương 111:
Chương 112:
Chương 113:
Chương 114:
Chương 115:
Chương 116:
Chương 117:
Chương 118:
Chương 119:
Chương 120:
Chương 121:
Chương 122:
Chương 123:
Chương 124:
Chương 125:
Chương 126:
Chương 127:
Chương 128:
Chương 129:
Chương 130:
Chương 131:
Chương 132:
Chương 133:
Chương 134:
Chương 135:
Chương 136:
Chương 137:
Chương 138:
Chương 139:
Chương 140:
Chương 141:
Chương 142:
Chương 143:
Chương 144:
Chương 145:
Chương 146:
Chương 147:
Chương 148:
Chương 149:
Chương 150:
Chương 151:
Chương 152:
Chương 153:
Chương 154:
Chương 155:
Chương 156:
Chương 157:
Chương 158:
Chương 159:
Chương 160:
Chương 161:
Chương 162: Ngoại truyện 1
Chương 163:
Chương 164:
Chương 165:
Chương 166:
Chương 167:
Chương 168:
Chương 169:
Chương 170:
Chương 171:
Chương 172:
Chương 173:
Chương 174:
Chương 175:

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Thù Hoàn Mỹ
Chương 106:

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 106:
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...