Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 94

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quãng thời gian này tôi sớm quen với mấy cử chỉ buồn nôn của tiểu ngu ngốc, lại còn thích thú hơn, vì thế cũng không thèm đ*m xỉa tới Trương Thế Nhân mà nhếch nhếch khóe miệng, làm nũng há to miệng.

Thấy tình cảnh này, cho dù Trương đại phu da mặt có dày đến cỡ nào, cũng không khỏi đỏ rần lên, chạy trối chết.

Lần thứ ba, Trương Thế Nhân rốt cuộc cũng thông minh hơn.

Ông ta nói: “Tiểu thế tử, ngài cứ không ngủ như vậy sức khỏe sẽ không tốt, rồi làm sao mà chăm sóc công chúa?”

Tôi cảm thấy, lý do này cũng không tồi, hiểu rõ thời cuộc, phân nặng nhẹ, lại còn lôi bản công chúa ra làm lý do, có thể thấy lão Trương này quả đúng là nhân tài, gừng càng già càng cay.

Thế là, tiểu ngu ngốc lúc nào cũng kề cận chăm sóc tôi đến có chút điên rốt cuộc cũng bắt đầu hơi dao động.

Vì thế, buổi tối đó, tiểu ngu ngốc bò lên trên giường bệnh của tôi.

Trong đó, thật là có chút lý do xấu hổ khó mở miệng.

Kỳ thật, lúc tôi mới tỉnh lại, biết An Lăng Nhiên vì tôi mà bảy ngày bảy đêm không ăn không uống, khúc mắc trong lòng càng trở nên trầm trọng.

Kỳ Nhi gọi cái này là “đau lòng”, có đau lòng hay không tôi không biết, nhưng nhìn thấy cặp mắt thỏ đỏ hồng hết lên của tiểu ngu ngốc tôi thật không thể nào uống thuốc được. Tôi còn cứ khư khư đến nửa chữ bảo hắn rời đi cũng không dám mở miệng, trước đó, bản công chúa cũng từng nhẹ nhàng nói một câu: “Khuya rồi, ngươi về ngủ đi.”

Tên khốn An Lăng Nhiên này còn dùng ánh mắt thê lương của oán phụ nhìn tôi suốt cả buổi tối, nắm lấy tay của tôi lảm nha lảm nhảm sám hối với giải bày đến tận nửa đêm, làm tôi sợ tới mức cả đêm mơ ác mộng, buổi sáng tỉnh lại, vết thương đau nhức, tay phải cũng không có cảm giác.

Vừa nhấc đầu lên mới biết, hóa ra tiểu ngu ngốc cầm tay tôi sấp lên ngủ cả một đêm, máu chảy ngược, miệng vết thương cũng nứt ra luôn.

Có bài học trầm trọng như thế, tôi cũng ngậm miệng không dám nói thêm nửa câu bảo hắn trở về phòng nghỉ ngơi. Hôm nay Trương Thế Nhân nói xong, hắn cuối cùng cũng có hơi dao động, tôi liền nói bóng nói gió bảo Kỳ Nhi thu dọn, trăng lên ngọn cây, mới thuyết phục được tên đầu gỗ này, gật đầu đáp ứng trở về nghỉ ngơi.

Tôi cùng với một đám người trong phòng tưởng đâu là đại công đã cáo thành, ai ngờ An Lăng Nhiên lại chỉ vào thuốc trên bàn nói với Vương mụ mụ: “Đây là thuốc giờ tý, uống lúc âm ấm; đây là thuốc giờ sửu, uống cùng với canh hạt sen ninh nhừ trên bếp lò; thuốc này dùng để buổi trưa thoa lên trên vết thương của thiếu phu nhân, còn thuốc này nhớ rõ là…”

Tôi với Kỳ Nhi líu lưỡi, trố mắt đứng nhìn.

Tôi khiếp sợ kêu lên cắt lời An Lăng Nhiên: “Ngươi dừng một chút, ngươi mới nói cái gì… mà phải thoa lên trên vết thương của ta?!”

Tôi run rẩy đỡ lấy ngực, cả tháng nay sinh hoạt ăn uống hàng ngày của tôi đều do một tay tiểu ngu ngốc lo liệu, bó thuốc… ngực của tôi… không phải là bị hắn thấy hết rồi sao?!

Tiểu ngu ngốc lại còn đáp theo kiểu theo lý thường phải làm.

“Đồ ngốc này, ngực nàng nếu một ngày mà không bó thuốc thì chẳng phải là phí bao công sức sao, lẽ nào nàng định giữ lại vết sẹo này à?”

Nói xong, còn cười đen tối đến động lòng người, cả gian phòng giống như bị cuốn hút bởi câu nói này, không khí có vị ám muội.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 94

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 94
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...