Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 82

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi cảm thấy, gần đây tôi càng trở nên thông minh.

Nhớ lại hồi trước khi cùng bạn bè thảo luận về đề tài ‘thông minh’, bọn tôi ngạc nhiên phát hiện, những người được gọi là tinh anh đứng đầu trong trường đều là bọn xấu nam xấu nữ, còn những người bình thường xếp sau, thì đều là tuấn nam mỹ nữ. Sau khi bước vào xã hội, định luận này càng được chứng thật hơn, vì thế tôi vẫn tin rằng thượng đế rất công bằng, những mỹ nữ xinh đẹp dễ thương đều dại dột đòi chết, còn bọn người dị dạng bằng phẳng như trẻ sơ sinh thì lại cực kỳ thông minh.

Đến Mục vương phủ, tôi mới phát giác mình lầm to rồi.

Sai hoàn toàn.

Từ An Lăng Tiêu, Túc Phượng, cho đến An Lăng Nhiên, Văn Mặc Ngọc, không người nào là cây đèn cạn dầu.

Đến lúc này, tôi mới đột nhiên nhớ tới một đạo lý lớn mà cha già ở nhà có dạy: mỹ nhân cũng không phải bẩm sinh đã ngu xuẩn, chỉ là bị cái vẻ bề ngoài mê hoặc, cả ngày chỉ quan tâm đến dung mạo, ăn mặc, mặt khác người ngoài lại thích cái vẻ ngoài này, nên hết sức giúp đỡ, lúc này mới phát hiện ra sự lười biếng và ngu xuẩn của bọn họ. Ngược lại, người xấu xí không ai thương tiếc, chỉ có thể dựa vào năng lực của bản thân để chứng minh chính mình, cho nên, trong lịch sử những người tài giỏi đa số đều là những người xấu xí. Cái này cùng với “càng lương thiện thì càng nghèo” cũng là một đạo lý.

Vì thế, gần đây tôi suy nghĩ càng ngày càng rõ ràng, càng ngày càng thông minh.

Bởi vì, bản công chúa bị hủy dung.

Không có tướng mạo xinh đẹp, tây viện này của tôi liền biến thành lãnh cung danh xứng với thực. Không người thương tiếc, không người đối hoài, tôi đành phải dựa vào sự thông minh của mình mà tìm kế sinh nhai.

Kỳ thật, lửa cháy trong nhà kho cũng không lớn lắm, lúc tôi vọt vào cũng chỉ hít phải hai ngụm bụi. Nhưng tục ngữ có nói, họa vô đơn chí, lúc tôi còn chưa tìm được cái hộp đựng búi tóc đã lảo đảo va vào cái cột một cái, hôn mê bất tỉnh.

Đến khi tôi tỉnh lại, má bên phải đã bị dán một miếng băng gạc thật dày, Kỳ Nhi đỏ mắt nói, lúc mọi người tìm được tôi, má phải của tôi đã bị lửa làm bỏng, dù Trương Thế Nhân y thuật có cao tới đâu, trên mặt vẫn để lại một vết sẹo to bằng ngón tay cái.

Tôi nằm trên giường không nói gì, đúng là người xui xẻo, đến uống nước cũng bị mắc nghẹn.

Bệnh không lâu, An Lăng Tiêu cùng với Túc Phượng đã tới hai lần, nói vài câu khách sáo, để lại chút thuốc bổ rồi đi; Trần Hiền Nhu bận tâm vì tôi còn là công chúa, còn là dâu trưởng của An Lăng gia, nên cũng đã đến một lần, liếc mắt sơ qua, thầm khen người này vứt mấy miếng nhân sâm vụn lại rồi túm m//ô//n//g đi, bà ta đi chân trước, tôi sau lưng liền đem mấy miếng vụn nhân sâm này bỏ vào chén của Vượng Trạch.

Thật lòng thật dạ ngồi khóc ở bên giường tôi hai ba ngày mới chịu về vẫn là An Lăng Nguyệt, đại tiểu thư nàng mang cái gì tới tôi cũng không nhớ lắm, chỉ biết nàng kéo tay tôi khóc nức nở: “Chị dâu, tội gì phải vậy chứ? Ca ca không vong ân phụ nghĩa đâu, huynh ấy không thật lòng thích Trại Nguyệt công chúa đâu.”

Một câu thức tỉnh người trong mộng.

Tôi thế mới biết, hóa ra là hai tháng này không một ngọn cỏ nào trong tây viện của tôi ăn năn hối hận, tiểu ngu ngốc cũng đã cùng với đương triều công chúa Trại Nguyệt ‘tình cờ’ gặp gở ở ngoại thành, cũng nhất kiến chung tình. Khoảng thời gian này, tiểu công chúa điêu ngoa bốc đồng dính lấy phụ hoàng của mình muốn ông ta chỉ hôn mình cho An Lăng Nhiên.

Tin tức An Lăng Nhiên không còn là tên ngốc nữa trong một đêm đã lan truyền nhanh chóng, truyền khắp Lạc Vân Quốc, danh hiệu ‘thiên hạ đệ nhất mỹ nam’ rốt cuộc cũng danh xứng với tên, nghe vậy giờ ngày nào cũng có một đống nữ tử thèm khát phương dung của tiểu thế tử kiển chân chờ cả ngày trước cửa Mục vương phủ.

Thật là… sĩ chưa tới ba ngày, phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Lúc tiểu ngu ngốc chân chính đứng cạnh bên giường của tôi, tương đối xa cách, tôi chỉ cảm thấy thế sự xoay chuyển, hết thảy, đều thay đổi.

Ngày đó cưới Ô bố lạp thác, là vì mượn sức của Đại Hãn Hạp Hách Quốc; hôm nay, tiếp cận Trại Nguyệt công chúa, là vì nội ứng ngoại hợp. Ngày khởi sự của bọn họ, sợ là gần sắp rồi.

Đôi mắt đào sáng rực của An Lăng Nhiên không chút gợn sóng, hắn chỉ nhẹ giọng nói: “Vết thương đỡ hơn chữa?”

Nắng gắt cuối thu đúng là thời khắc ăn thịt người, vết thương của tôi lại còn đang kéo vảy, mỗi ngày đều đau và ngứa đến khó chịu, có thể tốt được sao?

Có điều bản công chúa vẫn rất có cốt khí nói: “Tốt nhiều rồi.”

Chắc là mấy ngày gần đây yêu đương với Trại Nguyệt công chúa rất suông sẻ, tiểu ngu ngốc nghe thế thì vui mừng cười nói: “Vậy tốt rồi, nàng cố nghỉ ngơi cho khỏe đi, có thời gian ta lại đến thăm nàng.”

Nói xong, liền phất ống tay áo, đi mất dạng.

_________________

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...