Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hưu Thư Khó Cầu – Chương 37

Hưu Thư Khó Cầu

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong vở kịch này, có một đoạn rất nổi tiếng, chính là Tân Liên bị mẹ chồng vu tội trộm đồ, nhờ tướng công nàng cố gắng tranh luận, mới bảo vệ được nương tử không bị hưu đuổi khỏi cửa. Khụ khụ, hiện tại tôi cũng đang rơi vào cái tình huống cẩu huyết có ba phần tương tự như vầy. Động thái này của An Lăng Nhiên, có chăng là mượn vở diễn này để diễn vở diễn khác, khiến cho mọi người tưởng rằng suy nghĩ của tên ngốc trước mặt giống như chó ngáp phải ruồi, thứ hai còn có thể làm người khác tới báo với mẫu thân của hắn đến chủ trì công đạo, đúng thật là nhất cử lưỡng tiện.

An Lăng Nguyệt cười nói: “Ca ca còn nhỏ tính tình hồ nháo, có điều cũng coi như mèo mù vớ cá rán. Chị dâu, không bằng để cho thẩm thẩm vào phòng kiểm tra, hóa giải hiểu lầm?”

Tôi rút ánh mắt ra khỏi người An Lăng Nhiên, “Có thể. Có điều phải giống như tiểu…khụ, tướng công nói vậy, nếu thẩm thẩm ngài không tìm ra được chứng cớ, thì làm thế nào?

Trần Hiền Nhu có vẻ có hơi do dự, kéo nha hoàn bên người đang đứng sau lưng thấp giọng hỏi: “Ngươi dám khẳng định sáng nay chỉ có mỗi cô ta sang Nam viện của chúng ta?”

“Thiên chân vạn xác!”

Trần Hiền Nhu nhận được câu trả lời thuyết phục, đứng thẳng lưng, khí vũ hiên ngang.

“Nếu lục soát không thấy, ta liền vác cái mặt dày này, phụng trà xin lỗi cháu dâu ngươi!”

Ánh mắt tôi không bật mà phát sáng, phụng trà xin lỗi?

Cái này, bản công chúa thích.

Kết quả lục soát không cần nói cũng biết.

Tôi cười hớn hở chăm chú nhìn cái trán đang chảy mồ hôi lộp độp của Trần Hiền Nhu, cũng bắt chước bộ dạng của Vương Uyển Dung kỳ quái nói: “Sao rồi, thẩm thẩm? Không tìm thấy à?”

Giờ phút này, tự đáy lòng tôi vô cùng cảm tạ con tiểu súc sinh đã lấy mất cây trâm kia, nếu không nhờ nó, tôi cũng không có cơ hội được người khác cúi đầu phụng trà!

Không giấu gì, sinh ra ở Trung Quốc, là một cô gái thời đại mới – thế kỷ 21 lớn lên dưới ngọn cờ hồng, tôi đối với cái xã hội phong kiến suốt ngày ba quỳ chín lạy thật sự hận đến tận xương tủy, mỗi buổi sáng phải bưng trà cung kính mời Điểu lão đầu cũng thôi đi, thỉnh thoảng còn phải khom lưng khuỵu gối với hai mụ già nhiều chuyện Vương Uyển Dung và Trần Hiền Nhu, tôi thật sự nghĩ không ra a, khó hiểu a, bực mình a, hả giận a!

Đúng thế, chính là hả giận.

Nghĩ đến Trần Hiền Nhu như vậy, tôi được cao cao tại thượng, được tiểu thẩm thẩm Trần Hiền Nhu – con khổng tước vênh váo kia phụng trà và dập đầu giải thích, tôi liền cảm thấy sung sướng đến tận xương tủy. Đến ngay cả miệng cũng kìm lòng không đậu mà ngoác tận mang tai, ánh mắt đương nhiên sáng lấp lánh.

Trần Hiền Nhu sợ là cũng biết không thể cứu vãn, bỗng nhiên chuyển sang bộ mặt lấy lòng cầu xin tha thứ nở nụ cười yếu ớt với tôi.

“Cháu dâu, ngươi xem này…ta cũng vì nhất thời nghe nha đầu xui khiến, lỡ nghe tin nhảm…”

Tôi xoay người xem thường, hứ! Bộ bà cho tôi là Tân Liên chắc? Cho dù là có cũng quên đi à?

An Lăng Nguyệt cũng bước tới đây cầu tình.

“Chị dâu, mặc dù thẩm thẩm cũng có chỗ không đúng, dù sao thì tội danh của chị cũng đã rửa sạch…”

“Không được!”

Nguyệt nhi chưa kịp nói hết, đã bị một tiếng nói lớn cắt ngang, có điều, tiếng nói này không phải của tôi!

Mọi người đồng loạt chuyển ánh mắt sang nha hoàn Thanh Đan bên người Trần Hiền Nhu, lúc này, nàng ta đang đứng cạnh bàn trang điểm của tôi, xem ra còn chưa chịu ngừng việc lục soát.

Giọng cười bén nhọn của Vương Uyển Dung vang lên trước hết, cười đến nỗi bọn tôi ai cũng nổi da gà, mới nén được bực bội cả giận nói: “Ha ha, ôi ôi, ha…cười chết ta! Ta nói này…nhị phu nhân…ha ha, ngươi ngay cả uống nước cũng bịt miệng, nhìn…nhìn nha đầu của ngươi xem, cũng không chịu bỏ qua cho ngươi, bắt ngươi hôm nay nhất định phải phụng trà nhận sai! Haha!”

Trần Hiền Nhu xem ra còn tức giận đến lộn ruột lộn gan, dậm chân phóng tới trước mặt Thanh Đan, hung hăng nhéo cánh tay cô ta, nhìn thấy tôi và Kỳ nhi thì mếu máo che lại cánh tay mình.

Trần Hiền Nhu cắn răng nói: “Tiểu tiện – nhân, ngươi còn sợ hại ta chưa đủ sao, hả?”

Tinh Đan rất oan uất, đôi mắt đầy nước nức nở: “Nhị phu nhân người hiểu lầm nô tỳ, người xem, ô ô!”

Nói xong, Thanh Đan né sang một bên lấy tay chỉ vào một chỗ, tôi duỗi cổ nhìn, nhất thời sắc mặt trắng bệch.

Thanh Đan chỉ vào một cái hộc bên hông cái bàn trang điểm, chỗ đó, có một ô ngầm.

Tôi biết đại họa sắp tới, nhào về phía trước giang tay cản lại: “Cái này không được soát!”

Thấy thái độ bất thường của tôi, Kỳ nhi và mọi người đều dừng lại một chút.

An Lăng Nguyệt nói: “Chị dâu đây là......?”

Vừa mới nãy còn hoa dung thất sắc – Trần Hiền Nhu duỗi thẳng lông mày: “Thanh Đan làm tốt lắm, khi về Nhị phu nhân sẽ ban thưởng cho ngươi hậu hĩnh.”

An Lăng Nhiên cũng nhếch đôi môi nhìn tôi, hình như đang làm khẩu hình miệng.

Tôi nhắm mắt, toàn thân nhịn không được mà run run:

“Chỗ này, không được soát......”

Trong sạch một đời của tôi, cái ngăn kéo ẩn nho nhỏ này, tuyệt đối, tuyệt đối không được để cho bọn họ biết.

Vương Uyển Dung hừ lạnh: “Không được soát? Chẳng phải có gì mờ ám sao!”

Nói xong, còn nhướng mắt qua một cái, một lão bà tử liền lẻn đến sau lưng tôi, cộng với hai chủ tới Thanh Đan và Trần Hiền Nhu nài ép lôi kéo tôi, cái ngăn ngầm nho nhỏ kia rốt cuộc cũng được tắm ánh mặt trời.

Trong nháy mắt, gương mặt tôi xám như tro mà nhắm mắt lại.

Lão bà tử nói: “Ủa, không phải cây trâm của nhị phu nhân, thế nhưng lại có một quyển sách. Lão bà tử tôi không biết chữ!”

Vương Uyển Dung nói: “Để ta đến xem.”

Tôi vẫn nhắm chặt hai con mắt, người cũng bị Trần Hiền Nhu và Thanh Đan gạt bỏ sang một bên, nói không chừng là chạy tới xem quyển sách kia.

Chỉ mới nghe được vài âm thanh lật giấy, tôi chợt nghe thấy mấy tiếng cảm thán đại loại như “Ôi trời”, “má ơi”, cùng với tiếng hét và tiếng quyển sách rơi xuống đất.

Tôi thầm thở ra mấy hơi, tự nói với bản thân là thế giới này vô cùng tốt đẹp, vì vậy lấy dũng cảm, hé hé mở mắt ra.

May mà trong phòng ngoại trừ An Lăng Nhiên đều là phụ nữ, mọi người ngoại trừ sắc mặt có hơi khó coi, tôi thấy cũng coi như bình thường.

An Lăng Nguyệt trẻ người non dạ, thấy thẩm thẩm với biểu dì mình vô cùng kỳ quái, tò mò cúi người nhặt quyển sách trên mặt đất lên, muốn lật ra xem, nói: “Có gì mà ngạc nhiên vậy?”

Trong chốc lát, thấy Vương mụ mụ chạy vụt tới bên cạnh An Lăng Nguyệt, miệng còn nói không ngừng, “Tội lỗi tội lỗi, tiểu thư còn chưa xuất giá, không được xem không được xem!”

Lại trong chốc lát, quyển sách đã về tới tay tôi.

Tôi giả bộ bình tĩnh mà lặng lẽ cười một tiếng: “Đúng thế, Nguyệt nhi chờ đến khi muội xuất giá ta sẽ đem quyển sách này cho muội mượn”

Mới nói xong, đã rước lấy nhiều ánh mắt xem thường.

Tôi lè lưỡi, đến nỗi thế không? Chỉ là một quyền đông cung đồ thôi mà.

Quyển đông cung đồ này, là người hầu hạ cô dâu ném cho tôi vào đêm động phòng, nói là tặng phẩm mời bà ấy làm mai. Lúc đó tôi mới lật có một trang, đã muốn ngáp ba cái.

Nhìn cái này, so với đĩa phim, tiểu thuyết, thậm chí cả game, cũng thật kém rất xa.

Coi mấy nét vẽ này, quá mức cứng ngắc; hình ảnh, quá đơn điệu; động tác, không đủ mới mẻ. Dù sao nói tới nói lui, chính là không đủ khơi dậy hứng thú cho người xem.

Thế nhưng có một thứ, mà tôi cực mê.

Chính là đề từ của mỗi chương đông cung đồ, mỗi một câu đề, khiến tôi cảm thấy so với mấy thước phim – cấp – ba của quyển sách thấp kém này vạch rõ ranh giới, âm trầm trên từng cấp bậc một, ít nhất còn cảm động hơn so với mấy bộ phim điện ảnh.

Trong đó, tôi thích nhất là câu đề từ đầu tiên:

“Nhất dạ vũ cuồng vân hống, nồng hứng bất tri tiêu vĩnh. Độc trích mẫu đơn tâm, xương tiết tô dung nan động. Tình trùng tình trùng, đô hương hoa tư nhất mộng” ~@_@~

*Định một là để nguyên phiên âm thơ, hoặc là dịch ra. Để phiên âm thì không hiểu, dịch thì tớ không hiểu lấy gì dịch. Thế nên, quyết định để phiên âm luôn. Mong các bạn niệm tình thông cảm. Ai có thắc mắc cứ để lại comment. Chậc chậc, đông cung đồ.

Trong toàn bộ bài ‘như mộng lệnh? Đào nguyên chủ nhân’ không đề cập tới nửa chữ, nhưng lại miêu tả rất nhẹ nhàng tỉ mỉ, tôi rất thích. Rảnh rỗi không có việc gì làm, còn đề bút lên mấy chữ, Kỳ nhi chỉ nói tôi phong tao nhã nhặn, đại loại là khen tôi thi từ có tiến bộ.

Bây giờ nghĩ đến…thật sự là mất mặt mà.

Vương Uyển Dung nói: “Không ngờ công chúa cũng thuộc loại người này, thích xem những thứ đó.”

Trần Hiền Nhu cũng nói: “Cháu dâu không hổ là người hạp hách, dám yêu dám hận a!”

Tôi từ từ nắm chặt nấm đấm, mụ nội nó, ta cũng không tin hai người các ngươi chưa từng xem mấy thứ này!

Nguyên một đám người đang náo nhiệt xoắn xuýt, ngoài cửa truyền tới một giọng nói không cao không thấp: “Có chuyện gì náo nhiệt thế?”

Chậc! Tới sớm không bằng tới đúng lúc, mẹ chồng tôi – lão phượng hoàng trụi lông Túc Phượng đến đây.

Hôm nay, Tây viện thật sự khiến cho kẻ hèn này nở mày nở mặt, hợp lại thành một bàn mạt chược tuyệt đối không thành vấn đề.

Tác giả có vài lời giải thích: Nhận thức của Liêm Chi đối với Tiểu ngu ngốc đang dần thay đổi, có điều trong lúc này, Liêm Chi chỉ một lòng cầu hưu thư, đối với việc vạch trần tiểu ngu ngốc không có hứng thú, từ từ xảy ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hưu Thư Khó Cầu
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...