Hương Thôn Đa Kiều – Chương 2: Khát khao chưa thỏa
Hương Thôn Đa Kiều
“Liệu có thể thêm một lần nữa không?”
Nàng khẽ đong đưa vòng eo, cảm nhận rõ rệt vật cứng đang nửa mềm nửa cương vẫn còn nằm sâu trong cơ thể mình, ma sát đầy ám muội. Dù vừa mới giải tỏa, nhưng “cậu nhỏ” của Nam Hài vẫn duy trì kích thước đáng kinh ngạc, chỉ là độ cứng đã vơi đi đôi chút.
“Thế nhưng là... con đã bắn rồi mà...” Nam Hài lí nhí, gương mặt ngây thơ nhuốm màu đỏ ửng vì mệt mỏi, “Nó… nó hơi mềm rồi.”
“Mềm sao?” Mỹ Phụ khẽ cười, bờ m//ô//n//g bắt đầu nhịp nhàng co thắt, dùng vách thịt trơn ướt, ấm nóng bên trong âm đạo để vuốt ve, mơn trớn cự vật ấy, “Để thẩm giúp con… làm nó cứng cáp trở lại nhé.”
“Chóp chép… chóp chép…”
Nơi giao hợp vang lên những âm thanh dính nhớp đầy gợi tình. Bên trong âm đạo Mỹ Phụ vẫn còn đọng lại lượng lớn tinh dịch hòa lẫn d//â//m thủy, giờ đây theo từng nhịp chuyển động mà bị ép ra, chảy tràn xuống đôi bắp đùi của cả hai.
Nàng cúi người, lần nữa ngậm lấy bờ môi Nam Hài, nụ hôn lần này vừa ôn nhu lại vừa triền miên. Đầu lưỡi nàng khẽ tách hàm răng hắn, chậm rãi thăm dò, m//ú//t mát đầu lưỡi hắn, rồi lại tinh nghịch l//i//ế//m láp vòm họng.
“Ưm…” Nam Hài r//ê//n rỉ đầy khoái cảm, đôi tay theo bản năng vòng qua cổ Mỹ Phụ.
Nụ hôn kéo dài đến mức hơi thở hắn trở nên dồn dập. Mỹ Phụ cảm nhận rõ ràng vật đang cắm sâu trong cơ thể mình đang dần dần hồi phục sự cứng cáp.
“Nhìn này…” Nàng thì thầm giữa những khoảng lặng của nụ hôn, vòng eo đong đưa ngày càng chủ động, “Bảo bối của con… lại cứng rồi.”
Quả thật, “cậu nhỏ” của Nam Hài đang hồi phục độ cứng với tốc độ kinh người. Quy đầu đỏ tím lại sung huyết bành trướng, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên thân gậy. Chỉ trong vài phút, nó đã lấy lại tám chín phần phong độ, lấp đầy từng ngóc ngách trong nhục huyệt của Mỹ Phụ.
“Thẩm… thật lợi hại…” Nam Hài thở dốc, cái m//ô//n//g nhỏ bắt đầu bản năng thúc mạnh lên trên.
“Mới chỉ là bắt đầu thôi…” Mỹ Phụ đắc ý cười, nắm lấy cổ tay hắn ghì chặt xuống ván giường, “Lần này để thẩm chủ động… bảo bối cứ nằm yên mà hưởng thụ đi.”
Nàng rướn người lên, hai tay nâng niu đôi nhũ hoa đang căng đầy, dùng sức nhào nặn. Đầu v//ú màu nâu sẫm nhô lên đầy mời gọi, nàng đưa chúng đến sát bên miệng Nam Hài.
“B//ú đi… vừa b//ú sữa vừa nhìn xem thẩm cưỡi con thế nào.”
Nam Hài thuận theo ngậm lấy một bên nhũ hoa, đầu lưỡi quấn quýt quanh quầng v//ú. Hắn m//ú//t mát thuần thục hơn trước, đôi răng khẽ gặm nhấm thịt mềm, phát ra những tiếng “chậc chậc” đầy kích thích.
Mỹ Phụ thỏa mãn r//ê//n lên một tiếng, rồi bắt đầu cuộc rong ruổi thực sự. Vòng eo nàng uyển chuyển như rắn nước, mỗi nhịp lên xuống của bờ m//ô//n//g đều tạo ra những tiếng “ba ba” giòn giã. Mỗi lần ngồi xuống, cự vật lại cắm sâu vào tận cùng, gần như chạm đến cổ tử cung; mỗi lần nhấc lên, quy đầu lại suýt rời khỏi cửa huyệt, để lại một khoảng trống đỏ ửng đầy mê hoặc.
Tiếng nước hòa cùng tiếng va chạm của da thịt tạo nên một bản nhạc hoan lạc. Âm đạo Mỹ Phụ tựa như một chiếc máy bơm, mỗi nhịp ra vào đều kéo theo dòng dịch hỗn hợp, làm ướt đẫm cả đám lông mao của hai người.
“Bảo bối… thật lớn…” Nàng ngửa cổ r//ê//n rỉ, mái tóc dài tung bay theo từng nhịp chuyển động, “Cái huyệt nhỏ của thẩm… bị con thao thật sướng quá…”
Nam Hài chỉ biết nằm bất lực, miệng ngậm chặt nhũ hoa của Mỹ Phụ, đôi mắt dán chặt vào thân hình đang điên cuồng chập trùng trên người mình. Hai tay hắn bị ghì chặt xuống ván giường, như thể chỉ có thể thụ động đón nhận tất cả.
Khi Mỹ Phụ cưỡi trên người Nam Hài, đôi nhũ hoa căng tràn lắc lư dữ dội, vẽ nên những đường cong trắng muốt khiến người ta hoa mắt. Thịt mềm rung động trong không trung, quầng v//ú nâu sẫm như hai đóa hoa nở rộ, đầu v//ú cứng đờ như đá, nảy lên theo từng nhịp lên xuống. Khi nàng cúi người cho b//ú, đôi gò bồng đảo rủ xuống, ép chặt lên lồng ngực gầy gò của Nam Hài, biến dạng đầy gợi cảm, khe ngực kẹp chặt lấy đỉnh cự vật. Còn khi nàng ngồi dậy, đôi v//ú lại vươn cao, đầu v//ú hướng thẳng lên trời, theo nhịp va chạm mà vung vẩy, sóng sữa dập dờn, mồ hôi từ khe ngực trượt xuống, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.
Thế nhưng, Mỹ Phụ sớm nhận ra điều bất thường. Đã hơn mười phút trôi qua, eo nàng bắt đầu mỏi nhừ, đôi chân run rẩy, nhưng Nam Hài bên dưới ngoài vài tiếng r//ê//n rỉ thì chẳng hề có dấu hiệu muốn xuất tinh. Vật cứng trong người nàng vẫn cứng đến đáng sợ, thậm chí còn tráng kiện hơn lúc trước.
“Bảo bối…” Mỹ Phụ thở hổn hển, nhịp độ chậm lại, “Sao… sao con vẫn chưa bắn?”
“Con… con không biết…” Giọng Nam Hài mang theo tiếng nức nở, “Cậu nhỏ… nó cứng đến mức khó chịu quá… nhưng mà… nhưng mà cứ không thể bắn ra được…”
Vừa nói, cái m//ô//n//g nhỏ của hắn vừa chủ động thúc lên, phối hợp với nhịp điệu của Mỹ Phụ. Cú thúc bất ngờ này khiến Mỹ Phụ suýt chút nữa thét lên – cự vật của Nam Hài đ//â//m thẳng vào một góc độ hiểm hóc, như muốn xuyên thủng tử cung nàng.
“Á!” Mỹ Phụ hét lên, hai tay chống lên lồng ngực Nam Hài để giữ thăng bằng. Nàng cúi xuống nhìn, gương mặt ngây thơ của hắn lúc này đầy vẻ đau đớn, đôi mắt đẫm lệ, trông thật sự rất khó chịu.
“Thẩm… giúp con với…” hắn khóc nấc lên, “Nó cứng đến mức đau quá…”
Lòng Mỹ Phụ lập tức mềm nhũn. Nàng cúi người, hôn nhẹ lên những giọt nước mắt nơi khóe mắt hắn. “Ngoan, đừng khóc… thẩm giúp con đây.”
Nàng bắt đầu lại từ đầu, nhưng lần này dịu dàng và chậm rãi hơn, cố gắng tìm kiếm nhịp điệu khiến Nam Hài thoải mái nhất, kích thích vào những điểm nhạy cảm của hắn. Thế nhưng, mười phút nữa trôi qua, Nam Hài vẫn không có dấu hiệu xuất tinh.
“Ô ô… thẩm ơi… vẫn không được…” Nam Hài khóc càng dữ dội hơn, “Nó… nó càng lúc càng cứng…”
Mỹ Phụ cũng bắt đầu cuống cuồng. Âm đạo nàng đã bị thao đến run rẩy, đạt cao trào đến hai lần, nhưng cự vật của Nam Hài vẫn cứng chắc như thuở ban đầu. Nàng đổi tư thế, từ ngồi cưỡi chuyển sang tư thế truyền giáo, để Nam Hài nằm đè lên người mình.
“Đến đây… bảo bối tự động đi…” nàng thở dốc, đôi chân quấn chặt lấy eo hắn, “Dùng nhịp điệu con thích… thẩm chiều con hết.”
Nam Hài nức nở gật đầu, cái m//ô//n//g nhỏ bắt đầu run lên bần bật.
“Ba ba ba ba ba!”
Nhịp điệu lần này nhanh đến kinh người. Eo của Nam Hài như được lắp động cơ, bờ m//ô//n//g lên xuống tạo thành những tàn ảnh. Mỗi lần đ//â//m vào, quy đầu lại va chạm mạnh mẽ vào tận cổ tử cung của Mỹ Phụ.
“Á!” Mỹ Phụ bị đợt tấn công bất ngờ làm cho thét lên liên hồi, “Chậm thôi… bảo bối chậm một chút… thẩm… thẩm không chịu nổi nữa…”
Thế nhưng Nam Hài hoàn toàn không nghe thấy. Gương mặt hắn vẫn đầy vẻ đau đớn, nước mắt không ngừng rơi, nhưng phần eo lại càng lúc càng nhanh, càng lúc càng hung hãn.
“Thẩm… thẩm ơi…” hắn vừa khóc vừa thao, “Giúp con… giúp con bắn ra… nó đau quá…”
Mỹ Phụ đã không thể thốt nên lời. Âm đạo nàng bị thao đến co rút kịch liệt, những đợt cao trào nối tiếp nhau ập đến. Nhưng Nam Hài vẫn không có dấu hiệu xuất tinh, cự vật trong người nàng vẫn mạnh mẽ đ//â//m tới như không biết mệt mỏi.
Lại mười phút nữa trôi qua.
Mỹ Phụ đã bị thao đến thần trí mơ hồ. Nước mũi, nước bọt không tự chủ được mà chảy ra, dính bết trên gương mặt. Đôi mắt nàng trợn ngược, đầu lưỡi thè ra ngoài bờ môi, phát ra những tiếng thở dốc “ôi ôi” đầy hoan lạc. Nàng hoàn toàn bị biến thành một con rối mặc cho hắn điều khiển.
Nơi giao hợp của cả hai đã lầy lội không chịu nổi. Âm thần của Mỹ Phụ bị thao đến sưng đỏ, lật ngược ra ngoài như hai cánh hoa chín muồi, ôm chặt lấy gốc cự vật của Nam Hài. Mỗi nhịp ra vào, cửa huyệt nàng lại bị chống căng thành một lỗ tròn, thịt mềm bên trong bị kéo ra rồi lại bị đẩy ngược vào. Cự vật của Nam Hài dính đầy dịch thể, lấp lánh dưới ánh nắng đầy d//â//m mỹ.
Túi tinh hoàn của hắn dán chặt vào đáy chậu Mỹ Phụ, hai viên cao hoàn nhấp nhô, theo nhịp va chạm mà vuốt ve âm vật nhạy cảm của nàng. Đôi nhũ hoa của Mỹ Phụ lắc lư điên cuồng, đầu v//ú vẽ nên những quỹ đạo xốc xếch trên không trung, thịt mềm va chạm phát ra tiếng “ba ba” nhỏ vụn. Bờ m//ô//n//g đầy đặn của nàng bị đ//â//m đến mức sóng thịt lăn tăn, khe m//ô//n//g khẽ trương khẽ hợp theo từng nhịp.
“Thẩm… thẩm ơi…” Nam Hài vẫn khóc, nhưng phần eo không hề giảm tốc độ, “Con… con thật sự không bắn được… nó sắp nổ tung rồi…”
Mỹ Phụ dùng chút sức lực cuối cùng, hai tay ôm lấy đầu Nam Hài, ép mặt hắn vào trước ngực mình.
“Bắn… bắn vào đi…” nàng khàn giọng, tiếng nói gần như không nghe rõ, “Tất cả… bắn hết cho thẩm…”
Như được ban lệnh, Nam Hài đột nhiên phát ra một tiếng nghẹn ngào dài.
“Á!”
Vòng eo hắn bỗng chốc cong lên, cự vật trong cơ thể Mỹ Phụ đập mạnh, rung động kịch liệt. Tinh dịch nóng hổi từng đợt từng đợt phun trào, rót đầy vào nhục huyệt đã sưng đỏ của nàng.
“Ân… ân… ân…”