Hương Thôn Đa Kiều – Chương 1: Bình minh trong căn nhà gỗ
Hương Thôn Đa Kiều
Sáng sớm, những tia nắng đầu tiên vẫn chưa thể xuyên thấu màn sương dày đặc bao phủ lấy cánh rừng già. Thế nhưng, trong căn nhà gỗ nhỏ nằm giữa chốn hoang vắng, những âm thanh da thịt va chạm đầy ám muội đã vang lên không dứt.
“Ba ba ba… Ba ba ba…”
Chiếc giường gỗ cũ kỹ r//ê//n rỉ dưới sức nặng, những nhịp rung lắc dồn dập như chực chờ tan rã thành từng mảnh. Mồ hôi vương vãi trong ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, rơi xuống sàn gỗ thô ráp, để lại những vệt đậm màu.
Nam Hài nằm đè lên thân thể Mỹ Phụ. Vóc dáng cậu trông vẫn còn rất non nớt — vòng eo thon nhỏ, đôi vai gầy guộc, thậm chí dọc sống lưng còn lộ rõ những đốt xương nhô lên. Thế nhưng, đôi m//ô//n//g cậu lại nhấp nhô với tần suất kinh người, mỗi cú thúc tới đều ẩn chứa một nguồn lực mạnh mẽ, hoàn toàn đối lập với hình thể mảnh khảnh ấy.
“Ân… Bảo bối… Sâu thêm chút nữa đi…” Mỹ Phụ ngửa cổ ra sau, tạo nên một đường cong duyên dáng. Mồ hôi từ gò má trượt dài qua xương quai xanh, rồi lọt thỏm vào khe ngực đầy đặn.
Hai tay nàng siết chặt lấy eo Nam Hài, móng tay như muốn khảm sâu vào lớp da thịt mềm mại. Đôi chân thon dài của nàng nâng cao, mắt cá chân đan chéo khóa chặt lấy lưng cậu, cố định người tình nhỏ vào giữa hai chân mình.
Thứ không hài hòa nhất lúc này chính là cự vật đang nằm giữa hông Nam Hài. Nó tráng kiện, đỏ tím, những đường gân xanh nổi lên cuồn cuộn, kích thước to lớn đến mức khó tin so với vòng eo nhỏ bé của cậu. Lúc này, vật ấy đang cắm sâu vào nhục huyệt ướt át của Mỹ Phụ, mỗi lần rút ra lại kéo theo những dòng dịch nhầy nhụa, phát ra tiếng nước “phốc thử, phốc thử” đầy gợi tình.
“Thẩm thẩm… Con… con sắp không chịu nổi nữa rồi…” Giọng Nam Hài nghẹn ngào, tiếng nói non nớt giờ đã khàn đặc vì dục vọng. Đôi m//ô//n//g cậu vẫn bản năng thúc tới, nhưng động tác đã bắt đầu trở nên hỗn loạn.
“Không được… Vẫn chưa được đâu…” Mỹ Phụ đột ngột nâng nửa thân trên, hai tay nâng lấy gương mặt đẫm mồ hôi của Nam Hài, ép cậu phải nhìn thẳng vào mình. “Nhìn thẩm thẩm này… Bảo bối, nhìn thẩm thẩm đi…”
Nàng rướn người tới, ngậm lấy đôi môi cậu, đầu lưỡi mạnh mẽ cạy mở hàm răng đang khép chặt. Tiếng nước bọt quyện hòa vang lên rõ mồn một giữa những âm thanh va chạm da thịt. “Xì xì… Thu thu…”
Nam Hài nức nở, thụ động đón nhận nụ hôn sâu. Đầu lưỡi Mỹ Phụ khuấy đảo trong khoang miệng cậu, m//ú//t mát từng chút ngọt ngào, đồng thời vòng eo nàng bắt đầu chủ động nhấp nhô, dùng vách thịt trơn ướt ấm áp mà siết chặt lấy cự vật đang mạnh mẽ đ//â//m chọc trong cơ thể mình.
“…Thẩm thẩm… sướng quá…” Nam Hài thở dốc giữa nụ hôn, gương mặt ngây thơ ửng hồng vì khoái cảm. “Kẹp chặt con… chặt thêm chút nữa…”
“Thích không?” Mỹ Phụ rời khỏi đôi môi cậu, chuyển sang ngậm lấy vành tai, dùng răng khẽ cọ xát. “Có thích cái âm hộ d//â//m đ//ã//n//g của thẩm thẩm không?”
“Thích… thích nhất…” Nam Hài gật đầu loạn xạ, đôi m//ô//n//g run rẩy nhịp nhàng hơn. “Của thẩm thẩm… vừa ướt vừa nóng… hút lấy con sướng quá…”
“Phốc thử… ba ba ba…”
Tiếng nước nơi giao hợp ngày một vang dội. Âm thần của Mỹ Phụ đã bị thao đến lộn ngược ra ngoài, cửa huyệt sưng đỏ siết chặt lấy gốc dương vật. Mỗi cú thúc sâu đều khiến bụng dưới của nàng nhô lên một đường cong rõ rệt.
“…Bảo bối… đ//â//m vào nơi sâu nhất đi…” Mỹ Phụ bỗng hét lên, hai chân siết chặt, mắt cá chân găm sâu vào thắt lưng cậu. “Đúng rồi… chính là chỗ đó… hoa tâm của thẩm thẩm… bị bảo bối đ//â//m trúng rồi…”
Nàng buông một tay, lần xuống phía dưới, chạm vào nơi giao hợp đang đỏ rực. Đầu ngón tay nàng vạch mở âm thần, để lộ cửa huyệt đang bị cự vật lấp đầy. “Nhìn đi… bảo bối nhìn đi…” Nàng thở dốc, dẫn dắt Nam Hài cúi đầu. “Xem cái thứ to lớn của con… đã thao thẩm thẩm ra nông nỗi nào…”
Nam Hài cúi xuống, đập vào mắt là cự vật đỏ tím của chính mình đang ra vào trong nhục huyệt phấn nộn. Mỗi lần rút ra, quy đầu lại kéo theo những bọt trắng – kết tinh từ dịch thể của cả hai. Âm đế của Mỹ Phụ đã cứng lại như một viên sỏi nhỏ, run rẩy không ngừng theo từng nhịp va chạm.
“Thật là… d//â//m đ//ã//n//g…” Nam Hài lẩm bẩm, bụng dưới co thắt dữ dội.
“Không được bắn…” Mỹ Phụ nhận ra sự thay đổi, lập tức dùng hai chân khóa chặt lấy cậu. “Thẩm thẩm vẫn chưa đủ… cho thẩm thẩm thêm chút nữa đi…”
Nàng nói rồi dùng tay còn lại nắm lấy bầu ngực căng tròn, dùng sức ép chặt, đưa núm v//ú nâu sẫm đến bên miệng Nam Hài. “B//ú sữa đi… bảo bối ăn sữa của thẩm thẩm đi…” Giọng nàng đầy mê hoặc. “Vừa b//ú sữa vừa thao thẩm thẩm… giống như hồi con còn nhỏ vậy…”
Nam Hài nghẹn ngào một tiếng, thuận theo ngậm lấy núm v//ú. Cậu m//ú//t mát còn vụng về, nhưng đầy lực, đầu lưỡi quấn quýt quanh quầng v//ú, đôi răng thỉnh thoảng lại khẽ gặm cắn.
“…Đúng… chính là như vậy…” Mỹ Phụ ngửa đầu r//ê//n rỉ, ngón tay luồn vào mái tóc mềm mại của Nam Hài, ép mặt cậu sát vào ngực mình. “Bảo bối lúc nhỏ… cũng ăn sữa của thẩm thẩm như thế này…”
Vòng eo nàng bắt đầu điên cuồng nhấp nhô, chủ động nghênh đón từng cú thúc của Nam Hài. Tiếng va chạm da thịt càng lúc càng dày đặc, chiếc giường gỗ lay động dữ dội như muốn sụp đổ.
“Nhưng mà bây giờ…” Nàng thở dốc, giọng nói lẫn trong tiếng nấc nghẹn. “Bây giờ bảo bối không chỉ b//ú sữa… mà còn dùng thứ này… thao cái âm hộ d//â//m đ//ã//n//g của thẩm thẩm…”
“Phốc thử… phốc thử…”
Tiếng nước đã hòa thành một dòng chảy không dứt. Bên trong âm đạo Mỹ Phụ như vỡ đê, mỗi cú ra vào đều kéo theo lượng lớn d//â//m dịch, khiến lông mu cả hai bết dính vào nhau.
“Thẩm thẩm… thẩm thẩm ơi…” Nam Hài buông núm v//ú, ngửa mặt lên, đôi mắt đẫm lệ. “Con muốn bắn… nó căng quá…”
“Chờ một chút… bảo bối chờ một chút…” Mỹ Phụ cũng đã chạm đến giới hạn. Âm đạo nàng co thắt kịch liệt, như thể có hàng ngàn miệng nhỏ đang m//ú//t lấy dương vật cậu. “Đi cùng với thẩm thẩm… chúng ta cùng nhau…”
Nàng bất ngờ xoay người, đè Nam Hài xuống dưới thân. Tư thế này cho phép nàng nuốt trọn cự vật vào sâu nhất, gần như ngồi sụp xuống tận gốc. Sau đó, nàng bắt đầu điên cuồng nhấp nhô, cặp m//ô//n//g đầy đặn va đập tạo nên những tiếng “ba ba” giòn giã.
“…Dương vật của bảo bối… muốn đ//â//m xuyên thẩm thẩm rồi…” Nàng thét lên, hai tay chống lên lồng ngực gầy guộc của cậu, mái tóc dài rối bời, những lọn tóc vương đầy mồ hôi.
Nam Hài chỉ có thể nằm đó, bất lực nhìn Mỹ Phụ đang cưỡi trên người mình mà rong ruổi. Hai tay cậu bản năng siết chặt lấy eo nàng, đầu ngón tay lún sâu vào lớp da thịt mềm mại.
“Thẩm thẩm… thẩm thẩm… hút chặt quá…” Cậu kêu khóc, đôi m//ô//n//g nhỏ không tự chủ được mà thúc lên. “Con muốn bắn… thật sự muốn bắn rồi…”
“Bắn đi… bắn vào trong đi…” Mỹ Phụ cúi người, hôn lấy môi cậu, đầu lưỡi mạnh mẽ xâm chiếm. “Bắn hết vào cho thẩm thẩm… bắn sâu vào tận cùng bên trong…”
Âm đạo nàng co rút liên hồi, cao trào ập đến mãnh liệt và đột ngột. Cùng lúc đó, Nam Hài cũng chạm đến đỉnh điểm.
“—!”
Cậu thét lên, vòng eo thon cong lên, dương vật trong cơ thể Mỹ Phụ giật nảy, rung động từng hồi. Tinh dịch đặc quánh từng đợt phun trào, rót đầy vào nhục huyệt đang không ngừng co bóp.
Mỹ Phụ dùng hai chân gắt gao khóa chặt lấy eo cậu, không cho phép bất kỳ sự rời bỏ nào. Nàng dán chặt môi mình vào môi Nam Hài, nuốt trọn lấy từng tiếng r//ê//n rỉ, đầu lưỡi quấn quýt, m//ú//t lấy từng hơi thở của cậu.
“Ân ân… ô ô…” Nam Hài run rẩy trong dư âm cao trào, đôi m//ô//n//g vẫn bản năng nhấp nhô, ép những giọt tinh dịch cuối cùng vào sâu trong cơ thể Mỹ Phụ.
Một lúc lâu sau, Mỹ Phụ mới buông đôi môi cậu ra, một sợi tơ bạc kéo dài giữa hai cánh môi rồi đứt đoạn. Nàng chống người dậy, nhưng không để dương vật của Nam Hài tuột ra, mà cứ giữ nguyên tư thế ấy, chậm rãi đung đưa vòng eo, cảm nhận sự ma sát của cự vật vẫn còn nửa cứng ngắc bên trong mình.
“Bảo bối…” Nàng thở dốc, mồ hôi từ cằm nhỏ xuống lồng ngực Nam Hài. “Bắn nhiều quá… bụng của thẩm thẩm… bị rót đầy rồi…”
Nam Hài chỉ nằm đó, lồng ngực phập phồng dữ dội. Dương vật cậu vẫn còn khẽ giật trong cơ thể nàng, dường như vẫn còn chút tinh dịch rỉ ra.
Ánh nắng sớm cuối cùng cũng xuyên qua cửa sổ nhà gỗ, chiếu rọi lên hai thân thể đang quấn quýt lấy nhau. Mỹ Phụ rướn người, lại một lần nữa ngậm lấy môi Nam Hài, nụ hôn lần này dịu dàng và kéo dài.
“Xì xì… thu…”
Tiếng nước bọt giao hòa vang lên rõ rệt trong buổi sáng tĩnh lặng. Ngón tay nàng vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của Nam Hài, đầu ngón tay lướt qua những đường nét ngây thơ.
Nụ hôn kéo dài suốt vài phút, Mỹ Phụ mới lưu luyến buông ra. Đầu lưỡi nàng quét một vòng cuối trong miệng cậu, cuốn đi hết thảy dư vị, rồi mới chậm rãi rời khỏi. Một sợi tơ bạc kéo dài giữa hai người, rủ xuống cằm Nam Hài.
“Bảo bối…” Mỹ Phụ thở dốc, hai tay chống lên lồng ngực gầy guộc của cậu, mồ hôi chảy dài qua khe ngực. “Thẩm thẩm… vẫn chưa đủ…”













