Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 8: Bước nhảy

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh Trân gắp một đũa bách diệp xào rau xanh bỏ vào bát Mỹ Quyên: “Bà ấy xào rau rất khéo, không bị vàng.”

Mỹ Quyên vốn ghét ăn rau xanh, vậy mà lần này lại ngoan ngoãn khác thường, nhai nuốt một cách khó nhọc rồi chủ động nói: “Mẹ có nhớ Ngọc Châu không?”

“Ngọc Châu nào?” Anh Trân không nhớ ra. Mỹ Quyên cũng chẳng trông đợi mẹ nhớ, cô bé nhún vai, nhắc lại bằng giọng rất thản nhiên: “Chính là cô kia, tuần trước, à không, tuần trước nữa, trong buổi tụ họp ở nhà bà Lý, người có chào hỏi mẹ ấy, Ngọc Châu đó.”

“À!” Anh Trân nhớ ra, là một cô gái dung mạo xinh xắn. “Cô ấy sao rồi?”

Mỹ Quyên đáp: “Cô ta có bạn trai rồi.”

Trong lòng Anh Trân bỗng khựng lại một nhịp: “Là ai? Chẳng lẽ là Diêu Tô Niệm?”

Mỹ Quyên bĩu môi: “Nghĩ gì thế, cô ta xứng à!” Rồi cô nàng lại nói tiếp: “Cha cô ta mở một tiệm tạp hóa nhỏ, mẹ thì mù mắt, dưới còn mấy đứa em. Cả nhà thắt lưng buộc bụng cho cô ta đi học, chỉ mong cô ta có tiền đồ, kiếm được một chàng rể giàu có.”

Anh Trân khen: “Khó được người cha có tầm nhìn như vậy.”

Mỹ Quyên tỏ vẻ khinh thường: “Thế mà gọi là tầm nhìn à? Chân lấm tay bùn quét thêm lớp sơn vàng thì vẫn là chân bùn. Tính toán đòi hỏi nhà trai điều kiện tốt, nhưng đàn ông đâu có ngu, người ta cũng đang xem xét cô ta. Rõ ràng gánh cả gia đình cần tiền là cái hố không đáy, ai chịu làm kẻ ngốc?”

Anh Trân không thích giọng điệu con buôn của con gái bèn im lặng. Bà v//ú bưng bát trứng hấp vừa nấu xong lên, mềm mịn, rưới mấy giọt dầu mè. Anh Trân dùng thìa sứ múc vài miếng trộn cơm ăn, một lúc sau mới hỏi: “Bạn trai cô ấy làm việc ở đâu?”

Mỹ Quyên dường như đợi đúng câu này, thậm chí có phần nôn nóng: “Làm giáo viên tiểu học.”

Anh Trân gật đầu: “Cũng được đấy, là người có học.”

Mỹ Quyên cười: “Có học thì cũng đâu ăn được. Mỗi tháng anh ta lương sáu mươi đồng, trong nhà có mẹ già và một em trai, ở nhà hẻm, tiền thuê mỗi tháng mười lăm đồng. Rồi gạo mắm dầu muối giấm than, đồ sinh hoạt, quần áo giày tất đều tốn tiền, khoản lớn nhất là học phí của em trai. Tối nào anh ta cũng phải đi kèm học cho con nhà người ta, ba tiếng được ba mươi đồng. Tính toán chắt chiu như thế, mỗi tháng cũng chỉ vừa đủ sống. Không được ốm, hễ ốm là xong, mà người nghèo thì lại hay ốm nhất.”

Anh Trân liếc con gái một cái: “Con tính toán nhà người ta kỹ lắm, sao không thử tính nhà mình đi.”

Mỹ Quyên nói: “Con biết sao được, là Ngọc Châu tự tính cho con nghe. Cô ta nói nếu lấy anh ta, sau này cũng phải ra ngoài tìm việc làm phụ giúp gia đình, không thì không sống nổi. Cô ta vốn đã quyết tâm chấm dứt mối này, tuần trước lẻn vào buổi tụ họp ở nhà bà Lý, Chu Phác Sinh rất có thiện cảm với cô ta, còn xin số điện thoại. Chu Phác Sinh, mẹ cũng biết mà, đúng rồi, cái anh mắt lé đó. Dáng dấp thì tầm thường thật, nhưng nhà có tiền, theo anh ta thì khỏi phải sống khổ. Để mẹ chọn, mẹ chọn ai?”

Anh Trân nghĩ một chút rồi đáp: “Mẹ chọn tình yêu.”

Mỹ Quyên nhìn cô sững ra một lúc, rồi phì cười: “Mẹ thật ngây thơ, tình yêu ăn được không! Nếu là con, con chọn Chu Phác Sinh.”

Anh Trân hỏi: “Ngọc Châu quyết định theo ai?”

Mỹ Quyên đáp: “Cái cô ngốc đó vẫn muốn theo anh giáo viên tiểu học. Con gặp anh ta một lần, đứng đợi cô ấy trước cổng trường, trông vừa tà khí vừa đẹp, cao ráo, da rất trắng, mày rậm mắt to, cười lên như minh tinh điện ảnh. Cô ta bị vẻ ngoài đó mê hoặc, quên hết nỗi khổ của cuộc sống về sau.”

Anh Trân thấy cô quá tự cho mình là phải, cau đôi mày mảnh lại, quở khẽ: “Con hiểu được gì chứ, mở miệng ra là tiền!”

Mỹ Quyên múc một bát canh tôm khô rong biển, vừa nhấp môi uống vừa nói: “Mẹ chẳng phải cũng đang lo vì tiền đó sao! Giờ lại nói con, hừ! Tình yêu thì có ích gì, trả được tiền công cho bà v//ú à!”

Anh Trân cũng khó mà phân biệt rạch ròi được mối quan hệ giữa tình yêu và tiền bạc. Những năm trước trong phủ còn khá giả, Nhiếp Vân Phiên hút thuốc phiện, nâng đỡ đào kép, la cà kỹ viện, suốt ngày chẳng thấy mặt. Tuy cô ăn mặc không thiếu thốn, nhưng sống chẳng hề vui vẻ.

Bây giờ mọi người sa sút, khi Nhiếp Vân Phiên túng tiền thì thường lười nhác nằm lì trong phòng, có lúc còn nói với cô dăm ba câu, pha trò cho vui. Thế mà cô lại thấy gai mắt như bị kim châm, chỉ hận không thể đuổi hắn cút đi.

Cô chẳng có tình yêu, cũng chẳng có tiền bạc, liền nói với Mỹ Quyên bằng giọng đầy tâm sự: “Đời mẹ coi như hết hy vọng rồi, con vẫn còn cơ hội.”

Không hiểu sao mặt Mỹ Quyên đỏ lên, cô bỗng e lệ hỏi: “Tuần trước ở nhà bà Lý… Diêu Tô Niệm có tin tức gì chưa? Anh ta chọn cô nào vậy?”

Anh Trân hơi sững lại, không mấy chắc chắn: “Chưa thấy bà Lý gọi điện, chắc còn sớm. Mới một tuần thôi, người ta cũng phải suy nghĩ, đâu phải nhặt vào giỏ là thành rau.”

Mỹ Quyên nói: “Chuyện này không thể kéo dài. Mẹ thấy còn sớm, nhưng biết đâu bà Mã, bà Tiết đã hành động từ lâu rồi. Mẹ đâu phải không thấy, cái cảnh hôm đó ở nhà bà Lý, chẳng khác gì hoàng đế tuyển phi.”

Anh Trân cười nhìn cô, chợt hỏi: “Con để ý Diêu Tô Niệm rồi à?”

Mỹ Quyên dù sao cũng là con gái còn trinh, mặc cho hiện giờ trong phủ ra sao, từ nhỏ đến lớn vẫn được nuôi dạy như tiểu thư nhà cao cửa rộng, tự nhiên có một vẻ kiêu hãnh. Cô bé khẽ hừ một tiếng: “Cũng tàm tạm!”

Anh Trân nghiêng đầu nhớ lại cảnh tượng đêm ấy: “Anh ta nhảy rất đẹp.”

“Du học về thì ai mà chẳng nhảy giỏi!”

“Chưa chắc. Chu Phác Sinh cũng từng du học, mẹ thấy cậu ta toàn nhảy sai nhịp, còn giẫm mấy lần lên chân bạn nhảy.”

“Anh ta đâu phải nhảy, mắt láo liên cứ liếc loạn lên người các tiểu thư.” Mỹ Quyên nói tiếp: “Ngọc Châu không theo anh ta là đúng, sau này kiểu gì cũng là phá gia chi tử, nợ phong lưu kéo không dứt.”

“Còn Diêu Tô Niệm thì cao ráo, vai rộng eo thon chân dài, nhảy lên rất có dáng.” Anh Trân mơ hồ nhớ lại một bóng người.

Trong mắt Mỹ Quyên lóe lên một tia sáng, lấp lánh như vàng vụn bạc rơi. “Anh ta đúng kiểu người mặc đồ đẹp.”

“Dung mạo tuy không tuấn tú bằng anh giáo viên tiểu học kia, chủ yếu là đôi mắt. Mí đơn nhưng không nhỏ, hơi dài, đuôi mắt xếch lên, lúc nhìn người thì như cười mà không phải cười.” Mỹ Quyên thừa nhận: “Tiếng Tây của anh ta là giọng Luân Đôn rất chuẩn.”

Anh Trân chống cằm nghe xong, lại hỏi: “Giờ cậu ta làm việc ở đâu?”

Mỹ Quyên nói liền một mạch không dứt: “Cha anh ta là bộ trưởng Tài chính, đang định lập Văn phòng Tài chính Bộ Tài chính tại Thượng Hải, sẽ cho anh ta một chức vụ.”

Anh Trân hỏi tiếp: “Những chuyện này là cậu ta tự nói với con à?”

Mỹ Quyên lắc đầu: “Không, là tối hôm đó nói chuyện với mấy cô quen biết, nghe họ kể.”

Anh Trân nhìn vẻ mặt con gái, nghĩ ngợi rồi nói: “Diêu Tô Niệm đã nhảy ba lượt với cháu gái bà Mã.”

Cô vốn không hay để ý mấy chuyện này. Hôm ấy cô ngồi trên ghế sofa trò chuyện với bà Triệu, do váy sườn xám hơi ngắn, chỉ cần đứng thẳng người một chút là lộ gần hết mu bàn chân. Trên đó có một vệt bùn nước bẩn bị dẫm lên, là gót giày của vị phu nhân nào đó giẫm trúng, in thành một dấu hình chữ “U” rất rõ trên đôi tất thủy tinh trắng muốt, như bị đóng dấu, chỉ là không phải màu đỏ.

Mặt cô lúc ấy lại đỏ bừng. Nhạc dừng ba lần, cô kéo tà váy che chân ba lần, ánh mắt cũng hướng về sàn nhảy ba lần, nhìn thấy Diêu Tô Niệm ôm eo cô gái lai xinh đẹp kia, khung cảnh quá đỗi mỹ lệ, đến nay vẫn còn in sâu trong ký ức.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 8: Bước nhảy

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8: Bước nhảy
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...