Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hồng Loan Hy – Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn

Hồng Loan Hy

Tác giả: Đại Cô Nương
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh Trân mỉm cười hỏi: “Mẹ cho anh tiền tiêu vặt rồi à?”

Nhiếp Vân Phiên theo phản xạ định nói là không, nhưng biết có nói cô cũng chẳng tin, vợ chồng hơn mười năm đâu phải sống uổng. Thế là hắn hừ một tiếng: “Thế mà gọi là tiền tiêu vặt à! Chẳng qua là bố thí cho ăn mày.”

Anh Trân dùng đầu ngón tay lướt dọc theo một hàng răng lược, phát ra tiếng “xèo xèo”: “Tiền công của bà nấu bếp đã bị nợ cả tháng nay rồi, không trả nữa là bà ấy đi thật đấy.”

Nhiếp Vân Phiên nói: “Tôi vốn đã không ưa bà ta. Gà mua về gầy nhẳng như c//h//i//m bồ câu, nấu thì lại đổ cả nồi nước, đến mấy váng mỡ cũng chẳng thấy đâu.”

Nói rồi, hắn cáu lên: “Cho bà ta đi ngay! Thời buổi này, ba chân bốn chân thì khó tìm, chứ hai chân thì đầy ngoài đường.”

Cái giọng nói ấy như thể người đi rồi thì trà cũng nguội, nợ cũ tình xưa đều xóa sạch. Người đàn ông thạo đời nhất lúc này lại như một cậu trai ngây ngô vô tội. Cô tức đến buồn cười: “Đuổi thì cũng phải thanh toán đủ tiền công chứ. Phóng viên báo chí bên ngoài đang rảnh rỗi kiếm tin đấy, lại có dịp làm ầm lên một phen.”

“Dính dáng gì tới tôi!” Nhiếp Vân Phiên lẩm bẩm, “Tôi đâu còn làm quan nữa.”

Anh Trân không nghe rõ, cau mày hỏi: “Anh nói gì cơ?”

Nhiếp Vân Phiên sờ sống mũi, lúc này mới phát hiện mình quên đeo kính, bèn lái sang chuyện khác: “Bà Triệu thế nào? Chồng bà ấy nói sao? Tôi biết cô với bà cụ không nói thật.”

Lúc này hắn lại tinh ranh trở lại. Anh Trân cũng không giấu: “Bà Triệu từ chối rồi, dứt khoát lắm. Chỉ nói tên tuổi anh quá lớn, không dám thân gần.”

“Chẳng phải các cô là bạn thân từ nhỏ, mặc chung một cái quần sao?”

Khóe miệng Nhiếp Vân Phiên vẫn cong cười, nhưng đáy mắt dần dần lạnh đi.

Anh Trân chợt hiểu, những lời cô nói với bà Triệu tối hôm đó ở nhà bà Lý đã bị Mỹ Quyên nghe thấy, rồi không sót một chữ kể lại cho hắn.

Cô nói gọn: “Chỉ là lời khách sáo cho qua chuyện, tôi còn chẳng coi là thật, anh lại coi là thật sao?”

Nhiếp Vân Phiên nhìn cô không biểu cảm một lúc, rồi đột nhiên bật cười, lắc đầu: “Đàn bà các cô… ha… đàn bà.”

Hắn quay người ra trước giường lấy kính, rồi quay lại, lục trong đám chai lọ của Anh Trân tìm được một lọ dầu quế hoa, mở nắp nhỏ vài giọt vào lòng bàn tay, xoa đều rồi vuốt lên tóc, vừa làm vừa lẩm bẩm: “Tối nay tôi có một buổi xã giao rất quan trọng, ông Trương giới thiệu cho tôi một nhân vật lớn để quen biết.”

Hắn ngước nhìn chiếc đồng hồ báo giờ tráng men: “Muộn rồi.”

Mới trước còn nói sẽ lái xe đưa anh chị vợ đi Kim Sơn, giờ lại có “xã giao quan trọng”. Lời hắn xưa nay chưa từng là thật. Nếu nói dối kín kẽ thì cũng thôi, đằng này lại lộ liễu đến thế. Anh Trân khinh bỉ trong lòng, nhưng cũng chẳng buồn vạch trần.

Nhiếp Vân Phiên hào hứng hỏi: “Vị nhân vật lớn ấy quê Tô Châu. Người Tô Châu các cô thích hát khúc gì nhất?”

Hắn bổ sung: “Cái khúc cô từng hát ấy, hay lắm, tên là gì nhỉ?”

Anh Trân đặt chiếc lược xuống. Hắn thuận tay cầm lấy, ghé sát gương chải mái tóc đã thoa dầu bóng loáng. Anh Trân đáp: “Tên là Đại Cửu Liên Hoàn.”

Nói xong cô đứng dậy định đi, lại bị hắn dang tay chặn lại: “Cô hát hai câu đi, chỉ hai câu thôi.”

Trong những cuộc xã giao, thân hay sơ đôi khi chỉ nằm ở hai ba câu ấy.

Anh Trân ngửa cổ nhìn hắn, hắn cũng cúi đầu nhìn cô. Trong mắt hắn có một nụ cười niềm nở, dịu dàng đến giả tạo. Ánh đèn điện trắng chiếu lên gương mặt hắn, trắng đến ánh xanh, càng làm nổi bật mái tóc đen bóng.

Mùi dầu quế hoa ngọt nồng lan ra. Anh Trân lười ứng phó, chỉ truy hỏi: “Tiền công của bà nấu bếp, anh tính xử lý thế nào?”

“Hát đi, hát!” Nhiếp Vân Phiên cười, đưa tay nắm lấy vai cô, như thể chẳng nghe thấy lời cô hỏi. Hắn cất giọng hát, không biết có phải thế này không:

“Trên có thiên đường,

Dưới có Tô Hàng.

Hàng Châu Tây Hồ,

Tô Châu có Sơn Đường.

Ôi chao, hai chốn đẹp thay,

Ôi chao ôi ôi chao,

Ôi chao, hai nơi phong cảnh tuyệt vời.”

Hắn ba bữa hai hôm lại ngâm mình trong kỹ viện, ăn chơi cờ bạc, cũng học được không ít “bản lĩnh”, nhất là hát xướng ngâm nga. Nếu không phải vì hút thuốc phiện quá dữ, giọng hát còn hay hơn nữa.

Anh Trân nhớ lại vài chuyện cũ, ánh mắt liền trở nên mơ hồ. Đúng lúc ấy, có người vén rèm bước vào.

Cô giật mình tỉnh lại, lúc này mới nhận ra mình đang đứng rất gần Nhiếp Vân Phiên. Hơi thở nóng hổi của hắn phả hết lên vành tai cô, bàn tay hắn đặt trên vai cô, không lộ liễu mà ve vuốt.

Thật ra hai người đã lâu không còn chung giường. Lúc này hắn lại tỏ ra có ý đồ với cô, cô nén sự ghê tởm đang trồi lên trong lòng. Vừa nghiêng người nhìn thấy người bước vào là Mỹ Quyên, cô lại chẳng hiểu sao thở phào nhẹ nhõm.

Nhiếp Vân Phiên chỉnh lại vạt áo. Hắn là một người đàn ông cao lớn, mặt mũi bôi chuốt, lúc nào cũng giữ vẻ cười như không cười. Nhìn đồng hồ xong, hắn thản nhiên bước ra ngoài. Sau lưng hắn, Anh Trân cao giọng hỏi: “Tiền công của bà nấu bếp anh tính sao?”

Nhiếp Vân Phiên không quay đầu, chỉ giơ tay vẫy vẫy, ý tứ là mặc kệ. Mỹ Quyên đi ngược lại liền khoác tay hắn, bĩu môi hỏi: “Cha đi đâu thế? Bao lâu rồi không ăn tối cùng con?”

Nhiếp Vân Phiên cả đời này chỉ thực sự sa ngã vì một người đàn bà, chính là con gái mình, Mỹ Quyên. Từ một cục thịt béo tròn lúc mới sinh, nó lớn lên thành một cô gái trẻ rất giống hắn. Hai cha con nói chuyện rất hợp, suy nghĩ cũng tương thông.

“Con thấy cha hát Đại Cửu Liên Hoàn có ra điệu không?”

Hắn cười hỏi Mỹ Quyên. Hai người khoác tay nhau rời khỏi phòng.

Anh Trân tự đi tới bàn rót một chén trà uống. Liếc thấy bộ đồ hút thuốc đặt trên giường, cô lại sinh hận. Từ nhỏ cha mẹ đã răn dạy cô thứ này tuyệt đối không được chạm vào, cô cũng từng tận mắt thấy những kẻ nghiện thuốc phiện suy kiệt cả nam lẫn nữ. Ai ngờ đâu, anh chị cô, chồng cô, tất cả đều hút thứ đó… Trong lòng càng thêm bức bối, cô dứt khoát đi về phía cửa, định gọi nữ hầu vào dọn dẹp cho sạch.

Nhưng vừa thấy Mỹ Quyên mặt mày hớn hở bước qua ngạch cửa, Minh Phượng theo sau, cùng với bà nấu bếp xách hộp thức ăn. Anh Trân hỏi: “Cha con đi rồi à?”

Mỹ Quyên ậm ừ một tiếng trong mũi, tự đi đến bàn ngồi xuống, dùng mũi chân đá nhẹ con mèo Ba Tư đang gà gật.

Anh Trân rửa tay một lượt rồi mới quay lại. Bàn ăn tròn làm bằng gỗ hoàng hoa lê, Mỹ Quyên ngồi đối diện cô. Minh Phượng bày bát đũa xong, vừa định mở nắp hộp thì bà nấu bếp đã đưa tay giữ lại: “Khoan đã, khoan đã. Mợ bao giờ trả tiền công cho tôi? Hết tháng này sang tháng khác đều bị nợ, tôi cũng phải ăn cơm chứ.”

Anh Trân vừa kinh vừa giận, mặt sa sầm, cười lạnh nói: “Hôm nay tôi không trả tiền công thì bà không cho chúng tôi ăn cơm à?”

Rồi cô gọi Minh Phượng: “Cô ra tiệm Đại Nguyên Hoa mua vài món mang về, mấy món thường thôi. Tôi không tin không ăn đồ bà ta nấu thì lại chết đói được.”

Bà nấu bếp lộ vẻ hoảng hốt. Bà ta còn chưa đến mức liều mạng, liền rụt tay lại, xoa xoa, liên tục van vỉ: “Mợ thương tình! Chồng tôi không nên thân, cả nhà chỉ trông vào chút tiền công này để trả tiền thuê nhà. Không trả nữa là cả nhà phải ngủ ngoài đường mất thôi, tôi cũng bất đắc dĩ… thương cho tôi với!”

Nói rồi, bà dùng tay áo lau nước mắt.

Sắc mặt Anh Trân dịu đi đôi chút, giọng vẫn bực bội: “Một bữa cơm thì cũng chờ được chứ. Ăn xong tôi trả cho bà.”

Bà nấu bếp vạn lần cảm tạ, lui ra ngoài phòng, nhưng vẫn đứng chờ ngoài hành lang không dám đi xa, sợ phu nhân đổi ý.

Anh Trân chau mày, bưng bát ăn cơm, trong lòng càng thêm tức. Không phải tức bà nấu bếp đòi tiền, mà tức Nhiếp Vân Phiên, hôm nay rõ ràng có tiền mà không chịu trả, cứ ép cô vào đường cùng, phải bán của hồi môn bù đắp chi tiêu trong nhà. Những ngày như thế này, không biết đến bao giờ mới là hồi kết… Nghĩ vậy, cô chỉ thấy cơm nuốt vào miệng toàn vị chua xót.

Mỹ Quyên đưa cho cô một cuộn tiền.

“Đây là làm gì?” Anh Trân sững người, không hiểu.

Mỹ Quyên nói: “Là tiền tiêu vặt con vừa xin cha. Trả tiền công cho bà nấu bếp trước đã.”

Anh Trân không nói gì thêm, đặt bát đũa xuống, nhận tiền, đếm qua một lượt, trả lại Mỹ Quyên mấy tờ dư. Rồi bảo Minh Phượng gọi bà nấu bếp vào, đưa tiền cho bà, lại chỉ vào nồi canh bí đao trên bàn mà trách: “Bà cũng làm qua loa quá. Chỉ có nấm hương, đậu nành, mộc nhĩ, nước canh thì nhạt thếch chẳng có chút vị tươi nào, phí cả quả bí đao. Ít ra cũng nên cho thêm măng khô, kim châm, tàu hũ ky, măng non, thêm vài lát giăm bông, da heo hoặc bánh trứng cho có chút dầu mỡ. Ông nhà vốn chẳng mấy khi ăn cơm ở nhà, chính là vì chê đồ bà nấu khó ăn. Tôi nhắc bà một câu, lần sau không chịu để tâm làm cho tử tế, khỏi cần bà nói, tôi cũng phải đổi đầu bếp.”

Bà nấu bếp tuy đã cầm được tiền công, nhưng vẫn thấy nóng ran trong tay, vừa xấu hổ vừa cười gượng: “Để tôi đi hấp thêm một bát trứng cho mềm.”

Nói xong, bà liền rón rén lui ra.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Gặp cố nhân
Chương 2: Nói chuyện
Chương 3: Nhờ cậy
Chương 4: Gặp lại
Chương 5: Năm xưa
Chương 6: Nhiếp Vân Phiên
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 8: Bước nhảy
Chương 9: Đào hát
Chương 10: Ngài Diêu
Chương 11: Diêu Gia Lâm – Diêu Khiêm
Chương 12: Duyên xưa
Chương 13: Con ma
Chương 14: Lâm Hiểu Vân
Chương 15: Trang sức
Chương 16: Chiếc nhẫn
Chương 17: Đại Quang Minh
Chương 18: Nắm tay
Chương 19: Mất trộm
Chương 20: Đổ oan
Chương 21: Nuôi không thân
Chương 22: Ăn vạ
Chương 23: Bữa tiệc
Chương 24: Nhảy
Chương 25: Mờ ám
Chương 26: Mộng tỉnh
Chương 27: Leo cành cao
Chương 28: Nỗi hận
Chương 29: Thăm hỏi
Chương 30: Quế Xảo
Chương 31: Người vì tiền mà vong
Chương 32: Rượu là kẻ mai mối sắc tình
Chương 33: Không biết bao giờ mới tới cuối
Chương 34: Đê tiện, vô sỉ
Chương 35
Chương 36: Kẹp tóc
Chương 37: Dư hương
Chương 38: Kín kẽ
Chương 39: Đàn ông đàn bà
Chương 40: Diễm tình
Chương 41: Mê mỹ nhân
Chương 42: Ly hôn
Chương 43: Vô sỉ, súc sinh
Chương 44: Lễ giáo phong kiến
Chương 45: Chiếc kẹp
Chương 46: Ám ý
Chương 47: Sấm thu
Chương 48: Chờ đợi
Chương 49: Dư niệm
Chương 50: Kinh biến
Chương 51: Mẫu tử
Chương 52: Sóng ngầm
Chương 53: Đại Cửu Liên Hoàn
Chương 54: Đứa bé
Chương 55: Hẹn
Chương 56: Trạm ga
Chương 57: Khởi hành
Chương 58: Nhập Tô
Chương 59: Khách quý
Chương 60: Công dưỡng dục
Chương 61: Tiệc đón gió
Chương 62: Dư tình
Chương 63: Chất vấn
Chương 64: Nam Bắc
Chương 65: Thiệp cưới
Chương 66: Hoàng hôn
Chương 67: Dư âm
Chương 68
Chương 69: Cuồng nhiệt
Chương 70: Tai Nạn
Chương 71: Cuối năm
Chương 72: Vạch trần
Chương 73: Hồi ức
Chương 74: Thức tỉnh
Chương 75: Tái ngộ
Chương 76: Theo dõi
Chương 77: Gặp gỡ
Chương 78: Chia nhà
Chương 79: Tiễn biệt
Chương 80: Thử lòng
Chương 81 : Bão nổi
Chương 82: Tin dữ
Chương 83: Tang sự
Chương 84: Trống vắng
Chương 85: Chuyện mang thai
Chương 86: Dư nhiệt
Chương 87: Mộng tỉnh
Chương 88: Gặp nhau
Chương 89: Năm ấy
Chương 90: Giao dịch
Chương 91: Vô tình
Chương 92: Gần kết
Chương 93: Gần kết
Chương 94: Gần kết 3
Chương 95: Đại kết cục – thượng
Chương 96: Đại kết cục – Hạ
Chương 97: Ngoại truyện sách xuất bản: Thế giới muôn màu

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hồng Loan Hy
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7: Đại Cửu Liên Hoàn
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...