Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Chạy Trốn – Chương 4

Hoàng Hậu Chạy Trốn

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khúc Ninh hiểu ý, nghiêm mặt nói: “Phó cô nương, tương lai của Từ Gia thế nào không ai nói được, ngươi vẫn nên nắm chặt điều trước mắt cho thỏa đáng, bệ hạ biết ngươi chịu ấm ức, có lòng bồi thường cho ngươi, cô nương thấy tốt thì nhận đi.”

Khúc Ninh nói xong, thấy ánh mắt Phó Nhiêu không chớp, ông ta không khỏi thầm giận, tiểu nữ tử này quá lợi hại.

Im lặng, rồi ông ta cắn răng nói: “Ngoài ra, còn ban thưởng cho ngươi một điền trang, xem như bồi thường, vị trí của điền trang kia cực kì tốt, ở Kinh Giao, bên cạnh còn có một cánh rừng, ngươi kinh doanh cho tốt, sau này không lo ăn mặc.”

Đây là ý chỉ Khúc Ninh xin được từ Hoàng đế.

Ban cho nàng một mối hôn sự, lại thêm ban thưởng đã tính là hậu đãi.

Phó Nhiêu đỡ chung trà, nhẹ nhàng cười: “Đại nhân, đương kim thủ phụ Nội các là Trạng nguyên thời tiên đế, tiền đồ của Từ Gia dù thế nào cũng không kém hơn, ta gả cho hắn, ai dám bất kính với ta? Chưa nói đến vinh quang thanh danh đó, sau này còn có vinh hoa phú quý hưởng không hết, cái gì mà điền trang cửa hàng, vàng bạc châu báu, tất nhiên là tới như nước chảy… Không chừng đệ đệ ta cũng có thể thăng chức theo rất nhanh đấy.”

Khúc Ninh nghe vậy cạn lời cứng họng.

Bùi Tấn sau bức bình phong còn giận đến phải cười.

Ý của Phó Nhiêu, hắn đã sáng tỏ, đây là danh cũng muốn, lợi cũng muốn.

Tiểu cô nương này, thật đúng là khó chơi.

Khúc Ninh cũng đen mặt theo: “Phó cô nương, ý ngươi là gì?”

Phó Nhiêu cũng không vòng vo, chậm chạp nhấp một ngụm trà, lại cười nói: “Đại nhân, mong ngài thay dân nữ hồi bẩm bệ hạ, dân nữ có ba yêu cầu.”

“Thứ nhất, dân nữ nâng đỡ phò mã đi học, xem như gia sản đã mất hết, phí tổn trong đó ít cũng có thể mua hai thôn trang cửa hàng, ít nhiều gì Công chúa điện hạ cũng nên bồi thường cho ta một ít.”

“Còn nữa, trải qua chuyện này thanh danh dân nữ bị tổn hại, e là sau này hôn sự khó thành, ta sẽ dứt khoát coi chừng gia mẫu, dạy dỗ ấu đệ, cũng bỏ đi tâm tư thành thân này, bệ hạ có nên ban cho ta một phong hào, cũng bớt cho người ta chỉ trỏ.”

“Ngoài ra, mong bệ hạ chấp thuận cho đệ đệ ta vào Quốc Tử Giám học.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Khúc Ninh nghe vậy mặt lộ vẻ giận dữ, giọng điệu biến nghiêm khắc: “Phó cô nương, ngươi cũng biết phong hào kia không phải chuyện tầm thường, không phải thân thích công quý, hay hoàng thân tông thất thì không thể cho, ngươi đây là… già mồm át lẽ phải!”

Ông ta không dự đoán được lá gan Phó Nhiêu lại lớn đến mức này, dám công khai đòi phong hào.

Phó Nhiêu buông tay, mặt đầy vẻ vô tội nói: “Nếu đi theo Từ Gia, thứ sau này ta không thiếu nhất là nhất phẩm hoặc nhị phẩm cáo mệnh phu nhân, phong cho ta một chức Huyện chúa cấp thấp cũng không coi là quá đáng chứ.”

Khúc Ninh rất chán nản, không có cách gì với Phó Nhiêu, chỉ âm thầm nhìn vào bình phong.

Phó Nhiêu nói chuyện với Khúc Ninh một hồi lâu cũng coi như nhìn ra, vị ngồi trong bình phong là một vị cao quý.

Nàng từng gặp Trình Khang, nếu là Trình Khang thì không cần thiết phải cách bình phòng, nói lên rằng nhân vật bên trong chắc chắn thể diện còn lớn hơn Trình Khang, đây có thể là ai, chẳng lẽ là bệ hạ đích thân tới?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Phó Nhiêu chợt giật mình.

Thiên tử đích thân giá lâm, nói vậy cũng rất coi trọng việc này, nàng sớm đã nghe nói về Càn Trinh Đế tài đức sáng suốt, đại thần trong triều đều là thần tử của xã tắc, sông trong biển không gợn sóng, tứ bề đều tin phục, nếu không phải như thế, nàng cũng không dám cáo ngự trạng.

Từ trước tới nay Phó Nhiêu rất can đảm, lập tức buông chung trà, quỳ lạy xuống, nức nở nói: “Đại nhân, nếu không có phong hào, khó bảo đảm sau này Công chúa và phò mã sẽ không làm khó ta, ba yêu cầu này cũng coi như có tình có lý, không như thế không thể bình ổn nỗi phẫn uất trong lòng dân nữ. Thường nghe nói bệ hạ yêu dân như con, nếu bệ hạ đổi vị thế mà nghĩ, chắc chắn sẽ hiểu rõ nỗi khổ của dân nữ, mong đại nhân thành toàn!”

Lời này của nàng rõ ràng là nói hướng về Hoàng đế.

Bùi Tấn sau bình phong không khỏi lộ vẻ quái lạ, tiểu nữ tử này thật sự thông minh, đã đoán ra thân phận của chàng.

So với Khúc Ninh, chàng vừa nghe được yêu cầu của Phó Nhiêu, lòng chàng ngược lại càng bình tĩnh.

Từ xưa gặp được nữ tử tài đức rồi ban phong hào cũng không coi là lạ, Phó Nhiêu có hiếu danh, gần đây chàng tuyên dương đạo hiếu, thứ hai là an ủi Phó Nhiêu, ban một phong hào làm thành một đoạn giai thoại.

Ngón tay chàng gõ lên gối ba cái.

Khúc Ninh thở phào nhẹ nhõm một hơi, đứng dậy nói với Phó Nhiêu: “Ý của cô nương bản quan đã hiểu, cô nương về phủ trước, đợi bản quan bẩm báo bệ hạ, sẽ báo lại sau.”

Phó Nhiêu cũng biết Khúc Ninh sẽ không đồng ý ngay trước mặt nàng, nàng mãi dập đầu rồi mới rời đi.

Đợi nàng vừa đi, Bùi Tấn vòng ra từ sau bình phong, tiến đến song cửa sổ của căn phòng mà nhìn bóng hình Phó Nhiêu, chỉ thấy nàng được thị nữ đỡ, hơi khom người vào xe ngựa, ráng chiều đầy trời, chiếu rọi thân hình yểu điệu ấm áp mềm mại, có can đảm, có kiến thức, nữ tử phi thường.

Chàng thu tầm mắt, đặt trên người Khúc Ninh: “Đồng ý với nàng.”

Khúc Ninh hơi lộ vẻ kinh ngạc, khom người đáp: “Bệ hạ tài đức sáng suốt, là phúc của cô nương Phó gia, cũng là phúc của bá tánh.”

Trên có minh quân, trí tuệ tàng sơn nạp hải, dưới có hiền thần, trong triều muôn hình vạn trạng, đúng là dấu hiệu của thời thịnh thế.

Chiều tối, ý chỉ đưa đến Phó phủ, nói rằng, Thánh thượng nghe cô nương Phó gia là đời sau của Thái phó tiền triều, chí hướng cao lớn tốt đẹp, có can đảm có kiến thức, lại thêm lòng hiếu thuận cảm động đất trời, đặc biệt phong làm Huyện chúa Càn Ninh, thực phong điền trang một trăm khoảng, thưởng cho một cửa hàng phía Tây chợ, trang sức, lăng la tơ lụa hai xe, chuẩn cho đệ đệ vào Quốc Tử Giám học.

Phó Nhiêu cùng Trịnh thị cảm kích không thôi, khấu tạ thiên ân, Phó Nhiêu thầm nghĩ đúng là Thánh thượng không tệ, lại thoải mái như vậy, có thể thấy được là một minh quân.

Nếu người thật sự muốn xử lý chuyện này, sẽ có trăm cách đối phó nàng, đơn giản là lòng dạ khoan dung, không so đo với nàng, thấy thương nàng thôi.

Đương nhiên, trong đó tất cũng có công giúp đỡ của Trình lão Ngự sử.

Phó Nhiêu vui mừng khôn xiết, lập tức sai người đưa tin đến thư viện Chung Nam, gọi đệ đệ Phó Khôn về kinh.

Phó phủ vui đến tận trời, mở tiệc chiêu đãi quê nhà.

Công chúa Bình Khang và Từ Gia bên kia lại không được tốt như vậy.

Bùi Tấn hồi cung lập tức triệu kiến Công chúa Bình Khang, mấy năm nay chàng sống an nhàn, ít khi tức giận, con nối dõi dưới gối không nhiều lắm, chỉ có ba trai ba gái. Đại Hoàng tử cơ thể suy nhược, Nhị Hoàng tử c.h.ế.t yểu, Tam Hoàng tử có vài phần thông minh nhưng nhỏ tuổi, chỉ có trưởng nữ này thông minh lanh lợi từ nhỏ, coi như một tay chàng nuôi lớn, ngày thường đôi phần kiêu căng, không ngờ bây giờ lại làm ra chuyện không biết xấu hổ cỡ này.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Chạy Trốn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...