Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoàng Hậu Chạy Trốn – Chương 3

Hoàng Hậu Chạy Trốn

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cùng với tiếng ve hạ ríu rít, tiếng nói trong trẻo như châu ngọc rơi trên khay vô cùng êm tai.

Khi thì nàng dồn dập trào dâng, nói năng khí phách, khi thì như khóc như tố, thùy mị dịu dàng.

Bùi Tấn cứ như vậy dựa trên ghế bành, cách tấm bình phòng im lặng nghe.

Sở dĩ chàng theo tới đúng là vì hơi không vui với cô nương Phó gia này, tuy nàng có điều ấm ức, nhưng lại to gan quỳ gối ngoài cổng Chính Dương giải oan, cũng coi như tạo áp lực cho vị thiên tử là chàng. Bậc nữ tử thế này đúng là hiếm thấy, chàng rất muốn nghe xem, nàng tranh luận như thế nào.

Không ngờ cẩn thận mà nghe, Phó Nhiêu lại tự kể lại mười năm này, nàng nâng đỡ Từ Gia kia từng bước một thi từ Thanh Châu đến kinh thành thế nào: “Năm ấy vào kinh ngủ ở khách điếm, hắn ta đột phát bệnh cảm lạnh, bệnh nặng, lúc đó bên ngoài mưa to như trút nước, tính mạng hắn gặp nguy hiểm, mà tiểu nữ tử không có cách nào khả thi, cầm cây trâm còn sót lại của mẹ ruột, dầm mưa chạy tới hiệu cầm đồ cầm được mấy vụn bạc, lại cầm bạc đến nhà y sĩ, quỳ suốt hai canh giờ lão y sĩ kia mới bằng lòng ra ngoài cứu hắn một mạng, nếu nói cái mạng đó của hắn do ta và mẫu thân cứu cũng không quá…”

Chỉ nghe thấy tiểu cô nương kia khóc nức nở tựa như mưa phùn Giang Nam, nghẹn ngào không ngừng, như một tầng khói che trong lòng chàng, chàng cũng theo đó sinh ra mấy phần bực bội, không biết là phẫn uất thay Phó Nhiêu, hay tức giận nữ nhi nhà mình mắt bị mù, càng thêm chán ghét Từ Gia.

Nếu đỗi chỗ, chàng có thể hiểu được tâm tình lần này của Phó Nhiêu, cũng khó trách nàng đập nồi dìm thuyền, dám cáo ngự trạng.

Tiểu cô nương ngoài bình phong cầm khăn che miệng anh đào, hốc mắt đo đỏ, đuôi mắt kéo ra chút màu đỏ hồng, khiến dung nhan vốn đẹp đẽ lại thêm vài phần nhu mì đáng thương, chỉ nghe thấy nàng nhỏ giọng nói: “Đại nhân, tất cả tâm tư của tiểu nữ tử đã gửi gắm trên người hắn, coi hắn như mạng, hiện giờ hắn ném ta đi, muốn cưới người khác, xin hỏi đại nhân, ta có thể nhịn được sao? Chỉ hận lúc trước không nên đưa hắn vào kinh, cho dù không có chức Trạng nguyên này, ta cũng không muốn chia lìa với hắn…” Nói tới đây Phó Nhiêu che mặt nhỏ giọng khóc.

Lễ bộ Thị lang Khúc Ninh nghe vậy, mặt lộ vẻ xấu hổ: “Theo ý ngươi, là không muốn buông tay?”

Phó Nhiêu nhẹ nhàng lau nước mắt, cơ thể hơi rụt, dịu dàng nức nở hỏi: “Công chúa điện hạ kim tôn ngọc quý, muốn nam nhân gì mà không có, chi bằng trả lại Trạng nguyên lang này cho ta…”

Mắt hạnh của nàng trợn tròn, đen lúng liếng, lòng đầy mong chờ nhìn Khúc Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- *

Khúc Ninh nghe vậy đầu muốn phình to, lặng lẽ liếc mắt nhìn sắc mặt của Hoàng đế trong bình phong, thấy mặt chàng không biểu cảm, trán ông ta lại rịn một lớp mồ hôi mỏng, ông ta lau trán, miễn cưỡng cười nói: “Phó cô nương, Công chúa là quân, ngươi là thần, Từ Gia kia đã làm chuyện phu thê, phải làm phò mã.”

Phó Nhiêu nghe vậy khuôn mặt nhỏ lập tức sụp xuống, bộ dạng muốn khóc.

Mặt Khúc Ninh đầy vẻ khó khăn, ông ta đỡ trán, che lại mà âm thầm nhìn Bùi Tấn một cái.

Mặt Bùi Tấn lộ vẻ hối hận, coi như chàng đã nhìn ra tiểu nữ nhân này khó đối phó, chân trước còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ mắng Từ Gia kia là tên phụ bạc, quay lưng lại không chịu buông tay. Bùi Tấn là nhân vật thế nào, nửa giang sơn đều do chàng đích thân gầy dựng, hiện giờ sở hữu bốn biển cũng đã mười mấy năm, sao không nhìn ra trò xiếc này của Phó Nhiêu.

Đây là muốn nói điều kiện.

Đốt ngón tay của chàng khẽ gõ ba cái trên đầu gối, Khúc Ninh hiểu ý, cắt ngang tiếng khóc của Phó Nhiêu: “Phó cô nương, bệ hạ có ý chọn một rể hiền trong kinh thành thay ngươi, ngươi nên biết rằng, bình thường thiên tử không ban hôn, đây là vinh quang cỡ nào.”

Phó Nhiêu nghe vậy âm thầm đảo mắt lạnh, bớt hứa hẹn phi lý đi, nàng không để mình mắc bẫy đâu.

Miệng nhỏ của nàng lẩm bẩm, ấm ức nói: “Đại nhân, ngài nên biết là, ta gả cho Trạng nguyên đương triều, câu cửa miệng là không phải tiến sĩ không vào Hàn lâm, không phải Hàn lâm không vào Nội các, Từ Gia chắc chắn là Các lão tương lai. Người khác, ta sẽ nhìn không lọt mắt!”

Khúc Ninh nghẹn lại, nhưng lời này cũng có lý, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tiền đồ tương lai của Từ Gia như gấm.

Ông ta lén liếc nhìn Hoàng đế một cái.

Bùi Tấn lười biếng dịch người, khuôn mặt tự phụ hiện màu trắng lạnh, im lặng cười cười.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ai nói Từ Gia là Các lão tương lai, từng hỏi chàng chưa?

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoàng Hậu Chạy Trốn
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...