Hoa Nhài Trong Bóng Đêm – Chương 2: Cưỡng hiếp chưa thành
Hoa Nhài Trong Bóng Đêm
Trận quyết tử nơi võ đài ngầm sắp bắt đầu, không khí đặc quánh mùi máu và dục vọng. Hoắc Mãng thu lại bàn tay đang vần vò khối ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo ra hiệu cho đàn em đưa "món đồ chơi" vừa tậu về đi chỗ khác — nơi sặc sụa mùi máu tanh này không dành cho đàn bà.
Cô gái bị đẩy ngã quỵ xuống sàn, gương mặt đờ đẫn, hồn xiêu phách lạc. Những vệt nước mắt lem nhem càng làm tăng thêm vẻ đáng thương, nơi khóe môi vẫn còn vương lại chút dịch lỏng trong suốt. Đôi mắt cô trong veo như nước hồ nhưng lại dại đi vì kinh hãi, lồng ngực phập phồng sau lớp áo xộc xệch, nơi đôi gò bồng đào vẫn còn đau âm ỉ bởi những cú bóp nghiến thô bạo của gã đàn ông máu lạnh.
Ý thức cô trôi dạt cho đến khi phản ứng lại thì bản thân đã bị ném vào một căn nhà gỗ nhỏ dựng tạm bợ. Trên nóc lán treo một bóng đèn nhỏ công suất thấp tỏa ánh sáng vàng vọt lung lay xuống chiếc giường ván gỗ. Không khí nóng ẩm lọt qua một cái lỗ nhỏ đục trên tấm ván, gió nóng thổi qua khiến lớp lông tơ sau gáy cô dựng đứng. Suốt quãng đường bị bắt cóc, tên buôn người luôn dùng xích khóa hai tay, dùng vải che mắt và nhốt cô ở ghế sau chiếc xe Jeep cải tạo. Cô không hề biết mình đã đến điểm giao giới dài bốn ngàn cây số giữa tỉnh Y và Đông Nam Á; chỉ cần đi tiếp mười mấy cây số nữa về phía Nam là có thể vượt biên giới để tiến vào địa phận Miến Điện.
Cô gái mười bảy tuổi không thể xác định vị trí và thời gian, chỉ biết run rẩy sợ hãi ôm lấy đầu gối, cuộn tròn trong góc giường. Qua ánh trăng đen kịt hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ, cô nhận ra hiện tại là ban đêm. Đôi mắt đẹp thấm đẫm nước mắt đỏ hoe, đôi môi sưng đỏ vì bị gặm nhấm. Kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác, cô tựa vào vách tường, mí mắt nặng trĩu khép lại. Trong cơn mê ngủ không yên giấc, cô nghẹn ngào gọi ba mẹ, hàng mi dài run rẩy cùng nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Lam Vãn — vốn là viên minh châu được cha mẹ nâng niu suốt mười bảy năm — giờ đây lại mặc chiếc váy dính đầy bụi bẩn, bị coi như một món hàng giao dịch cho gã đàn ông trẻ tuổi hung bạo từ Đông Nam Á.
Không biết qua bao lâu, cánh cửa ván gỗ bị đá văng bằng một tiếng "rầm" chát chúa. Tiếng động lớn làm cô giật mình tỉnh giấc, đôi mắt đẫm lệ mơ màng nhìn về phía cửa. Một luồng hơi thở bạo ngược tàn nhẫn pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc ập đến. Trực giác mách bảo cô đây là một con mãnh thú hung ác đang muốn nuốt chửng mình sau trận quyết đấu.
Người đàn ông ấy bước tới, mang theo hơi lạnh của tử thần và mùi máu tanh nồng từ lớp băng gạc đỏ rực trong tay. Nửa thân trên vạm vỡ của anh lốm đốm những vệt máu chưa khô, trông vừa hoang dại vừa đáng sợ. Anh đứng đó, hơi thở nặng nề và đứt quãng, đôi mắt đỏ ngầu vì dư chấn của cơn thịnh nộ. Nhưng ngay khi chạm vào dáng hình mảnh mai trên giường, sự cuồng bạo ấy bỗng biến thành một nụ cười tà ác, đầy tính chiếm hữu.
Hoắc Mãng khẽ đưa đầu lưỡi l//i//ế//m môi, như thể vẫn đang nhấm nháp dư vị ngọt lịm còn sót lại từ nụ hôn với cô. Để sớm được trở về ôm ấp lấy 'vợ nhỏ' trong vòng tay, anh đã chẳng ngại dùng những đòn hiểm ác nhất, kết liễu đối thủ chỉ trong chớp mắt. Bước chân anh vững chãi tiến lại gần, đôi cánh tay cuồn cuộn sức mạnh vươn ra như muốn giam cầm cô vào lòng. Anh nhìn cô, cất giọng trầm đục, khàn đặc vì dục vọng:
“Cứ gọi tôi là Hoắc Mãng. Mẹ tôi cũng từ đại lục sang đây như em thôi. Riêng tôi với cha, gốc gác đều cắm rễ ở mảnh đất Mạn Phổ này từ lúc mới lọt lòng.”
Lam Vãn sợ hãi lùi sát vào tường, nức nở cầu xin anh ta đưa mình về nhà, hứa rằng ba mẹ sẽ trả lại bất cứ thứ gì anh ta muốn. Tuy nhiên, Hoắc Mãng vung cánh tay dài, không tốn chút sức lực kéo cơ thể ấm áp đang run cầm cập của cô vào lòng. Trước một cô gái quá đỗi xinh đẹp với vòng eo nhỏ nhắn và cổ trắng ngần ửng hồng, lửa dục trong bụng dưới anh ta bốc lên. Bàn tay to nóng rực quấn băng gạc đẫm máu vuốt ve đường cong thắt lưng cô, để lại vệt máu trên chiếc váy trắng. Mặc kệ lời van xin khóc lóc của cô, anh ta dán khuôn mặt nóng hổi vào mặt cô và gầm nhẹ:
“Tiền bạc với tôi chỉ là con số, thứ duy nhất tôi thiếu lúc này chính là một người vợ. Vãn Vãn, em nhất định phải theo tôi về trại, rồi sinh cho tôi những đứa nhỏ xinh đẹp như em vậy.”
Dục vọng bùng phát như một cơn lũ dữ, cuốn phăng mọi ranh giới về tuổi tác hay đạo lý. Hoắc Mãng áp chế cô gái nhỏ trên mặt giường gỗ cứng nhắc, đôi bàn tay hộ pháp kéo hai chân trắng nõn của cô quấn chặt lấy thắt lưng mình. Tiếng khóc nghẹn ngào của Lam Vãn chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn điên cuồng trong anh. Chiếc quần đùi bị gạt phắt sang một bên, để lộ nam căn khổng lồ đang chống ngược lớp quần lót màu xám, tạo thành một khối u lồi đầy uy lực. Đó là lời tuyên chiến trần trụi nhất, báo hiệu cho một cuộc hành hạ ngọt ngào sắp đổ ập xuống thân hình mảnh mai kia.
Anh ta ấn chặt eo cô, một tay bóp nắn bầu ngực đầy đặn rồi thỏa mãn thở dài, thúc phần thắt lưng về phía trước để vật nóng bỏng dưới lớp quần lót cọ xát giữa hai chân cô. Lam Vãn sợ đến mức sắc mặt thay đổi liên tục, bàn tay nhỏ cuống quýt cào cấu cánh tay anh ta nhưng vô ích. Hoắc Mãng muốn dùng sự cuồng bạo này để nghiền nát lý trí của cô. Anh cúi xuống, thô bạo gặm cắn đôi môi đỏ mọng, dây dưa không rời với chiếc lưỡi nhỏ thơm lựng. Nụ hôn sâu đến mức khiến cô nghẹt thở, và khi anh hơi rời môi, những sợi chỉ bạc lóng lánh kéo dài giữa không trung, vẽ nên một khung cảnh đầy ám muội và khao khát.
Ngay khi bàn tay thô ráp của anh ta chuẩn bị luồn vào gấu váy, một hồi chuông điện thoại từ dưới gầm giường vang lên. Không khí đang tăng nhiệt bị đình trệ, anh ta khó chịu đấm một quyền làm ván giường nứt toác, bực tức rời khỏi thân thể cô để rút từ dưới gầm giường ra một chiếc túi du lịch rằn ri. Lam Vãn sụt sùi ngồi dậy chỉnh lại chiếc váy lộn xộn, quanh môi ửng đỏ, đáng thương ôm đầu gối ngồi co ro ở góc giường. Hoắc Mãng để trần thân trên đứng nghe điện thoại với gân xanh thái dương giật giật. Đầu dây bên kia là một người bạn hỏi thăm xem anh ta đã "ngủ" với cô vợ nhỏ chưa. Hoắc Mãng thở dốc vì giận dữ, gầm nhẹ như sấm:
"Mẹ kiếp nếu cậu không gọi điện quốc tế tới để thả rắm, lão tử đã sớm cởi quần vào rồi!"













