Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Nhài Trong Bóng Đêm – Chương 2: Cưỡng hiếp chưa thành

Hoa Nhài Trong Bóng Đêm

Tác giả: TÂY VÔ TỐI
Lượt đọc: 1,084
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trận quyết tử nơi võ đài ngầm sắp bắt đầu, không khí đặc quánh mùi máu và dục vọng. Hoắc Mãng thu lại bàn tay đang vần vò khối ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, ánh mắt lạnh lẽo ra hiệu cho đàn em đưa "món đồ chơi" vừa tậu về đi chỗ khác — nơi sặc sụa mùi máu tanh này không dành cho đàn bà.

Cô gái bị đẩy ngã quỵ xuống sàn, gương mặt đờ đẫn, hồn xiêu phách lạc. Những vệt nước mắt lem nhem càng làm tăng thêm vẻ đáng thương, nơi khóe môi vẫn còn vương lại chút dịch lỏng trong suốt. Đôi mắt cô trong veo như nước hồ nhưng lại dại đi vì kinh hãi, lồng ngực phập phồng sau lớp áo xộc xệch, nơi đôi gò bồng đào vẫn còn đau âm ỉ bởi những cú bóp nghiến thô bạo của gã đàn ông máu lạnh.

Ý thức cô trôi dạt cho đến khi phản ứng lại thì bản thân đã bị ném vào một căn nhà gỗ nhỏ dựng tạm bợ. Trên nóc lán treo một bóng đèn nhỏ công suất thấp tỏa ánh sáng vàng vọt lung lay xuống chiếc giường ván gỗ. Không khí nóng ẩm lọt qua một cái lỗ nhỏ đục trên tấm ván, gió nóng thổi qua khiến lớp lông tơ sau gáy cô dựng đứng. Suốt quãng đường bị bắt cóc, tên buôn người luôn dùng xích khóa hai tay, dùng vải che mắt và nhốt cô ở ghế sau chiếc xe Jeep cải tạo. Cô không hề biết mình đã đến điểm giao giới dài bốn ngàn cây số giữa tỉnh Y và Đông Nam Á; chỉ cần đi tiếp mười mấy cây số nữa về phía Nam là có thể vượt biên giới để tiến vào địa phận Miến Điện.

Cô gái mười bảy tuổi không thể xác định vị trí và thời gian, chỉ biết run rẩy sợ hãi ôm lấy đầu gối, cuộn tròn trong góc giường. Qua ánh trăng đen kịt hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ, cô nhận ra hiện tại là ban đêm. Đôi mắt đẹp thấm đẫm nước mắt đỏ hoe, đôi môi sưng đỏ vì bị gặm nhấm. Kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể xác, cô tựa vào vách tường, mí mắt nặng trĩu khép lại. Trong cơn mê ngủ không yên giấc, cô nghẹn ngào gọi ba mẹ, hàng mi dài run rẩy cùng nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Lam Vãn — vốn là viên minh châu được cha mẹ nâng niu suốt mười bảy năm — giờ đây lại mặc chiếc váy dính đầy bụi bẩn, bị coi như một món hàng giao dịch cho gã đàn ông trẻ tuổi hung bạo từ Đông Nam Á.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa ván gỗ bị đá văng bằng một tiếng "rầm" chát chúa. Tiếng động lớn làm cô giật mình tỉnh giấc, đôi mắt đẫm lệ mơ màng nhìn về phía cửa. Một luồng hơi thở bạo ngược tàn nhẫn pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc ập đến. Trực giác mách bảo cô đây là một con mãnh thú hung ác đang muốn nuốt chửng mình sau trận quyết đấu.

Người đàn ông ấy bước tới, mang theo hơi lạnh của tử thần và mùi máu tanh nồng từ lớp băng gạc đỏ rực trong tay. Nửa thân trên vạm vỡ của anh lốm đốm những vệt máu chưa khô, trông vừa hoang dại vừa đáng sợ. Anh đứng đó, hơi thở nặng nề và đứt quãng, đôi mắt đỏ ngầu vì dư chấn của cơn thịnh nộ. Nhưng ngay khi chạm vào dáng hình mảnh mai trên giường, sự cuồng bạo ấy bỗng biến thành một nụ cười tà ác, đầy tính chiếm hữu.

Hoắc Mãng khẽ đưa đầu lưỡi l//i//ế//m môi, như thể vẫn đang nhấm nháp dư vị ngọt lịm còn sót lại từ nụ hôn với cô. Để sớm được trở về ôm ấp lấy 'vợ nhỏ' trong vòng tay, anh đã chẳng ngại dùng những đòn hiểm ác nhất, kết liễu đối thủ chỉ trong chớp mắt. Bước chân anh vững chãi tiến lại gần, đôi cánh tay cuồn cuộn sức mạnh vươn ra như muốn giam cầm cô vào lòng. Anh nhìn cô, cất giọng trầm đục, khàn đặc vì dục vọng:

“Cứ gọi tôi là Hoắc Mãng. Mẹ tôi cũng từ đại lục sang đây như em thôi. Riêng tôi với cha, gốc gác đều cắm rễ ở mảnh đất Mạn Phổ này từ lúc mới lọt lòng.”

Lam Vãn sợ hãi lùi sát vào tường, nức nở cầu xin anh ta đưa mình về nhà, hứa rằng ba mẹ sẽ trả lại bất cứ thứ gì anh ta muốn. Tuy nhiên, Hoắc Mãng vung cánh tay dài, không tốn chút sức lực kéo cơ thể ấm áp đang run cầm cập của cô vào lòng. Trước một cô gái quá đỗi xinh đẹp với vòng eo nhỏ nhắn và cổ trắng ngần ửng hồng, lửa dục trong bụng dưới anh ta bốc lên. Bàn tay to nóng rực quấn băng gạc đẫm máu vuốt ve đường cong thắt lưng cô, để lại vệt máu trên chiếc váy trắng. Mặc kệ lời van xin khóc lóc của cô, anh ta dán khuôn mặt nóng hổi vào mặt cô và gầm nhẹ:

“Tiền bạc với tôi chỉ là con số, thứ duy nhất tôi thiếu lúc này chính là một người vợ. Vãn Vãn, em nhất định phải theo tôi về trại, rồi sinh cho tôi những đứa nhỏ xinh đẹp như em vậy.”

Dục vọng bùng phát như một cơn lũ dữ, cuốn phăng mọi ranh giới về tuổi tác hay đạo lý. Hoắc Mãng áp chế cô gái nhỏ trên mặt giường gỗ cứng nhắc, đôi bàn tay hộ pháp kéo hai chân trắng nõn của cô quấn chặt lấy thắt lưng mình. Tiếng khóc nghẹn ngào của Lam Vãn chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn điên cuồng trong anh. Chiếc quần đùi bị gạt phắt sang một bên, để lộ nam căn khổng lồ đang chống ngược lớp quần lót màu xám, tạo thành một khối u lồi đầy uy lực. Đó là lời tuyên chiến trần trụi nhất, báo hiệu cho một cuộc hành hạ ngọt ngào sắp đổ ập xuống thân hình mảnh mai kia.

Anh ta ấn chặt eo cô, một tay bóp nắn bầu ngực đầy đặn rồi thỏa mãn thở dài, thúc phần thắt lưng về phía trước để vật nóng bỏng dưới lớp quần lót cọ xát giữa hai chân cô. Lam Vãn sợ đến mức sắc mặt thay đổi liên tục, bàn tay nhỏ cuống quýt cào cấu cánh tay anh ta nhưng vô ích. Hoắc Mãng muốn dùng sự cuồng bạo này để nghiền nát lý trí của cô. Anh cúi xuống, thô bạo gặm cắn đôi môi đỏ mọng, dây dưa không rời với chiếc lưỡi nhỏ thơm lựng. Nụ hôn sâu đến mức khiến cô nghẹt thở, và khi anh hơi rời môi, những sợi chỉ bạc lóng lánh kéo dài giữa không trung, vẽ nên một khung cảnh đầy ám muội và khao khát.

Ngay khi bàn tay thô ráp của anh ta chuẩn bị luồn vào gấu váy, một hồi chuông điện thoại từ dưới gầm giường vang lên. Không khí đang tăng nhiệt bị đình trệ, anh ta khó chịu đấm một quyền làm ván giường nứt toác, bực tức rời khỏi thân thể cô để rút từ dưới gầm giường ra một chiếc túi du lịch rằn ri. Lam Vãn sụt sùi ngồi dậy chỉnh lại chiếc váy lộn xộn, quanh môi ửng đỏ, đáng thương ôm đầu gối ngồi co ro ở góc giường. Hoắc Mãng để trần thân trên đứng nghe điện thoại với gân xanh thái dương giật giật. Đầu dây bên kia là một người bạn hỏi thăm xem anh ta đã "ngủ" với cô vợ nhỏ chưa. Hoắc Mãng thở dốc vì giận dữ, gầm nhẹ như sấm:

"Mẹ kiếp nếu cậu không gọi điện quốc tế tới để thả rắm, lão tử đã sớm cởi quần vào rồi!"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

CHƯƠNG 1: Thiếu nữ bị bắt cóc
CHƯƠNG 2: Cưỡng hiếp chưa thành
CHƯƠNG 3: Muốn tắm hay muốn bị thao
CHƯƠNG 4: Nhưng em đã bị bán cho tôi làm vợ rồi
CHƯƠNG 5: Cái này sao mới nhào nặn v//ú, hôn môi một chút đã hết sức rồi. (Chương thêm)
CHƯƠNG 6: Em đã bán cho tôi rồi, vậy thì em là của tôi.
CHƯƠNG 7: Thao chết đi sống lại, thao đến khi mang thai bụng lớn mới thôi.
CHƯƠNG 8: Độc Chiếm Vãn Vãn
CHƯƠNG 9: Những vệt chất lỏng trắng đục vương vãi, bám đầy trên đôi chân trần trắng nõn của cô. 【Chương thêm 3】
CHƯƠNG 10: Câu chuyện tàn khốc
CHƯƠNG 11: Những người đàn bà tìm cách vượt qua đại ngàn, tất cả đều chết ở nửa đường (Cập nhật)
CHƯƠNG 12: Không nghe lời muốn chạy trốn chính là kết cục này! (Hai trong một, cập nhật)
CHƯƠNG 13: Tôi còn định vào rừng giết em, rồi tự kết liễu chính mình
CHƯƠNG 14: Bên trong nhà sàn, cửa đóng chặt.
CHƯƠNG 15: "Dĩ nhiên sẽ mang thai! Em là vợ tôi, tôi chắc chắn thao đến khi em mang thai..."
CHƯƠNG 16: Đến Tam Giác Vàng, ngôi nhà mới của chúng ta
CHƯƠNG 17: Lo lắng bản thân có mang thai hay không
CHƯƠNG 18: Quá nhiều, con gái mua về quá nhiều rồi
CHƯƠNG 19: Tôi nên đưa em đi xem cái thế giới ăn thịt người không nhả xương đó.
CHƯƠNG 20: Chỉ là không thể tha thứ cho bản thân, người đã đích thân thi hành mệnh lệnh bắn chết anh em mình.
CHƯƠNG 21: Không ai chú ý bên cạnh lan can tầng hai, họ đang đứng đó như không có người xung quanh.
CHƯƠNG 22: Nam căn thô đại toàn lực xung kích vào đường hầm ấm áp khít khao của cô (Chương H)
CHƯƠNG 23: Sau này ở Tam Giác Vàng, chỉ có đi theo anh, cô mới có thể tồn tại.
CHƯƠNG 24: Bên trái là mỹ phẩm quần áo trang sức, bên phải là những thứ có sức sát thương.
CHƯƠNG 25: Chậc chậc, rửa cái m//ô//n//g mà cũng phải tắt đèn
CHƯƠNG 26: Tôi là kẻ đã nổ súng vào anh em mình, quay lại quân đội thì còn làm được gì?
CHƯƠNG 27: Chẳng thà kiếm một cô vợ biết sống biết sinh con, tối đến đi ngủ...
CHƯƠNG 28: "Ở đây an toàn." Anh trả lời ngắn gọn, "Không ai dám động..."
CHƯƠNG 29: Cái loại tay chân mảnh khảnh như em, ấn chặt eo là có thể đ//â//m vào được rồi, trốn có ích gì.
CHƯƠNG 30: Anh lắc đầu, không ngờ kích thước của mình lại làm cô bị rách.
CHƯƠNG 31: Có lẽ sau khi em sinh hai đứa con, cậu ấy sẽ để em về thăm một lần.
CHƯƠNG 32: Cướp người đàn bà của tôi để gặp tôi sao?
CHƯƠNG 33: Thao đến sưng rồi không bôi thuốc dễ bị bệnh phụ khoa.
CHƯƠNG 34: Khóc mà có ích, lão tử ngày đầu gặp em đã làm việc thiện, bỏ ra năm triệu trả em cho cảnh sát Trung Quốc rồi.
CHƯƠNG 35: Nhưng em là vợ của tôi.
CHƯƠNG 36: Bởi vì tôi thấy, sau này dáng vẻ em lúc bụng mang dạ chửa đẹp hơn những người đàn bà khác.
CHƯƠNG 37: Tổng hành dinh Quân đội Độc lập Bang Kachin.
CHƯƠNG 38: Đến cả Tư lệnh cũng cho rằng, Hoắc Mãng bỏ tiền mua mình làm vợ coi như là kết hôn.
CHƯƠNG 39: "Mẹ, con có thể... có thể chạm vào tay mẹ một chút không?"
CHƯƠNG 40: Không biết rút kinh nghiệm, vẫn là bị thao còn nhẹ quá.
CHƯƠNG 41: Còn chưa kịp ẩm ướt, đã giữ lấy nam căn thô dài của mình xé toạc ép vào
CHƯƠNG 42: Nhưng người đàn ông này quá cứng rắn thô bạo, đến một chút khe hở cũng không để lại cho cô.
CHƯƠNG 43: Vùng đất anh túc, quốc gia ma túy, là một Miến Điện bế tắc lạc hậu, vĩnh viễn...
CHƯƠNG 44: Thành thật làm vợ tôi, ở nhà mang bụng lớn sinh con đi...
CHƯƠNG 45: Nhưng tôi thích vừa thao vừa nói, ở trên giường cùng em không kể ngày đêm.
CHƯƠNG 46: Anh sống thô lỗ, tưởng rằng đàn bà chỉ khi sinh con rồi mới thực sự...
CHƯƠNG 47: "Luân hiếp, bắn chết, nhìn bọn chúng chết, sướng không?"
CHƯƠNG 48: "Chết người rồi, vui chưa?"
CHƯƠNG 49: Vợ mới mua về còn chưa ngủ được hai ngày, cũng chưa mang nòi giống của tôi, lão tử...
CHƯƠNG 50: “Anh có hiểu thế nào là tình cảm không?”
CHƯƠNG 51: Chúng ta đừng đối xử với nhau như thế này nữa có được không?
CHƯƠNG 52: Họ biết em còn sống sẽ càng đau khổ hơn.
CHƯƠNG 53: Ở Tam Giác Vàng, ngoài tôi ra em không được tin bất kỳ ai.
CHƯƠNG 54: Mảnh đất bị ma túy ăn mòn đến mức đầy rẫy ung nhọt này, không chịu nổi thêm...
CHƯƠNG 55: Em là vợ của cậu ấy. Cậu ấy chết rồi, một mình em ở Tam Giác Vàng cũng...
CHƯƠNG 56: Cô chưa từng nghĩ tới, hóa ra người đàn ông hung hãn như dã thú này cũng sẽ bị thương.
CHƯƠNG 57: Thay vì chịu tận sỉ nhục, chẳng thà cùng anh đi nốt đoạn đường hoàng tuyền tiếp theo.
CHƯƠNG 58: Tại sao anh thà gửi mình sang Thái Lan, cũng không muốn trả mình về...
CHƯƠNG 59: Quân doanh mỗi ngày đều có luân hiếp giết người, bọn buôn ma túy hít thuốc ngay dưới mắt em...
CHƯƠNG 60: Đừng quên, chuẩn bị cho vợ tôi một căn phòng để tắm rửa.
CHƯƠNG 61: Nén lại nỗi đau nứt vết thương để gửi mình vào sự ấm áp khít khao ẩm ướt của cô.
CHƯƠNG 62: “Đủ rồi, vợ ngoan, giao cho tôi.”
CHƯƠNG 63: Bây giờ người đang sống, là vợ của Hoắc Mãng anh.
CHƯƠNG 64: Kẻ từ nhỏ lăn lộn trên võ đài ngầm, cả ngày chịu sự đe dọa của cái chết...
CHƯƠNG 65: Nhưng Hoắc Mãng không muốn nghe, hay nói cách khác, anh muốn mình và quá khứ hoàn toàn tách biệt.
CHƯƠNG 66: Nhưng người đàn ông thô lỗ bất tuân này cuối cùng cũng nhẫn nại lần đầu tiên nghe cô nói.
CHƯƠNG 67: Sự hào nhoáng của Yangon là bắt được trùm ma túy, chứ không phải đến để quản việc lão tử bỏ tiền...
CHƯƠNG 68: Cô đã từng không chỉ một lần hứa với anh, không đi đâu cả, không nhìn gì cả...
CHƯƠNG 69: Đàn ông sinh trưởng ở Tam Giác Vàng, có mạng để chết chứ không có mạng để khóc.
CHƯƠNG 70: Không có gì chạm đến lằn ranh giới đỏ của anh hơn là việc xúc phạm lòng trung thành
CHƯƠNG 71: Lão tử lăn lộn thật, nhưng không cùng một loại với lũ các người
CHƯƠNG 72: Khi người chiến binh dũng mãnh bẩm sinh xông vào chiến trường không mang vũ khí, chỉ có...
CHƯƠNG 73: Cô sẽ tức giận, nhưng giáo dục của tiểu thư khuê các khiến cô khó lòng mở miệng.
CHƯƠNG 74: Người đàn ông này vốn không sợ cái chết, giá như, anh chưa từng nhìn thấy...
CHƯƠNG 75: Anh đã nói, muốn cô cùng anh trở về miền Bắc Miến Điện, nói mỗi phút mỗi giây đều sẽ...
CHƯƠNG 76: Cá lớn nuốt cá bé là quy tắc sinh tồn của anh, huống chi là đem con mồi đã vào tay...
CHƯƠNG 77: “Cậu tính là cái thứ gì?! Cầm năm triệu đòi mua cả đời con gái tôi...”
CHƯƠNG 78: "Không cần cô ấy phải giết người, tôi giết. Cô ấy phải theo tôi về nhà."
CHƯƠNG 79: “Trưởng quan Hoắc Mãng, đây là Heroin của Miến Điện các anh, tôi đang đợi...”
CHƯƠNG 80: “Hai vị trưởng quan Miến Điện mà ông nhắm trúng, tuổi trẻ khí thịnh, xương cốt quá cứng.”
CHƯƠNG 81: Cô là hy vọng mà anh đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ để chiếm đoạt, cũng là... của tuổi mười chín của anh.
CHƯƠNG 82: Còn sống, khoảnh khắc ôm cô vào lòng, anh mới cảm thấy mình vẫn đang...
CHƯƠNG 83: Khi đó, cô chỉ mải lo lắng và đau khổ, không hề nhận ra rằng lời anh nói...
CHƯƠNG 84: Cô tình nguyện ở lại bên cạnh anh, điều đó hơn bất cứ thứ gì, đủ để lấp đầy...
CHƯƠNG 85: Anh hứa với em, đừng để mình mệt quá, cũng đừng để bị thương nữa, được không?
CHƯƠNG 86: Chồng của cô anh dũng vô úy, có thể vì cô mà gánh vác mọi bão giông.
CHƯƠNG 87: Trưởng quan Hoắc Mãng, người vợ mười bảy tuổi của anh có lẽ đã mang thai rồi.
CHƯƠNG 88: Cha của cô nói lời tâm huyết, hy vọng anh trả lại cuộc đời đã đi sai quỹ đạo của Vãn Vãn...
CHƯƠNG 89: Chưa bao giờ là bản thân anh tàn nhẫn, mà là vùng đất đen tối này giống như vực thẳm...
CHƯƠNG 90: Giống nòi do chính mình gieo xuống, có chịu tội cũng mẹ nó phải nhịn.
CHƯƠNG 91: [Đại kết cục - Thượng] Nhân danh tình yêu, không phải bắt cóc, cũng chẳng phải tống tiền.
CHƯƠNG 92: [Đại kết cục - Hạ] Thiếu nữ mười bảy tuổi ngón trỏ móc vào cò súng, thay cho...
Chương 1 Cô không sai, một người vợ chỉ hy vọng chồng mình được sống bình yên thêm vài ngày...
Chương 2 “Bé cưng, giận tôi thì cũng không cần tìm loại người chịu không nổi mấy đấm thế này chứ.”
Chương 3 Mẹ kiếp! Em trai?! Lúc tôi vặn cổ người ta...
Chương 4 “Em có thể làm được thì cũng phải để lão tử cùng em liều mạng!”
Chương 5 - HOÀN Lần này, cô chủ động dẫn anh theo, thành tâm...

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Nhài Trong Bóng Đêm
CHƯƠNG 2: Cưỡng hiếp chưa thành

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
CHƯƠNG 2: Cưỡng hiếp chưa thành
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...