Hoa Nhài Trong Bóng Đêm – Chương 1: Thiếu nữ bị bắt cóc
Hoa Nhài Trong Bóng Đêm
Bóng đêm bao trùm tầng hầm thứ ba, nơi hơi nóng và cái khô hanh đang bủa vây lấy mọi ngóc ngách. Tại vị trí trung tâm, một võ đài hình tròn trở thành chiến trường khói lửa của những hiệp đấu giết chóc. Không khí đặc quánh mùi máu tanh, kích động đến những tiếng gào thét cuồng nhiệt từ đám đàn ông cởi trần, mồ hôi nhễ nhại. Trong không gian tràn ngập nhạc Heavy Metal ảo giác được mở cực đại biến nơi đây hoàn toàn trở thành lãnh địa của sự bạo lực. Bên cạnh lưới sắt, một người đàn ông trẻ tuổi đang quấn băng gạc vào đôi bàn tay thô lớn. Anh ta sở hữu lồng ngực tinh tráng màu đồng cổ, cơ bụng sáu múi rõ ràng và cơ bắp săn chắc như những bức tượng điêu khắc Hy Lạp cổ đại. Mồ hôi lăn dài từ mái tóc đen tuyền xuống khuôn mặt góc cạnh tuấn tú. Ánh mắt hung ác, tàn nhẫn của anh xoáy sâu vào tâm võ đài giữa những tiếng reo hò dậy sóng:
"Hoắc Mãng! Hoắc Mãng! Hoắc Mãng!"
Anh chính là vị vua của thế giới ngầm này, một mãnh thú liều mạng chỉ biết đến sức mạnh và sự bạo liệt.
Giữa bầu không khí hỗn tạp, một cánh cửa bật mở, xé toạc bóng tối bằng một vệt sáng sắc lạnh. Bước ra từ đó là một gã đàn ông thấp bé với gương mặt đặc sệt vẻ phong trần Đông Nam Á, tay lôi xềnh xệch sợi dây xích đang xiết chặt lấy cổ tay một thiếu nữ diễm lệ. Cô gái mười bảy tuổi nhu mì, khoác trên mình chiếc váy cotton trắng đã lấm lem bụi đất, dán chặt lấy cơ thể gầy gò, để lộ vòng eo nhỏ nhắn tưởng chừng chỉ cần một cái siết tay là tan vỡ. Khuôn mặt tinh tế ấy giờ đây đầm đìa nước mắt, đôi mắt sưng đỏ vì sợ hãi tột cùng. Trong cơn tuyệt vọng, cô không ngừng dằn vặt bản thân; chỉ một quyết định sai lầm khi không đi bộ về nhà đã đẩy cô vào cơn ác mộng này: bị bắt cóc, bị nhục mạ kiểm tra thân thể, rồi cuối cùng bị áp giải đến nơi quỷ quái này.
Tên buôn người gầm lên bằng tiếng Trung không thạo, dùng sức kéo sợi dây xích lôi cô đến trước mặt Hoắc Mãng. Cô gái loạng choạng đứng vững, cúi đầu chấp nhận sự dò xét tham lam của người đàn ông trẻ tuổi. Sau vài lời nịnh hót bằng tiếng Miến Điện, Hoắc Mãng vẫy tay ra hiệu cho người phía sau đưa hai túi vải đen chứa 5 triệu nhân dân tệ cho tên buôn người. Ngay khi nhận được tiền, gã nhanh chóng mở khóa còng cho cô gái rồi rời đi, bỏ mặc cô lại trong cuộc giao dịch mà món hàng chính là bản thân cô. Đôi mắt đen của Hoắc Mãng tựa như lưỡi dao, găm thẳng vào nỗi khiếp đảm đang run rẩy trong lòng cô. Hắn gằn giọng, âm thanh trầm đục mang theo hơi thở của một loài cầm thú nguy hiểm:
"Em tên là gì?".
Cô run rẩy đáp: "... Lam Vãn."
"Người đó đã bán em cho tôi rồi."
Anh nói.
Ánh mắt Hoắc Mãng thâm trầm lướt từ khuôn mặt thanh tú xuống bờ ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp của cô. Trong thâm tâm, hắn đã định giá xong món "hàng" này: một đóa hoa lan thanh cao, vẫn còn nguyên vẹn sự tinh khôi của một xử nữ cực phẩm. Hắn không chỉ muốn mua cô, mà còn muốn giam cầm đóa hoa này để sinh người thừa kế cho riêng mình.
Lam Vãn bàng hoàng ngã quỵ, nức nở van xin anh đưa cô về nhà, hứa rằng cha cô sẽ trả tiền. Thế nhưng, hắn khẽ nhếch môi, giọng nói trầm đục vang lên cắt đứt hy vọng cuối cùng của cô:
"Tôi không thiếu tiền. Em phải theo tôi về nhà kết hôn sinh con."
Mặc cho Lam Vãn khóc đến mức "hoa lê đái vũ", đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy bám chặt lấy gối anh cầu xin trong vô vọng, Hoắc Mãng vẫn dửng dưng. Bàn tay thô ráp của hắn thô bạo chà xát lên gò má trắng ngần đã ửng đỏ vì đau rát của cô. Đột ngột, hắn cúi thấp người, cánh tay tráng kiện nổi đầy gân xanh như gông xiềng khóa chặt lấy vòng eo mảnh khảnh, ép cô vào một nụ hôn bạo ngược.
Lam Vãn nghẹn ngào trong tủi nhục, nụ hôn đầu đời trong sáng bị tước đoạt một cách thô lỗ. Đầu lưỡi nóng bỏng của hắn càn quét, tham lam m//ú//t lấy từng chút dư vị ngọt ngào trong khoang miệng cô như muốn nuốt chửng. Ở cái tuổi mười tám mười chín hừng hực dục vọng, Hoắc Mãng không che giấu ý định muốn chiếm đoạt cô ngay tại chỗ. Hắn vừa hôn ngấu nghiến, vừa dùng bàn tay hộ pháp thô bạo bóp nặn gò bồng đảo phập phồng, phát ra tiếng trầm trồ đầy thỏa mãn trước sự nảy nở xuân thì của cô gái mới mười bảy.
Lam Vãn bất lực, chỉ biết r//ê//n rỉ kiều mị và khóc nghẹn vì tủi nhục. Đối với một thiên kim đại tiểu thư có giáo dục nghiêm khắc, sự chà đạp này là cơn ác mộng tồi tệ nhất mà cô chưa từng nghĩ đến.
Tiếng còi chói tai rạch ngang không gian đặc quánh mùi máu và mồ hôi. Gã trọng tài bước lên, giọng nói khàn đặc tuyên bố luật chơi tàn khốc của giới quyền Anh chợ đen: "Bất tử bất hưu, không chết không thôi". Kẻ đứng vững cuối cùng trên vũng máu đối thủ sẽ độc chiếm khoản tiền thưởng 10 triệu đô.
Hoắc Mãng thu lại bàn tay đang giày xéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Lam Vãn. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đẫm lệ, hoen đỏ vì nhục nhã của cô, rồi bất chợt vươn tay siết chặt sau gáy cô, kéo sát lại. Đôi môi hắn nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, đầy mùi vị của tử thần:
"Vợ nhỏ, lớn thật đấy, tôi rất hài lòng."













