Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ham Muốn - Đông Trúc – Chương 184

Ham Muốn - Đông Trúc

Tác giả: Đông Trúc
Lượt đọc: 201
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn Quốc Đống thậm chí không dùng chữ “hận” với Lâm Quyên, bởi vậy có thể thấy, ở trong lòng Văn Quốc Đống hận Lâm Quyên đều xem như có chút bố thí đối với tình cảm của bà ta.

Tô Bối thấy hi vọng trong mắt Lâm Quyên dần thành tuyệt vọng, nhưng cô không có chút đồng tình với Lâm Quyên: “Tự làm bậy.”

Trên đời này có gì so với chính tai nghe thấy người đàn ông mình yêu hơn hai mươi năm, chính miệng nói ra hắn chán ghét bà ta hai mươi năm.

“Vì... Vì... Sao?”

Trong mắt Lâm Quyên tràn ngập nước mắt: “Hai... mươi năm... không... so được với... tiện nhân này?”

Năm đó bà ta dùng sai phương pháp, nhưng bà ta thực sự yêu Văn Quốc Đống, mới có thể bí quá hóa liều đồng ý với Văn Tuyết.

Những năm đó ở Văn gia bà ta nhận hết xem thường và vắng vẻ, bà ta đều chịu đựng… Tất cả mọi chuyện đều vì Văn Quốc Đống…

Văn Quốc Đống thấy trong mắt Tô Bối nhiễm tức giận, xoa đầu Tô Bối trấn an, nhẹ giọng nói: “Lúc trước bà ta và Văn Tuyết hủy diệt không chỉ có nhân sinh của mình anh… Cho nên, bây giờ em đã biết khác biệt giữa em và bà ta…”

Cùng là tính kế, so với lúc trước Lâm Quyên nóng lòng bức chị họ của Liễu Nhứ tự sát, tính kế của Tô Bối nằm trong dự đoán của hắn… Huống hồ... Tô Bối chưa bao giờ nghĩ tới việc chủ động hại người, cho dù là Văn Lê, e ngại cùng với áy náy đều để lại con đường sống cho anh ta, huống chi là đối với Lâm Quyên. Nhưng Lâm Quyên không biết quý trọng…

Tô Bối nghe Văn Quốc Đống nói, thay Văn Quốc Đống mắng những lời thô tục mấy năm gần đây không mắng ra: “Đúng là vừa ngu vừa độc ác… Không có đầu óc...”

Mắng xong, Tô Bối ngửa đầu hôn Văn Quốc Đống: “Hơn hai mươi năm trước Văn tiên sinh chịu khổ rồi.”

“Không chịu khổ một chút, sao hai mươi năm sau có thể gặp được Văn phu nhân...”

Văn Uyển đi ra ngoài dạo một vòng mới dẫn bác sĩ trở về, đúng lúc thấy hai người không biết liêm sỉ ân ái trước mặt “vợ cũ” “mẹ chồng cũ”.

“Xì... Hai người có thôi ghê tởm người khác được không?”

Nghe thấy thế, Tô Bối vươn tay ôm Văn Quốc Đống, toàn bộ cơ thể dựa vào trong lòng hắn, cho dù bác sĩ tới cũng không buông lỏng ra. Trái lại nhỏ giọng tố cáo với Văn Quốc Đống: “Ông xã... Văn Uyển mắng chúng ta...”

Cơ thể Văn Uyển run rẩy: “Không chịu nổi, em đi! Em đi là được chứ gì!”

Văn Quốc Đống nâng mắt lạnh lùng nhìn cô ấy: “Tối nay cháu ở lại nơi này…”

Vừa mới dứt lời, Văn Uyển lập tức xù lông: “Mẹ kiếp! Dựa vào cái gì? Hai vợ chồng bác gây chuyện, lại bắt cháu phải chịu trách nhiệm?”

Văn Uyển bùng nổ, biểu cảm của Văn Quốc Đống không đổi, chỉ thản nhiên nói hai chữ: “Hoa Nguyên...” Nghe thấy thế, biểu cảm nổi giận trên gương mặt Văn Uyển cứng đờ, gương mặt lập tức trắng bệch.

Tô Bối thấy thế, tay ôm eo Văn Quốc Đống nắm chặt: “Anh đừng dọa người ta...”

Văn Uyển im lặng trừng Văn Quốc Đống mấy giây, phẫn nộ ngồi bên cạnh Lâm Quyên: “Xem như bác lợi hại! Bác không sợ buổi tối cháu chơi chết bà ta à?”

Văn Quốc Đống thu hồi ánh mắt: “Khi cháu cầu xin bác...”

“Ồ...” Văn Uyển hừ lạnh, nhìn chăn trên người Lâm Quyên với vẻ chán ghét, hỏi: “Trúng gió mà thôi, sao có thể mất khống chế tiểu tiện như vậy?”

Khi ba người tranh cãi, bác sĩ làm kiểm tra đơn giản cho Lâm Quyên, nhìn mấy người trong phòng nhỏ giọng nói: “Tình hình này của người bệnh, người nhà phải bình tĩnh một chút, bao dung, quan tâm người bệnh nhiều hơn… Cảm xúc của người bệnh rất quan trọng đối với trị liệu... Cho nên…”

Những lời này chỉ kém nói thẳng mọi người nên có thái độ tốt với người bệnh một chút, đừng kích thích người bệnh.

Đầu Tô Bối rúc vào trong lòng Văn Quốc Đống: “Bác sĩ yên tâm, chúng tôi sẽ phối hợp... Phương pháp trị liệu và dùng thuốc đều không cần để ý, chỉ cần có thể chữa trị được, chúng tôi đều nguyện ý thử...”

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, điều dưỡng ở bên cạnh lặng yên không tiếng động dán sát vào Lâm Quyên, tiến lên vén chăn cởi quần trên người bà ta. Lâm Quyên còn chưa lấy lại tinh thần từ trong đả kích do Văn Quốc Đống mang tới, thì cảm thấy dưới người chợt lạnh, điều dưỡng trung niên lưu loát thay quần bị nước tiểu làm ướt trước mặt mọi người trong phòng

"A..."

Tiếng thét chói tai cao vút vang lên, khiến Tô Bối và Văn Uyển bị dọa sợ hãi. “Mẹ kiếp! Bà đột nhiên gào cái quỷ gì?”

Tô Bối không ngờ tới điều dưỡng sẽ đột nhiên ra tay, đôi tay véo mạnh eo Văn Quốc Đống một cái: “Không được nhìn!”

Khóe miệng Văn Quốc Đống giật giật: “Em coi anh là loại người gì?”

Văn Uyển cách Lâm Quyên gần nhất, khi điều dưỡng thay quần áo cho người ta, bị bắt thưởng thức cơ thể trắng bóng của Lâm Quyên: “Mẹ kiếp! Thật ghê tởm... Đôi mắt của bà đây... A...”

Lâm Quyên nghe xong lời Văn Uyển nói, tức tới mức thở hổn hển, đôi tay có thể sử dụng duy nhất nắm chặt lấy ga trải giường dưới người, trên mặt là khuất nhục và không chịu nổi Tô Bối chưa từng thấy.

“Con…con khốn…”

Bác sĩ vội vàng tiến lên trấn an cảm xúc của Lâm Quyên, cuối cùng mới nói với Văn Quốc Đống: “Trạng thái của người bệnh không được tốt, không chịu nổi kích thích... Người chăm sóc...”

Văn Quốc Đống lạnh lùng nhìn Văn Uyển, cô ấy bĩu môi không nói nữa.

Bác sĩ thấy thế không nói gì thêm, kiểm tra xong không thành vấn đề thì rời đi.

Tô Bối cười mà như không cười nhìn Lâm Quyên: “Dì à, nếu dì cứ chết đi như vậy, có thể cam tâm sao?”

“Không phải là bà khinh thường dân quê? Hiện giờ ngủ với người đàn ông của bà là dân quê bà khinh thường nhất... Đánh con trai của bà cũng là dân quê bà khinh thường nhất... Nghênh ngang vào nhà hô mưa gọi gió trên giường của bà cũng là dân quê như tôi...”

Sắc mặt Lâm Quyên càng ngày càng đỏ bừng, thậm chí giãy dụa muốn tự mình ngồi dậy: “Tiện... Tiện nhân... Không biết xấu hổ...”

Thấy thế, Tô Bối không ngừng tiếp tục kích thích: “Tôi nghe thím Vương nói, khoảng thời gian trước bà muốn có đứa thứ hai với ông xã tôi... Chậc chậc... Dì à... Đã một đống tuổi, còn muốn như vậy...”

“Bà còn chưa biết... Tinh hoa nhũ chỗ riêng tư bà bôi mỗi tối là cái gì đúng không.”

Nghe thấy thế, Văn Uyển vẫn luôn ngồi rất quy củ bên cạnh mép giường Lâm Quyên mí mắt giật giật, vẻ mặt kinh hãi nhìn Lâm Quyên: “Mẹ kiếp! Bà ta còn bôi mỗi ngày! Nôn...”

Văn Uyển nghĩ tới hình ảnh đó lập tức không nhịn được, trực tiếp nôn khan.

Lâm Quyên giãy dụa không đứng dậy nổi đành từ bỏ, sau khi nghe thấy lời Văn Uyển nói, tức giận ngồi thẳng phần bị liệt nửa, đôi mắt oán hận nhìn chằm chằm Tô Bối: “Tiểu tiện nhân! Tôi... Tôi chưa... ly hôn! Tôi còn là... Văn phu nhân!”

Tuy nói không rõ ràng, nhưng nhấn mạnh mình là “Văn phu nhân”.

Tô Bối nhếch miệng, không cho là đúng “ồ” một tiếng, không giải thích chuyện cô và Văn Quốc Đống đã đi đăng ký với Lâm Quyên.

Văn Quốc Đống vẫn luôn không mở miệng, đột nhiên nói: “Không còn sớm nữa, cần phải đi...”

“Ôm em đi ra ngoài...”

Nghe thấy thế, Văn Quốc Đống khom lưng bế cô lên, không thèm liếc mắt nhìn Lâm Quyên.

Nhạc đệm của Lâm Quyên không tạo nên sóng lớn ở Văn gia, ngoại trừ Văn Uyển “không câu oán hận” quy củ canh giữ ở bệnh viện.

Tô Bối cũng tò mò vì sao Văn Uyển sẽ nghe lời như vậy, quấn Văn Quốc Đống cả đêm.

Văn Quốc Đống xoa giữa mày: “Hoa Nguyên là bạn trai nhỏ Văn Uyển bao nuôi ở bên ngoài lúc trước.”

Tô Bối nhớ tới những lời Văn Uyển nói lúc trước, nhướng mày.

Bạn trai nhỏ này, e rằng không phải dã nam nhân Văn Uyển tìm bên ngoài. “Bạn trai nhỏ của nó cũng không phải đèn cạn dầu, dã tâm lớn...”

Văn Quốc Đống nói tới đây, thở dài một hơi: “Hiện giờ Diệp Liệt Thanh còn chưa biết Hoa Nguyên... Không đại biểu sau này không biết…”

“Văn Uyển và Diệp Liệt Thanh... Anh thấy thế nào?”

Trước đây Tô Bối chưa từng hỏi Văn Quốc Đống đề tài này, cũng vì quan hệ của bọn họ lúc ấy còn không bằng Diệp Liệt Thanh và Văn Uyển.

Văn Quốc Đống im lặng một lát, chỉ nói: “Diệp Liệt Thanh ấy à... Điên lên không muốn sống.”

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, Diệp Liệt Thanh vội vàng từ nơi khác trở về đến bệnh viện đón Văn Uyển.

Tô Bối: “ …”

Đúng là một giây đều luyến tiếc tách ra.

Liễu Nhứ thấy hai người ở bên nhau, lạnh lùng không nói câu nào xoay người rời đi.

Mùng 3 qua đi, người tới cửa chúc tết nhiều hơn.

Toàn bộ hành trình Văn Quốc Đống đều đi theo bên cạnh Tô Bối, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, ở nhất tộc Văn Thị có Văn Quốc Đống hộ giá hộ tống, khi Tô Bối lui tới trong đám chị em dâu, không còn xuất hiện không thoải mái như đêm trừ tịch.

Trong vô hình, tộc nhân của Văn gia dường như hoàn toàn quên đi vị “Văn phu nhân” trước đây.

Rừng mai năm nay, hoa mai nở kiều diễm hơn năm trước.

Hiếm khi Văn Quốc Đống rảnh rỗi lấy ghế nhỏ ra, kéo Tô Bối đi tới đập chứa nước chốn cũ dạo chơi.

Rừng mai kia là khi Văn Quốc Đống còn rất nhỏ tự tay gieo, hiện giờ đã qua mấy chục năm, mấy mẫu hoa mai rất dễ trông thấy trong trời tuyết.

Văn Uyển mặt dày mày dạn kéo Diệp Liệt Thanh theo tới đây, nhìn biển cánh hoa không nhịn được cảm khái: “Chậc chậc... Anh nhìn xem... Hoa mai này đều biết chủ nhân nhà nó có mùa xuân thứ hai!” Trong đầu Tô Bối không nhịn được nghĩ tới câu kia của Văn Uyển.

Văn Quốc Đống không để ý tới hai bóng đèn chói lọi bên cạnh, vẫy tay với Tô Bối: “Lại đây... Dạy em câu cá…”

Tô Bối luôn tránh xa mấy hoạt động cần nhẫn nại và định lực: “Bọn em còn trẻ tuổi... Không quá yêu thích loại hoạt động của mấy ông già...”

Cô còn nhớ rõ năm trước Văn Quốc Đống ở bên này câu cá, cuối cùng câu cô đơn.

Đương nhiên, “cô đơn” đó không thể thiếu bút tích của Văn Uyển.

Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm Tô Bối, vẻ mặt âm trầm liếc dượng và cháu gái “ve vãn đánh yêu” ở một bên.

Diệp Liệt Thanh nhận được “cái nhìn chăm chú đầy tử vong” của Văn Quốc Đống, kéo Văn Uyển đi vào trong rừng mai.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Nhỏ giọng một chút
Chương 2: Bố, con không sao đâu!
Chương 3: Vợ ơi, em giận à?
Chương 4
Chương 5: Tô Bối, lát nữa tới phòng làm việc tìm ba
Chương 6: Con khốn Tô Bối
Chương 7: Cha chồng và con dâu gặp riêng
Chương 8: Ba còn ở bên ngoài mà vẫn r//ê//n rỉ?
Chương 9: Tiểu huyệt mềm mại múp múp nhiều nước...
Chương 10: Chị dâu nhỏ
Chương 11: Văn Quốc Đống... Tô Bối tôi sẽ quyến rũ được!
Chương 12: Ba... Con lạnh...
Chương 13: Núm v* cứng cả lên rồi
Chương 14: Thích dượng b*n vào… T*nh d*ch nhỏ đầy lên thảm
Chương 15: Nóng đến mức tiểu huyệt cũng chảy nước...
Chương 16: Phía dưới của bác cả em cứng…
Chương 17: Ngoại lệ
Chương 18: Đ* vợ nhưng lại nghĩ đến...
Chương 19: Gọi “ba”, H
Chương 20: Ba mau tới l//i//ế//m ‘cô bé’ của con… bé n*ng muốn bị ba đ*
Chương 21: Linh hồn nhỏ bé đều bị dụ dỗ không còn gì…
Chương 22: Chị dâu và bác cả cùng nhau tế tổ tiên...
Chương 23: Ba, mặt con rất đau...
Chương 24: Sinh một đứa con của Văn Quốc Đống!
Chương 25: Chậm... Chậm một chút... Hơi đau
Chương 26: Buổi tối ba muốn ăn gì
Chương 27: Con không say
Chương 28: Trên người của ba thơm quá
Chương 29: (h)
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50: Nghe nói đi bắt gian...
Chương 51: Ai biết “chị dâu” của chúng ta có đổi người hay không…
Chương 52: Cô muốn không đơn giản chỉ là t*nh tr*ng của Văn Quốc Đống...
Chương 53: Phí bồi ngủ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215: Ngoại truyện: Ngày của cha

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ham Muốn - Đông Trúc
Chương 184

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...