Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hàm Đào – Chương 169

Hàm Đào

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đan Y nhanh chóng ôm người vào ngực, cầm cổ tay của hắn, độ một tia chân khí Đan Dương vào dò xét. Chân khí vừa đi vào cơ thể lập tức như trâu đất xuống biển, biến mất không thấy đâu. Lại truyền nhiều hơn một tầng, lúc này mới cảm nhận được chân khí di chuyển lên trên, đang tụ hướng linh đài.

Đan Y không ngờ luyện công lại xảy ra chuyện, gấp gáp bế người tới Thanh Ngô Cung.

Trong Thanh Ngô Cung, Thanh Tiêu đang đọc sách, Đan Túc ngồi dưới đất chơi với tiểu nhi tử.

Đại phượng hoàng đỏ rực ngậm một viên dạ minh châu, quay đầu ném ra xa, hạt châu tròn trịa lăn tròn trên thảm. Tiểu hồng điểu mào xanh lập tức đập cánh "Pi pi pi" đuổi theo, dùng thân thể nhỏ xíu của mình chặn lấy hạt châu.

Dạ minh châu lăn đến giữa hai cái trảo béo nộn liền bất động, Phượng Nhị rất cao hứng, cong m//ô//n//g đẩy hạt châu, một đường đẩy tới chân phụ thân. Đại phượng hoàng giơ móng vuốt, một trảo đè lại tiểu mao cầu, đẩy tiểu gia hoả lông xù xù đến trước mặt.

Diều hâu muốn ăn gà con! Đại phượng hoàng giả bộ đưa tiểu mao cầu vào miệng, Phượng Nhị bị chọn cho cô chi cô chi cười ra tiếng.

"Cha!" Cửa phòng đột nhiên bị đá văng ra, Đan Y ôm Thần Tử Thích đã bất tỉnh vọt vào.

"Dát?" Trong miệng Đại phượng hoàng vướng tiểu hồng điểu, khép lại không được, chỉ có thể phát ra một tiếng đáp kỳ quái.

"Thích Thích luyện công xảy ra chuyện rồi, người mau kiểm tra!" Đan Y ôm Thần Tử Thích ngồi quỳ xuống thảm.

Đại phượng hoàng nhổ tiểu nhi tử ra, biến thành hình người, kéo lấy cổ tay Thần Tử Thích xem xét mạch tượng, lập tức nhíu mày, "Sao nội lực lại bị mất nhanh thế này?"

"Chương 1 viết, long chi chân nguyên hội tại linh đài. Hiện giờ nội lực đều tụ tại huyệt linh đài, kinh mạch đều trống không." Đan Y sắc mặt ngưng trọng nói.

Đan Túc cẩn thận nhớ lại nội dung 《 Tiêu Thiều Cửu Thành 》, xác định phương pháp Đan Y tu luyện chính xác, "Sau khi tu luyện con có cảm thấy gì dị thường không?"

"Con không có việc gì, chỉ có lúc luyện xong đột nhiên biến thành điểu." Đan Y cảm nhận nội lực trong người, không giảm bớt chút nào, hơn nữa còn trôi chảy hơn lúc trước.

"Chẳng lẽ do Tử Thích thần long huyết không thuần, cho nên khó thích ứng được với công pháp này." Thanh Tiêu buông quyển sách trên tay, đi tới, đôi mắt lục đậm chứa đầy lo lắng. Là người đã thức tỉnh thượng cổ huyết mạch, Thanh Tiêu cũng được truyền thừa ký ức của Thanh Loan. Thượng cổ thời kỳ, tu luyện được công pháp này chỉ có thượng cổ thần long cùng cửu thiên chi phượng, huyết mạch phàm nhân quá yếu.

Không khí trong phòng đột nhiên trầm trọng, Đan Y nắm chặt tay, "Vậy là công pháp này, Thích Thích không luyện được."

Đan Túc chắp tay sau lưng, ở trong phòng qua lại một vòng, "Không, phải luyện, phải luyện xong cuốn này." Chân nguyên chi lực hội tới linh đài thực sự là phương thức tu luyện của thượng cổ thần long, người thường căn bản không có khả năng làm được. Hiện giờ linh đài của Thần Tử Thích có thể tụ nội lực, chứng tỏ thân thể hắn có thể tu luyện công pháp này.

Đan Y nhíu mày, không muốn để Thần Tử Thích luyện tiếp. Người vốn phải chết, trường sinh bất lão quá mức xa vời, nếu chỉ vì cầu trường sinh mà mất mạng, thì càng mất nhiều hơn được. Cho dù không tu luyện, hai người ít nhất còn có một trăm năm mươi năm thậm chí hai trăm năm bên nhau.

"Cằn nhằn......" Không biết Phượng Nhị biến thành tiểu oa nhi khi nào, ngậm một ngón tay dựa vào chân phụ thân, mắt trông mong mà nhìn huynh trưởng vội quay trở về.

Nhìn đại nhi tử sắc mặt ngưng trọng ôm tức phụ rời đi, Đan Túc cũng không còn tâm tình chơi đùa nữa, khom lưng bế tiểu nhi tử lên, mím môi không nói.

Đan Y đặt Thần Tử Thích còn đang mê man vào trong ổ chăn, ôm hắn chậm rãi truyền nội lực. Linh đài tham lam như cái động không đáy, sau khi cắn nuốt chân khí của Thần Tử Thích lại từng ngụm từng ngụm hút của Đan Y, phải qua chừng hai cái canh giờ mới chậm rãi dừng lại.

......

Thiên địa cuồn cuộn vô ngần, một rồng một phượng xuyên qua phong vũ lôi điện, Thương Long rống một tiếng xua tan mây đen, ánh sáng chan hoà nhân gian. Tiếng Hỏa phượng thanh thúy vang khắp thiên địa, lông chim diễm lệ xẹt qua bầu trời, hoà cùng ánh nắng.

Tiếng chuông nhỏ vụn tựa như từ sâu trong đại mạc truyền đến, mang theo gió cát lấp đầy không gian trống trải hoang vắng. Nước mưa cọ rửa hoang mạc, sự sống nảy mầm, trong gió truyền đến tiếng đàn dễ nghe đến cực điểm, âm điệu hình như có chút quen tai.

Thương Long cùng phượng hoàng quấn quýt giữa tiên nhạc.

Thần Tử Thích rất muốn nhìn rõ động tác của Thương Long cùng phượng hoàng nhưng lại như thể bị ngăn cách bởi một tầng màn lụa, trong u mê cảm giác phải nghe xong khúc nhạc mới có thể thấy rõ.

......

Cùng lúc Đan Y dừng  chuyển nội lực, Thần Tử Thích cũng chậm rãi mở mắt. Hết thảy trong mộng như kính hoa thủy nguyệt, tứ tán trôi xa, dần dần hiện rõ là một đôi mắt phượng vô cùng xinh đẹp.

"Tỉnh." Đan Y cúi đầu nhìn hắn, mắt phượng đen nhánh trầm tĩnh thâm sâu, suy nghĩ làm sao để khuyên Thích Thích từ bỏ tu luyện công pháp này.

"Ân...... A......" Thần Tử Thích vừa mở miệng, giọng nói lập tức biến điệu thành r*n r*, xương cốt như bị thứ gì đập nát, không nói nên lời nơi nào đau, chỉ biết đau đến xây xẩm mặt mày. Mẹ nó sao lại thế này, chẳng lẽ vừa rồi trong mộng bị sét đánh trúng sao?

Đan Y cả kinh, ngồi thẳng thân thể, "Ngươi làm sao vậy? Nơi nào đau?"

Khuôn mặt tuấn tú vốn hồng hào nay bị đau đến trắng bệch, mồ hôi từng giọt từng giọt đổ ra, Thần Tử Thích nói không ra lời, nắm chặt lấy tay áo Đan Y, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.

Thật vất vả chịu qua một trận đau đớn, lưng áo Thần Tử Thích đã ướt đẫm, dựa vào ngực Đan Y th* d*c, "Tầng thứ hai, nhanh luyện chương 2 đi."

"Không được luyện nữa." Đan Y giận dữ, tức tối ném bản dịch bên tay xuống mặt đất. Cái gì tiên pháp kỳ công, căn bản là thứ hại người.

"Không, ta vừa mới hiểu ra, công pháp này cửu trọng tương liên, cần phải luyệncho  xong, nếu không...... Ngô......" Nói được một nửa, Thần Tử Thích đột nhiên cắn chặt môi dưới, ngẩng mặt quay đầu đi. Càng là thời khắc nguy cơ, đầu óc Thần Tử Thích càng minh mẫn, trong mộng chỉ dẫn, phải nghe xong khúc mới nhìn ra được chân tướng, chính là học xong chín chương 《 Tiêu Thiều 》 mới có thể giải quyết phiền phức.

"Thích Thích!" Đan Y đau lòng vô cùng, đem người gắt gao ôm vào trong ngực, cũng mặc kệ có hữu dụng hay không vẫn liên tục rót cho hắn nội lực, không ngờ thật sự giúp Thần Tử Thích dễ chịu hơn không ít.

"Mau, cho ta một ngụm tinh khí, rồi chúng ta luyện chương 2." Thần Tử Thích ngửa đầu cầu hôn, bởi vì quá đau đớn mà hắn hiện tại không còn chút sức lực nào, cần một ngụm tinh khí để chống đỡ.

Đan Y không còn cách nào, đành độ một ngụm qua.

Một đêm chưa ngủ, hai người liên tục luyện chương hai, ba, tới khi cảm giác muốn sai gân đoạn cốt rốt cuộc mới ngừng nghỉ một ít, Thần Tử Thích thở ra, thoát lực ngã trên giường, vùi đầu ngủ ngay.

Đan Y chống thân mình ngồi bên cạnh, giữa mày nhăn lại thật sâu.

Tuy rằng đã ngừng đau, nội lực vẫn không ngừng xói mòn. Xem ra thật sự phải nhanh chóng luyện xong 《 Tiêu Thiều 》, nếu không võ công bị phế chỉ là thứ yếu, quan trọng là thân thể Thần Tử Thích chắc chắn sẽ sụp đổ, nhưng hiện tại công pháp còn thiếu một chương.

Xuống giường phủ thêm xiêm y, ánh mặt trời còn mờ nhạt, Đan Y lại đến Thanh Ngô Cung lần nữa.

Đan Túc nghe nhi tử nói lại tình hình xong, do dự một lúc lâu, trầm giọng nói: "Ta đi tìm chương 9."

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: 《 Vân Trung quân 》, khúc phong vừa chuyển, từ giai điệu phóng khoáng biến thành điệu múa nhẹ nhàng giữa những áng mây.
Chương 3
Chương 4
Chương 5: , Đại Tư Mệnh, nói tới cảnh tượng Phượng hoàng giang cánh, Thần Long phá mây bay lên Thiên môn tráng lệ.
Chương 6
Chương 7
Chương 8: cũng đã luyện xong, thân thể vẫn không khởi sắc, Thần Tử Thích tựa vào ngực Đan Y, trong lòng dâng lên cảm giác mỏi mệt vô cùng.
Chương 9: ở đâu, Quy Vân Cung không có bất luận cái gì ghi lại, trên thế gian này chắc chỉ có Đan Y gia gia mới biết chút ít manh mối. Nguyên bản nghĩ công pháp cao thâm ít nhất cũng phải mười năm tám năm mới tìm hiểu được nên không gấp gáp, hiện giờ lại là lửa sém lông mày.
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hàm Đào
Chương 169

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 169
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...