Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hàm Đào – Chương 168

Hàm Đào

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cực hạn của võ học là xé rách hư không, điểm này các đời phượng hoàng đều biết, cũng vẫn tìm kiếm phương pháp. Đan Y gia gia, chính là luyện đến tầng thứ chín của Đan Dương Thần Công sau đó đến tiên sơn hải ngoại truy tìm. Hiện giờ xem ra, pháp môn xé rách hư không hẳn là có trong《 Tiêu Thiều Cửu Thành 》.

Tám chương Tiêu Thiều khúc, rất nhanh đã dịch ra được, cũng không dài lắm, mỗi chương khoản trăm chữ.

Đan Túc biến trở về hình người, cầm lấy nhìn kỹ.

"Nhìn có chút giống Đan Dương Thần Công." Đan Y ló đầu qua vai lão phụ thân nhà mình nhìn.

"Long Ngâm Thần Công cũng có câu này." Thần Tử Thích ngó qua vai bên kia, chỉ vào một câu nói.

Ngón tay hai người giữa chừng chạm vào nhau, Đan Y nhân cơ hội ngoắc ngoắc đầu ngón tay của Thích Thích.

Đan Túc chụp bay hai cái móng vuốt không biết xấu hổ kia, nhăn mày yên lặng ngẫm nghĩ. Đây thật sự là một cuốn công pháp bí tịch, chỉ là không phải ai cũng có thể luyện. "Thần long dẫn lối, long phượng tương hợp", cảm giác cùng một mạch với Đan Dương Thần Công.

Muốn hiểu thấu đáo thì cần phải thực luyện, Đan Túc đã đạt cảnh giới tối cao lập tức khoanh chân ngồi xuống, dựa vào chỉ dẫn trên giấy thử vận công. Chân khí cuồn cuộn tỏa ra xoay quanh thân, hồng quang lóa mắt tạo thành một con phượng hoàng giương cánh, sau đó phượng hoàng đột nhiên hóa thành bàn long, phản phệ về phía đỉnh đầu Đan Túc.

"Cha!" Đan Y cả kinh, lập tức nhào qua, vận mười thành nội lực đến lòng bàn tay chống cự con rồng đỏ rực đang gào thét xông đến.

"Oanh ——" chân khí kịch liệt va chạm thổi bay đồ đạc xung quanh ra ngoài.

Lam Sơn Vũ ôm Lam Giang Tuyết lăn một bên, Thanh Tiêu hóa thành điểu hình ngậm tiểu nhi tử bay ra ngoài điện, Thần Tử Thích cũng nhanh chóng lui về phía sau. Sau tiếng vang thì không có động tĩnh gì, Thần Tử Thích lấy tay xua khói, mở mắt ra liền thấy hai cha con vẫn duy trì tư thế vừa rồi.

Đan Y thu hồi song chưởng, khóe miệng tràn ra mấy giọt máu.

"Đan Y!" Thần Tử Thích chạy tới đỡ lấy Đan Y. Đan Y che ngực, đau đến nhíu mày.

Đan Túc nghi hoặc mở mắt ra, thấy nhi tử hộc máu không ngừng, liền nhảy dựng truyền nội lực cho Đan Y.

Cùng căn nguyên Đan Dương chân khí nên nháy mắt đẩy tan máu bầm trong ngực. Đan Y kêu lên một tiếng, lại phun ra một búng máu, thân thể mới nhẹ nhàng hơn.

"Công pháp này cha không thể luyện." Đan Túc thở dài, đem bí tịch nhét vào tay nhi tử.

"Sao lại thế này?" Thanh Tiêu biến trở về hình người, ôm tiểu nhi tử cũng đồng dạng biến thành hình người tới.

"Sao sao phì tựa!" Phượng Nhị phun bong bóng học nói theo.

"Tiêu Thiều Cửu Thành cần vận cả Đan Dương Thần Công cùng Long Ngâm Thần Công mới luyện được." Dứt lời, nhìn Đan Y đang dựa vào Thần Tử Thích, Đan Túc đột nhiên cười rộ lên, có lẽ đây là ý trời.

Trở lại tẩm cung, Thần Tử Thích đặt Đan Y trên giường, cầm khăn vải lau mặt cho y.

"Ta không sao," Đan Y cầm tay hắn, kéo người vào trong lòng, "Chúng ta luyện công đi."

Thần Tử Thích xác nhận lại Đan Y thật sự không có nội thương gì, cũng có chút nóng lòng muốn thử.

Trường sinh bất lão, xé rách hư không, đối với ai cũng là dụ hoặc lớn, Thần Tử Thích cũng không ngoại lệ. Chuyện bi thương nhất thế gian, không gì hơn việc không được cùng người yêu sống tới khi cùng chết đi. Một trăm năm mươi năm sau, Đan Y còn vẫn còn trẻ mĩ mạo, hắn cũng đã từ từ già đi, thậm chí có thể đã hóa thành một nắm đất vàng, phượng hoàng mất bạn lữ đau thương tới chết, thật sự quá đau khổ.

Chú định chỉ có nửa con đường phía trước cùng nhau, bây giờ đột nhiên có hy vọng nên Đan Y cùng Thần Tử Thích đều rất hưng phấn, giống như hài tử học được trò chơi mới, gấp gáp lôi kéo bạn chơi.

Khoanh chân ngồi xuống, bốn bàn tay áp vào nhau, để chân khí Đan Dương nóng rực trao đổi với chân khí Long Ngâm mát lạnh.

"Long chi chân nguyên, bắt đầu từ linh đài, phượng chi chân nguyên, bắt đầu từ đan điền......" Đan Y chậm rãi niệm Tiêu Thiều Cửu Thành đã nhớ kỹ, dẫn đường cho nội lực của Thần Tử Thích chảy khắp kinh mạch.

Nội lực nóng rực lan ra toàn thân, Thần Tử Thích nhắm mắt lại, che lại cảm giác đau đớn chợt lóe lên, rồi sau đó chậm rãi mở ra, cười nói với Đan Y, "Nếu hai ta có thể trường sinh bất lão, phải nhìn gương mặt này của ta suốt mấy trăm năm, ngươi có thể sẽ chán hay không?"

Đan Y nhìn hắn, nghiêm túc nghĩ, "Sẽ không." Bọn họ từ nhỏ lớn lên bên nhau, bao nhiêu năm như vậy cũng không cảm thấy chán, ngược lại càng ngày càng cảm thấy không đủ. Chỉ cần hai người ở bên nhau, cho dù ngồi phát ngốc cũng vui vẻ vô cùng, cuộc sống mỗi ngày đều mới mẻ thú vị, làm sao mà chán cho được?

Thần Tử Thích nhe răng cười, lại gần nhẹ nhàng hôn lên môi y, độ một ngụm tinh khí qua. Công pháp cuối chương một nói phải trao đổi tinh khí.

Đan Y tròn mắt ngạc nhiên, đang muốn nói gì đó, đột nhiên "Pi" một tiếng biến thành tiểu hồng điểu.

"Ân?" Thần Tử Thích đang hăng say, bất ngờ gặm một miệng lông, kinh ngạc há hốc mồm.

"Pi?" Đan Y cũng bất ngờ, nằm ngửa ở trên đệm, vô ý thức động động móng vuốt nhỏ.

Đang muốn cười Đan Y không nhẫn được, Thần Tử Thích đột nhiên cảm thấy vô lực, thịch một tiếng ngã trên giường, nội lực toàn thân bỗng nhiên như phát điên, cuồn cuộn chảy vào huyệt linh đài, mạnh mẽ đến mức đầu đau nhức không chịu nổi, rốt cuộc nhịn không được kêu lên đau đớn.

"Thích Thích!" Đan Y nhanh chóng biến trở về, gắt gao ôm người vào lồng ngực, "Làm sao vậy?"

"Nội lực...... Nội lực biến mất......" Thần Tử Thích gian nan nói được một câu rồi đột nhiên ngất đi.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Điểu công: Cha, công pháp này có vấn đề!

Điểu cha: Không có khả năng

Điểu công: Thích Thích đã ngất xỉu rồi, làm sao người xác định công pháp này đúng

Điểu cha: Trên tấm da không phải có viết sao, made in a-Yiwu

Điểu công:......

----------------

Chương này viết linh tinh vô cùng, viết một buổi trưa, xóa sửa chữa sửa cuối cùng còn như vậy, ta có tội, ngày mai tạ tội, khóc chít chít

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: 《 Vân Trung quân 》, khúc phong vừa chuyển, từ giai điệu phóng khoáng biến thành điệu múa nhẹ nhàng giữa những áng mây.
Chương 3
Chương 4
Chương 5: , Đại Tư Mệnh, nói tới cảnh tượng Phượng hoàng giang cánh, Thần Long phá mây bay lên Thiên môn tráng lệ.
Chương 6
Chương 7
Chương 8: cũng đã luyện xong, thân thể vẫn không khởi sắc, Thần Tử Thích tựa vào ngực Đan Y, trong lòng dâng lên cảm giác mỏi mệt vô cùng.
Chương 9: ở đâu, Quy Vân Cung không có bất luận cái gì ghi lại, trên thế gian này chắc chỉ có Đan Y gia gia mới biết chút ít manh mối. Nguyên bản nghĩ công pháp cao thâm ít nhất cũng phải mười năm tám năm mới tìm hiểu được nên không gấp gáp, hiện giờ lại là lửa sém lông mày.
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hàm Đào
Chương 168

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 168
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...