Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Gục Tể Tướng – Chương 8

Hạ Gục Tể Tướng

Tác giả: Hiệp Vi Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thiếu gia—” Bỗng nhiên một giọng nữ vang lên đánh vỡ không khí lúng túng mà mập mờ này.

Thị nữ Chu Tú Nhi bước nhanh vào phòng, nhìn thấy Phạm Dương Triệt ở

trong phòng, mới thu hồi lại biểu tình kích động, khôi phục lễ nghi tao

nhã, nhún chân hành lễ nói : “Thiếu gia, lão gia nói muốn gặp ngài.”

Hắn sớm đã đoán được lão nhân kia khẳng định sẽ biết, không thể nghĩ

là lại nhanh như thế. Khẽ thở dài một cái, hắn ngẩng đầu nhìn gương mặt

tuấn mỹ vẫn còn nhiễm đỏ, ôn nhu nói: “Triệt, buổi tối ta lại đến tìm

ngươi.” Tự nhiên kêu tên thân mật của người ta rồi hắn mới xoay người

rời đi.

Phạm Dương Triệt bị danh hiệu thân mật cùng tiếng nói ôn nhu kia làm chấn động đứng ngốc lăng ở đó.

Chu Tú Nhi mắt liếc nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nam nhân trước mắt này: Nam nhân này tuy có gương mặt, nhưng mà quá mức âm nhu ( nữ tính), thân thể lại nhìn như gậy trúc, vừa nhìn thấy là biết thân thể nam nhân này không được khỏe. Không, nàng tuyệt đó không cho phép tên lớn lên

giống nữ nhân, gió thổi sẽ gục này trở thành tướng công của thiếu gia.

Hắn không xứng với Thiếu gia.

Cuối cùng, Chu Tú Nhi thu hồi ánh mắt đánh giá, giọng nói mang ý cảnh cáo: “Này, ta mặc kệ ngươi là ai, đừng có vọng tưởng dùng khuôn mặt kia quyến rũ thiếu gia nhà ta. Hừ!” Nói xong, nàng liền hừ lạnh một tiếng,

quay đầu cao ngạo rời đi.

Để lại Phạm Dương Triệt một vẻ mặt kinh ngạc : Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

———————————–

“Phanh –” Cửa bị người nào đó dùng lực đẩy vào, cùng với lúc mở cửa có một tiếng kêu vang lên: “Lão nhân, người tìm cháu ư?”

Đột nhiên, một chưởng phong sắc bén đánh tới. Phó Vân Kiệt nét cười

chợt tắt, thân hình nhẹ nhàng lùi ra sau, rồi sau đó dùng sức chém ra

một quyền, bức lui kẻ đánh lén.

Nhưng mà, người đánh lén cũng không cam tâm mình lại thất bại, thấy ghế dựa bên người cầm lên dùng sức ném qua.

Tay phải hắn duỗi ra, chuẩn bị tiếp nhận “ám khí” hình dạng thật lớn

kia, rồi sao đó thoải mái đặt xuống bên cảnh. Nhưng hắn mới đỡ đươc “ám

khí” này, thì “ám khí” bay như hoa tới phía hắn.

Làm nhiều việc cùng lúc, hai tay chuẩn bị tiếp nhận “ám khí”, lưu

loát đặt ở bên cạnh : Ghế dựa, bàn trà, ghế, bình hoa – không thể nào,

bình hoa kia trị giá hơn ngàn lượng đó. Nhưng mà ba cái lại cùng nhau

bay đến. Vì ai đó thương tiếc bình hoa quý thành một đống đổ vỡ. Hai tay cộng với chân, cố gắng tiếp được bình hoa. Nhẹ nhõm thở dài một hơi đem bình hoa đặt một bên trên bàn trà. Khóe mắt có chút tức giận lại thấy

được người nọ đang muốn đem ngọc như ý trị giá ít nhất ba ngàn lượng cầm lấy, hắn lập tức lên tiếng quát: “Lão nhân, về sau cháu sẽ không làm

thịt bò bít tết cho người ăn nữa.”

Tiếng nói vừa vang lên, người no tay liền cứng ngắc, không tiếp tục

ném đồ theo hình vòng cung nữa. Bỗng nhiên, thân hình tráng kiện của

người nọ hướng tới bài vị bên cạnh khóc nức nở: “Con a, con thật vô

lương tâm! Sao con có thể ném nữ nhi bất hiếu của con cho ta, chỉ biết

khi dễ lão nhân gia này!”

Phó Vân Kiệt không phải gọi là Phó Vân Tiệp mới đúng, thời điểm nhìn

thấy linh vị của phụ thân khóe miệng liền run rẩy, cuối cùng quát : “Phụ thân cháu còn chưa chết đâu!” Lần trước rõ ràng là đem linh vị chướng

mắt này ném đi rồi, khẳng định lão nhân lại cho người ta làm lại.

“Nhưng mà hắn cũng không còn ở thế giới này nữa. Con a, nữ nhi của

con vừa rồi thật nhẫn tâm. Vừa rồi còn uy hiếp lão nhân gia ta.” Tiếng

khóc thê lương lại vang lên.

Phó Vân Kiệt chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu, người đang làm bộ khóc kia là gia gia của hắn – Phó Uy. Nếu để cho người khác biết đức hạnh của

Phó tướng quân từng ở chiến trường làm kẻ địch nghe thấy đã khiếp sợ,

không biết có bao nhiêu thiếu niên sùng bái bị đả kích đây!

Nàng rốt cuộc không chịu nổi tiếng khóc kia, lớn tiếng nói: “Dừng!”

Một tiếng ra lệnh, Phó Uy lập tức ngừng khóc.

“Nói, ngài có yêu cầu gì?” Nàng không kiên nhẫn vào thẳng vấn đề.

Trong mắt người kia hiện lên ánh sáng: “Ta muốn bữa ăn khuya mỗi ngày là một phần thịt bò bít tết.”

“Được.” Nàng sảng khoái đáp.

“Bánh ngọt một cái.”

“Được!” Giọng nói đáp ứng có chút thanh thản.

“Ta còn muốn – ” Nét mặt già nua của Phó Uy đỏ lên vì hưng phấn muốn nói tiếp.

“Không chuẩn, Lão nhân, người bị huyết áp cao đó. Không nên ăn nhiều như vậy.” Nàng không khách khí phản bác lại.

Phó Uy vốn định kháng nghị nhưng nhìn thấy mặt cháu gái kiên quyết

liền nói: “Được rồi! bất quá cháu phải thành thật trả lời cho ta mấy vấn đề.”

“Được.” Nàng cũng đoán được lão nhân nhất định sẽ hỏi.

“Nghe nói buổi chiều cháu đã “mời” một nam nhân về nhà?” Ngữ điệu Phó Uy có chút không xác định, cố ý chọn ra mấy từ ngữ hàm súc để hỏi. Dù

sao, điều này ở Cảnh quốc thật sự là quá mức kinh hãi thế tục. Hơn nữa,

cháu gái còn chưa từng có đối tượng. Nhất định trong đó có cái gì hiểu

lầm.

“Đúng.” Phó Vân Kiệt thản nhiên trả lời.

“Cháu mời nam nhân kia về chỉ để nói chuyện thôi chứ?” Phó Uy mang theo hi vọng cuối cùng hỏi.

“Không. Cháu muốn lấy hắn làm lão công.” Nàng thản nhiên nói ra quyết định của chính mình.

“Lão công?! Phó Uy hai mắt mở to, lại vỗ cái bàn nói : “Hoang đường,

quá hoang đường. Cháu gái Phó Uy ta sao lại lấy một nam nhân không rõ

lai lịch. Thế này còn thể thống gì. Lập tức đem nam nhân kia trả lại đi. Cháu giá Phó Uy ta phải nhất định gả cho một nam nhân môn đăng hộ đối.” Cháu giá hắn, vĩ đại như thế, sao có thể tùy tiện gả cho a miêu a cẩu ( ám chỉ mấy bạn ất ơ )được đây?

“Hắn là Phạm Dương Triệt.” Nàng buồn cười nhìn gia gia đang nổi trận

lôi đình, biết gia gia yêu thương nàng, hy vọng nàng có thể gả cho một

nam nhân môn đăng hộ đối.

“Gia gia, ngày mai liền phái người qua – ” Tiếng la ồn ào đột nhiên

dừng lại, Phó Uy nghĩ mình nghe lầm liền hỏi lại để xác nhận : “Ai?”

“Hắn là Nam tướng Phạm Gia – Phạm Dương Triệt”. Đứng vậy, từ buổi

trưa, lần đầu tiên nhìn thấy hắn, nàng cũng đã biết hắn chính là Phạm

Dương Triệt. Vì đây không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn. Hai

năm trước, theo gia gia đến kinh thành nhận sắc phong, lúc ấy vì Phạm

Dương Triệt nghỉ bệnh nên không nhìn thấy hắn. Mà nàng đối với vị được

xưng “Nam Tướng – Bắc Tướng” Phạm Dương Triệt vô cùng tò mò, ban đêm

liền đi tham quan Phạm phủ, dưới ánh trăng nhu hòa, gương mặt tuấn mỹ

kia, làm cho nàng quên mất cả hô hấp, chỉ nghe thấy tiếng tim đập nhanh

của mình. Nàng đối với hắn là nhất kiến chung tình ( một lần gặp gỡ liền mang tương tư – t.y sét đánh ). Kỳ thật, nàng cũng đã sớm biết Phạm Dương Triệt vào Nham Thành. Sở

dĩ nàng xuất hiện ở bên trong khách sạn Long Môn cũng là vì trước đó đã

an bài.

Phó Uy mày liền nhíu lại, cân nhắc, một lúc sau mới nói : “Phạm Dương Triệt kia quả thật vẫn có thể là xem một vị hậu bối tài năng. Nhưng mà

nghe nói hắn lớn lên rất xấu.” Vừa dứt lời, hắn nghi ngờ nhìn cháu gái

mình. Đối với sự hiểu biết của mình về cháu gái, nàng dường như chỉ

thích cái loại thư sinh mỹ nam tử “yếu đuối”. Phạm Dương Triệt này hắn

đã gặp qua vài lần, không chỉ có mặt xấu xí phải cần mặt nạ, hơn nữa còn có năng lực làm Tể tướng, cho dù có bởi vì bệnh không thể chính sự,

triều đình cũng không có việc gì phát sinh. Nam nhân bình thường như

vậy, cháu gái mình lại yêu thương. Chẳng lẽ nàng đổi tính?

Thông mình như Phó Vân Kiệt sao không biết gia gia mình nghĩ gì:

“Phạm Dương Triệt, hắn rất đẹp.” Đẹp đến mức làm cho nàng quên hô hấp.

Nhìn vẻ mặt si tình của cháu gái, nghĩ đến Phạm Dương Triệt phía sau

mặt nạ thực sự là mỹ nam. Nhưng là mày rậm vẫn nhíu lại, không có giãn

ra : “Nhưng mà, nghe nói hắn là nam nhân “bất lực”, không thể mang lại

hạnh phúc cho nữ nhân.”

“Lão nhân, chẳng lẽ ngài quên sở trường của cháu trước khi trở thành

Bắc Tướng sao. Yên tâm, cháu có năng lực làm cho nam nhân “bất lực” trở

nên hoạt động mạnh mẽ. Cháu không khiến mình sống cô quả đâu.” Nàng vỗ

ngực hào khí ngút trời nói.

Phó Uy nhìn gương mặt anh khí tràn đầy đắc ý, chỉ cảm thấy dở khóc dở cười : nữ tử bình thường nói đến vấn đề hôn sự, đều là ngại ngùng, cháu gái hắn thì rất tốt, lại còn hào khí, thật sự nàng giống như là nam tử. Nhưng mà nhìn khuôn mặt thoải mái tươi cười hưng phấn kia, hắn mới cảm

thấy nàng là nữ tử chân chính : Dũng cảm, tự tin, kiên nghị. Thu hồi tâm tư, vẻ mặt hắn nghiêm túc hỏi: “Tiệp Nhi, ngươi thực sự thích hắn

sao??”

Khó thấy được vẻ mặt nghiêm trang của gia gia nhà mình.Nhìn vào đôi

mắt kia, nàng thấy sự quan tâm chân thành. Ha Ha, gia gia thực sự thương nàng. Nụ cười thoải mái, con mắt ánh lên tia kiên định: “Đúng. Cháu vô

cùng thích hắn.”

“Ha ha ha – ” Tiếng cười lớn vang lên, bàn tay Phó Uy duỗi ra vỗ đầu

vai của nàng nói: “Không hổ là cháu gái của Phó Uy ta. Thích, thì phải

đoạt lấy, gia gia ủng hộ ngươi.” Khi còn trẻ Phó Uy là thủ lĩnh sơn tặc

mà quan binh nghe thấy đã sợ mất mật, sau này bởi vì nhiều nguyên nhân

nên đã được triều đình chiêu an, trở thành quan binh. Hắn dựa vào võ

nghệ siêu phàm cùng sự gan dạ và sáng suốt trở thành tướng quân.

Phó Vân Tiệp kéo tay Phó Uy nói a dua theo: “Gia gia, người yên tâm.

Ta nhất định trong vòng mười ngày sẽ cho người được uống chén trà của

cháu rể. Nhưng mà, trước hết chúng ta cần bàn bạc kế hoạch thật tốt….”

Ánh hoàng hôn buông xuống, ánh mắt vị nào đó lóe lên sự hưng phấn

cùng gian trá, đã lập được một âm mưu vĩ đại – “Gạt được phu quân”.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Gục Tể Tướng
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...