Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Gục Tể Tướng – Chương 7

Hạ Gục Tể Tướng

Tác giả: Hiệp Vi Linh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Thiên tương hàng đại nhâm vu thị nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí,

lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu, không phạp kỳ thân, hành phất loạn kỳ sở vi…”[1] Tiếng đọc sáng lanh lảnh từ miệng của một nam hài khoảng sáu,

bảy tuổi diện mạo phi thường tuấn mỹ xinh đẹp.

“Khụ khụ –” Dường như đọc sách đã lâu, tiếng đọc sách bị tiếng ho khan mãnh liệt đánh gãy.

“Không được ngừng!” Một giọng nói nghiêm khác vang lên: “Ngươi thân

là nam tử Phạm gia, phải học nhanh hơn so với người khác, hiểu được càng nhiều, tương lai mới có thể làm trung thần đền nợ nước. Ngươi không có

tư cách nhàn hạ.”

“Vâng ! Thưa cha!” Nam hài cưỡng chế tiếng ho khan, lại thẳng lưng tiếp đục đọc….

——————————–

Ánh hoàng hôn trải dài trên bãi cát, phủ lên Nham thành náo nhiệt một tầng ánh sáng nhu hòa. Ánh sáng màu cam xuyên thấu qua cửa sổ vào căn

phòng lịch sự tao nhã, làm người ngủ say trên giường được bao phủ một

tầng ánh sáng nhàn nhạt

Nam tử ngồi bên cạnh bỗng hai mắt phát ra ánh sáng kinh hỉ, khẽ hô : “Đẹp quá ! Thật sự là quá đẹp.”

Hắn không tự chủ liền vương tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp tinh xảo

đầy mê muội kia nói : “Thật đẹp. Nếu như ngươi là nữ tử, chỉ sợ danh

hiệu đệ nhất mỹ nữ Cảnh quốc này không ai có thể làm. Thật sự đáng tiếc. không, không được. Ngươi là nam tử mới tốt. Ha ha.”

Con mắt sáng tỏa ra kinh quang,tiếp tủ vuốt ve khuôn mặt mỹ nam đang ngủ.

“Ô –” Bỗng nhiên, người trên giường mơ hồ hừ lên, vị nam tử kia sợ hãi rút tay về.

“Thiên tương hàng đại nhâm vu thị nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí,

lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu, không phạp kỳ thân, hành phất loạn kỳ sở vi…” Bỗng một thanh âm trầm thấp vang lên trong phòng.

Nam tử bên giường hai mắt khó tin mở to, nhìn người trên mỹ nam tử trên giường đang ngủ say, nhưng vẫn lẩm bẩm thuyết học của [ Mạnh Tử ] ( vị này thì chắc là ko phải giới thiệu nhé )

“Ha ha ha –” một trận cười lớn vang lên trong phòng. Nam tử ôm bụng xoay người cười to.

Tiếng cười cùng tiếng đọc sách làm chủ không gian tĩnh mịch.

Rốt cuộc, tiếng cười và tiếng đọc sách cũng dừng. Nam tử mặt đỏ lên

ngồi lên giường lần nữa, cúi đầu nhìn mỹ nam vẫn đang ngủ say, tay phải

duỗi ra, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tuấn mỹ kia, ôn nhu nói : “ Con mọt sách–”

Ngón trỏ lại vô tình chạm tới môi mỏng tái nhợt nhưng lại vô cùng gợi cảm kia. Môi này thoạt nhìn có vẻ rất “ngon”, không biết khi “thưởng

thức” thì sẽ như thế nào. Nhịn không được trước sự hấp dẫn, hắn cúi

người định hôn trộm một cái.

Đang lúc môi hắn sắp chạm vào bờ môi khêu gợi kia, thì đôi mắt đang

nhắm chặt bỗng nhiên mở ra, giọng nói lạnh như băng mang theo sự không

vui vang lên : “Ngươi muốn làm gì?”

Nam tử kia sợ đến giật bắn mình, da thịt nhuộm một màu đỏ ửng, cười

gượng nói : “Ha ha, mới vừa rồi ta thấy môi ngươi có vết bẩn. Đúng là có vết bẩn, đang muốn giúp ngươi lau đi.”

Phạm Dương Triệt ngồi dậy, ánh mắt phòng bị hiện lên vẻ không tin:

“Nếu vừa rồi mình không có nhìn lầm. hắn đang là muốn hôn mình. Nam nhân trước mắt này rất có thẻ hám nam sắc. Phạm Dương Triệt lập tức có kết

luận khẳng định. Tuy rằng, ở cảnh quốc, chuyện nam nhân thích nam sắc vô cùng hiếm, cũng có tồn tại, nhưng là ở vài châu thành cạnh Cao quốc. Dù sao, hoàng hậu Cao quốc cũng là nam nhân.

Nam tử thấy vẻ cảnh giác của Phạm Dương Triệt, để làm dịu không khí,

hắn cười nói: “Ngươi ngủ lâu như vậy, chắc là cũng đói bụng rồi ! Ta đi

lấy đồ ăn cho ngươi.” Nói xong, hắn lập tức xoay người rời đi.

Nhìn căn phòng vắng vẻ, Phạm Dương Triệt xoa trán, chỉ cảm thấy rất

là đau đầu : Đây là tình huống gì. Hắn tự nhiên bị người ta cướp đưa đến đây. Tuy rằng, có chuyện bắt dân nữ ở Cảnh quốc cũng không thiếu,

nhưng mà, dù thế nào cũng không thể nghĩ chuyện như vậy phát sinh trên

người hắn – một nam nhân. Hắn nghĩ đến uy nghiêm nhiều năm được bồi

dưỡng cũng đủ khiến khuôn mặt nhiều năm không được thấy ánh mắt mặt trời sẽ không bị vây khốn. Dù sao, trên đường đi, mặc dù có rất nhiều người

chú ý đến hắn, nhưng cũng không có ai dám trực tiếp quấy rầy hắn. Nếu

không phải là tình huống khẩn cấp, hắn cũng sẽ không lấy khuôn mặt thật

mà gặp người.

Trong đầu hiện ra con mắt quá mức nóng rực, mày hắn nhăn lại càng sâu : Xem ra, hắn phải lập tức rời khỏi nơi này. Nhưng mà, trước khi rời

đi, hắn cũng phải biết đây là nơi nào.

Ánh mắt bắt đầu nhìn quanh bốn phí, đánh giá sơ lược: Đây là một

gian phòng trang nhã mà mộc mạc, giường mềm mại, kính trang điểm sạch

sẽ, gỗ đàn hương được làm thành bàn. Bỗng nhiên, hắn nhìn án thư ( bàn học) trước mặt thấy có khối mực được đặt ngay ngắn : Vân mặc?! ( Đây là loại mực tốt ngày xưa cho mấy anh thư sinh viết vẽ đó mà )

Hắn lập tức xuống giường, bước nhanh đến án thư, cầm lấy khối mực kia cẩn thận quan sát : Đúng là Vân mặc ! Vân mặc là mực cực kì trân quý,

trong thiện cho chỉ có năm khối. Hai khối kia là dành cho hai vị Vương

gia quyền thế, một khối ở trong hoàng cung, hai khối còn lại ban cho hắn cùng với Phó Vân Kiệt. Chẳng lẽ – ánh mắt lóe lên tia sáng.

“Ngươi thích khối mực kia?” Bỗng nhiên phía sau truyền đến một câu hỏi.

Thân hình Phạm Dương Triệt thoáng cứng ngắc một chút, rồi sau đó nhẹ giọng đáp: “Đây là một khối mực tốt!”

Nam tử đặt thức lên bàn, tùy ý nói: “Nếu ngươi thích thì tặng cho ngươi đó!”

“Tặng cho ta?!” Tiếng nói vững vàng nhưng có chút cao lên, hắn khó

tin xoay người lại, nhìn nam tử đang sắp xếp đồ ăn kia. Đây là do tiên

hoàng ban thưởng, Vân mặc vô cùng trân quý đấy !

“Dù sao đặt ở đó cũng chỉ có bám bụi, ngươi thích thì tặng cho ngươi

thôi!” Nam tử cũng không quay đầu lại, tiếp tục đem tinh lực đặt lên mấy món ăn bày lên trên bàn. Khối mực kia là lão hoàng đế nhất định ban

thưởng cho hắn. Hơn nữa, hắn cũng không dùng bút lông viết chữ. Đặt ở

nơi đó bám bụi, còn không bằng tặng cho người thích nó.

“Được rồi. Mau tới đây ăn đi!” Rốt cục cũng đem đồ ăn trên bàn bày xong, hắn quay đầu cười nói.

Con ngươi đen nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang tươi cười kia, hắn

muốn nhìn ra trong đó có chút nào dối trá hay không, nhưng mà, nhìn thấy chỉ là vẻ mặt thản nhiên không sao cả. Thu những nghi hoặc trong lòng

lại, Phạm Dương Triệt đi đến ngồi trước bàn, hai tay nắm chặt khách khí

nói: “Ta gọi là Lý Triệt. Không biết huynh đài là….”

“Lý Triệt?!” Con mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm, hắn cười nói: “Tên rất hay! Ta gọi là Phó Vân Kiệt.”

Con ngươi đen hiện lên vẻ kinh ngạc. Cho dù hắn đã đoán ra được thân

phận của hắn, cũng nghĩ nam tử kia hẳn sẽ giấu diếm, không thể ngờ được

rằng hắn cư nhiên nói thẳng danh dính của mình. Phạm Dương Triệt đứng

dậy, xoay người thở dài nói : “Nguyên lai huynh đài là Bắc Tướng Phó Vân Kiệt, thất kính thất kính!”

Ánh mắt đảo loạn. Phó Vân Kiệt vội vàng đứng dậy, nâng hắn dậy nói:

“Được rồi, Lý huynh không cần khách khí với ta. Nào đến đây, chúng ta

trước nên ăn một chút gì đó.”

Cuối cùng cũng đem chú ý đặt lên mỹ thực trước mặt, lúc này Phạm

Dương Triệt mới cảm thấy bụng thực sự đói, cũng không khách khí nữa, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

Phó Vân Kiệt nhìn vẻ mặt nhã nhặn kia, gương mặt tuấn mỹ đang ăn cơm, cảm giác thấy cực kỳ xinh đẹp.

Ánh mắt quá mức nóng rực kia, làm cho Phạm Dương Triệt dù muốn ăn cơm cũng không được tự nhiên, không thể không ngẩng đầu lên, giờ phút này

nhìn ánh mắt tỏa sáng lấp lánh, khẽ nói : “Trên mặt ta có gì hay sao?”

Phó Vân Kiệt lắc đầu, đáp án là một câu không liên quan : “Ngươi thật sự rất đẹp.”

“……”

Đối với lời ca ngợi trắng trợn thế này, nhất thời Phạm Dương Triệt

không biết trả lời như thế nào. Dù sao từ khi hắn trở thành Tể tướng tới nay, tuyệt đối không ai dám đem lời ca ngợi như vậy để vũ nhục nam

nhân.

“Khóe miệng ngươi dính hạt cơm.” Một tiếng nói đột ngột vang lên,

đánh vỡ suy nghĩ của hắn. Vốn định dùng tay đưa đến bên môi, nhưng mà

mắt bỗng nhiên tối sầm lại, gương mặt kia đang ở gần trước mặt. Hơi thở

ấm áp phả vào bên môi. Khi hắn thấy rõ sự tình gì, gương mặt kia đã rất

nhanh lui ra.

Tinh tế thưởng thức, Phó Vân Kiệt cười nói: “ Ồ ! Cơm nắm hoa quế này thật không tệ!”

“Đông—” Thân thể thon dài đột nhiên đứng lên, làm đổ cái ghế. Gương

mặt tuấn mỹ tái nhợt có chút phiếm hồng, hắn bực mình nói : “Ngươi –”

Nhìn gương mặt tuấn mỹ kia nhuộm màu hồng, con mắt tỏa ra ý vui vẻ khẽ nói: “Có phải ngươi chưa từng được hôn không?”

Gương mặt tuấn mỹ nhanh chóng từ hồng chuyển sang màu đỏ.

Không thể nào, hắn thực sự đoán trúng ! Trời ạ, thiên hạ thật sự có

nam nhân ngây thơ như vậy. Tại Cảnh quốc nơi nam tôn nữ t//i này, nam nhân ngây thơ như thế này giống như loài khủng long quý hiếm. Haha, ánh mắt

của hắn cũng quá tốt đi.

Không khí xấu hổ ái muội tràn đầy trong phòng.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Gục Tể Tướng
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ